Táng Thần - Chương 10.2
Cập nhật lúc: 23/06/2026 11:05
Quá trình luồng kiếm khí bá đạo này càn quét, gột rửa và vá lại những đoạn kinh mạch bị tổn thương mang lại một nỗi đau đớn dữ dội như bị vạn thanh đao rạch dọc da thịt.
Hắn khuỵu một gối xuống lòng tuyết lạnh, thanh Táng Thiên Kiếm cắm c.h.ặ.t xuống nền đá để giữ cho thân mình không bị ngã gục.
Xung quanh hắn lúc này không có bất kỳ một vị hộ pháp hay trận pháp phòng ngự nào bảo vệ, chỉ có chiếc Hắc Quan im lìm sừng sững sau lưng.
Cái giá để có được bước tăng trưởng kinh hoàng này, chính là việc phải chịu đựng những cực hình tàn khốc nhất về mặt thể xác.
Trong lúc dòng năng lượng Hỗn Độn đang điên cuồng cải tạo lại cơ thể, tâm trí của Mặc Táng Sinh bỗng nhiên nhìn thấy những mảnh ký ức rời rạc của người c.h.ế.t sót lại.
Hắn nhìn thấy cảnh tượng một ngôi làng phàm nhân yên bình, chỉ trong một đêm bị Huyết Nghiêu dùng đại trận bao phủ, luyện hóa sạch sẽ già trẻ lớn bé thành một vũng m.á.u loãng.
Hắn nhìn thấy một vị tán tu chính trực, chỉ vì vô tình phát hiện ra bí mật của Thánh Địa liền bị vu oan là ma đầu, rồi bị Bạch Cốt T.ử truy sát đến mức tan xương nát thịt.
Hắn nhìn thấy khuôn mặt của một đệ t.ử trẻ tuổi thuộc Quy Khương Thánh Địa, trước khi bị Tần Mộ phế bỏ tu vi và mạt sát linh hồn, vẫn quỳ lạy cầu xin được chôn cất cùng một chỗ với người mẹ quá cố của mình.
Những hình ảnh tàn khốc đó lướt qua rất nhanh, không kéo dài quá lâu trong nhận thức của hắn.
Nhưng bấy nhiêu đó là quá đủ để một người giữ mộ như Mặc Táng Sinh hiểu rõ bộ mặt thật bẩn thỉu, đầy rẫy tội ác của Quy Khương Thánh Địa phía sau cái danh xưng chính đạo vinh quang.
Hắn không lập tức đứng lên gầm rú hay thề thốt sẽ thay trời hành đạo, hủy diệt Thánh Địa để trả thù cho những vong hồn kia.
Hắn chỉ lặng lẽ ghi nhớ tất cả những khuôn mặt, những cái tên đó vào sâu trong tâm trí.
Đối với một kiếm tu cô độc như hắn, việc ghi nhớ danh tính của người c.h.ế.t, chính là sự khởi đầu thiêng liêng của một buổi lễ chôn cất.
Chiếc Hắc Quan sau lưng khẽ rung lên một cái trầm thấp, như đang đồng điệu và đáp lại tâm niệm của chủ nhân.
Việc toàn bộ Huyết Luyện Trận khổng lồ bị phá hủy một cách thô bạo đã khiến cho hệ thống địa mạch phong thủy của dãy Tuyết Táng Sơn mất đi sự cân bằng vốn có.
"Rầm rầm rầm!"
Cả ngọn núi vạn trượng bắt đầu sụp đổ một cách điên cuồng, những tầng băng vĩnh cửu dày cộp rạn nứt thành những rãnh sâu hoắm.
Dưới lớp tuyết trắng sạt lở, lộ ra hàng vạn, hàng triệu bộ hài cốt trắng hếu bị chôn giấu qua nhiều thế kỷ.
Hóa ra, ngọn núi hoang vắng này từ lâu đã biến thành một bãi luyện thi bẩn thỉu, là nơi chôn giấu những tội ác không thể dung thứ của ba vị trưởng lão kia.
Mặc Táng Sinh đứng giữa đống xương cốt lộ thiên, đôi mắt nhìn ngắm cảnh tượng tang thương trước mặt.
Hắn rốt cuộc cũng hiểu tại sao khi vừa đặt chân đến đây, chiếc Hắc Quan lại có những phản ứng kịch liệt và hưng phấn đến thế.
Hắn chầm chậm đưa bàn tay đẫm m.á.u đặt lên mặt đá nhám của quan tài, đưa ra quyết định cuối cùng.
Hắn quyết định sẽ chôn cất toàn bộ ngọn núi này, chôn cất cho tất cả những bộ hài cốt đáng thương kia, không để họ tiếp tục phải phơi thân dưới trời xanh vô tình.
Mặc Táng Sinh sừng sững đứng trên đỉnh núi đang sụp đổ dữ dội, vạt áo đen lộng gió cát.
Hắn từ từ giơ cao thanh Táng Thiên Kiếm lên không trung, hướng thẳng mũi kiếm về phía chín tầng trời.
Nắp Hắc Quan sau lưng đột ngột mở rộng thêm một tầng, tuôn trào ra một lượng Hỗn Độn Nguyên Khí khổng lồ màu xám tro, quấn quýt toàn bộ vào thân kiếm đen tuyền.
"Chôn."
Hắn dứt khoát vung một kiếm c.h.é.m mạnh xuống chân núi.
Một kiếm này, hắn không phải dùng sức mạnh để c.h.ặ.t đứt hay bổ đôi ngọn núi như một kẻ phá hoại bình thường.
Mà hắn đang dùng kiếm ý tối cao để đóng lại một chiếc nắp mộ khổng lồ cho cả vùng giang sơn này.
Bóng tối tuyệt đối từ lưỡi kiếm lan rộng với tốc độ ch.óng mặt, bao phủ hoàn toàn phạm vi mười dặm xung quanh dãy Tuyết Táng Sơn.
Hàng vạn bộ hài cốt lộ thiên lập tức bị luồng sức mạnh vĩ đại ấn sâu xuống lòng đất vạn trượng, luồng tà khí tích lũy ngàn năm bị ép c.h.ặ.t không thể ngóc đầu dậy.
Lớp tuyết trắng xóa từ trên đỉnh núi sạt xuống như một tấm chăn khổng lồ, phủ kín lên toàn bộ phế tích, biến cả ngọn núi vạn trượng thành một tấm bia mộ trống không, sừng sững giữa trời đất.
Ở một khoảng cách rất xa ngoài rìa dãy núi, một vài vị tán tu may mắn sống sót đang run rẩy chứng kiến toàn bộ cảnh tượng kinh hoàng này qua màn sương mù.
Họ không thể nghe rõ hay nhìn thấu những tình tiết chi tiết bên trong trận chiến tàn khốc vừa rồi.
Họ chỉ biết rằng ba vị trưởng lão uy danh hiển hách của Quy Khương Thánh Địa sau khi vào núi liền hoàn toàn bốc hơi, không còn chút hơi tăm.
Và ngay sau đó, họ nhìn thấy một thiếu niên vác cỗ quan tài đá đen độc nhất vô nhị, vung một kiếm c.h.é.m sập hoàn toàn ngọn núi tuyết vạn trượng, biến nó thành một ngôi mộ khổng lồ.
Một tên tu sĩ mặt cắt không còn giọt m.á.u, tay run lẩy bẩy cầm miếng lưu ảnh thạch đang ghi hình, suýt chút nữa làm rơi xuống đất.
Một vài kẻ khác thậm chí không dám nhìn hết cảnh tượng, điên cuồng kích hoạt phi kiếm, tháo chạy thục mạng khỏi khu vực biên thùy này.
Tin tức chấn động này chắc chắn sẽ nhanh ch.óng lan truyền khắp giới tu chân, tạo nên một cơn địa chấn khủng khiếp.
Nhưng khi kể lại câu chuyện này trong các quán trà, sẽ tuyệt đối không có một ai dám vỗ n.g.ự.c tự xưng là mình đã tận mắt nhìn rõ mọi chuyện.
Bởi vì cảnh tượng một thiếu niên áo đen một kiếm chôn vùi cả ngọn núi vạn trượng ấy, trông quá giống một câu chuyện ma quỷ, quá mức hoang đường đối với nhận thức của phàm nhân.
Danh hiệu "Táng Thiếu Niên" từ ngày hôm nay, chính thức vượt qua ranh giới của sự tò mò, trở thành một nỗi sợ hãi nguyên thủy vây hãm tâm trí của vạn tộc tu sĩ.
Cùng lúc đó, tại khu vực trung tâm của Quy Khương Thánh Địa, bên trong Điện Sinh T.ử linh thiêng.
"Rắc! Rắc! Rắc!"
Ba tiếng động giòn giã đột ngột nổ vang, xé rách sự tĩnh lặng của đại điện trang nghiêm.
Ba ngọn hồn đăng đại biểu cho sinh mệnh của Tần Mộ, Huyết Nghiêu và Bạch Cốt T.ử đặt ở vị trí trang trọng nhất trên đài cao, đồng loạt vỡ tan tành thành những mảnh vụn thủy tinh.
Tên đệ t.ử chịu trách nhiệm canh giữ điện giật nảy mình, ngã nhào từ trên ghế xuống đất, đôi mắt trợn ngược vì kinh hoàng tột độ.
Vị trưởng lão trực điện tối cao lập tức ngự không lao tới, nhìn đống tàn tro của ba ngọn hồn đăng, sắc mặt xám xịt như tro tàn, không thể tin nổi vào mắt mình.
Điều khiến lão cảm thấy da đầu tê dại nhất, chính là việc mảnh tàn hồn được lưu giữ bên trong ba ngọn hồn đăng này không phải là tắt ngấm bình thường.
Mà chúng đã hoàn toàn biến mất, không còn nửa điểm dấu vết nhân quả, giống hệt như tình trạng của Viễn Cổ Địa Long trước đó.
Hồn không vào luân hồi, hoàn toàn bốc hơi khỏi quy tắc của thiên địa.
"Đông! Đông! Đông!"
Tiếng chuông cảnh báo đại nạn cấp cao nhất của Quy Khương Thánh Địa đột ngột ngân vang chín hồi dồn dập, chấn động khắp chín tầng mây, toàn bộ Thánh Địa nghìn năm từ đêm nay chính thức rơi vào trạng thái đại chấn động.
Trở lại khu vực vùng núi hoang dã, Mặc Táng Sinh sau khi rời khỏi dãy Tuyết Táng Sơn hoang tàn, tiếp tục bước đi trên con đường mòn.
Hơi thở trên người hắn lúc này đã thâm trầm và mạnh mẽ hơn trước gấp bội, luồng Hỗn Độn kiếm khí trong người đã to bằng ngón tay, không ngừng tôi luyện cơ thể phế tàn của hắn.
Đột nhiên, ở phía chân trời xa xăm hướng chính đông, một luồng thần quang màu vàng tím quỷ dị bộc phát, rạch phá toàn bộ màn đêm tối tăm, tỏa ra khí tức hoang sơ ngập trời.
"Loảng xoảng! Loảng xoảng!"
Chiếc Hắc Quan đá đen sau lưng hắn bỗng nhiên chủ động run lên bần bật, những sợi xích sắt va đập vào nhau phát ra những tiếng động vô cùng dồn dập và hưng phấn.
Lần này, phản ứng của Thần Quan không phải là cái đói khát muốn ăn thịt x.á.c c.h.ế.t bình thường như những lần trước.
Mà nó đang có một sự cảm ứng, một sự cộng minh vô cùng mãnh liệt đối với một thứ gì đó cực kỳ cổ xưa, tồn tại từ thời khai thiên lập địa ở phía xa kia.
Ở phía con lộ lớn, một vài tu sĩ đang điên cuồng ngự kiếm bay qua trên đầu hắn, vừa bay vừa hét lớn với vẻ mặt đầy sự kích động:
"Thần Ma Trủng! Phong ấn của Thần Ma Trủng thời thượng cổ cuối cùng cũng mở cửa rồi! Cơ duyên ngàn năm xuất thế rồi!"
Mặc Táng Sinh dừng bước chân, đôi mắt đen kịt lặng lẽ nhìn về phía luồng thần quang ngập trời ở đằng xa.
Chiếc Hắc Quan trên lưng chầm chậm truyền vào thức hải của hắn một ý niệm rõ ràng, rành mạch nhất từ trước đến nay:
“Nơi đó... có rất nhiều thứ cần được chôn cất.”
Hắn khẽ chạm tay vào chuôi kiếm đen tuyền, dứt khoát xoay người, hướng thẳng về phía luồng thần quang màu vàng tím kia mà bước tới.
Người trong thiên hạ tới nơi đó, là để điên cuồng tranh đoạt thần cách, tìm kiếm con đường trường sinh.
Chỉ có một mình hắn tới nơi đó... là để chôn cất chư thần.
