Táng Thần - Chương 12.2
Cập nhật lúc: 23/06/2026 11:05
Không phải là sự sợ hãi, mà là cảm giác quyền uy tối thượng của mình đang bị một con kiến hôi phàm trần ngang nhiên xúc phạm.
"Kẻ vác quan tài kia, cút xa một chút." Tên tùy tùng cầm thương bước ra trước mũi xe, uy áp bùng phát, lớn tiếng quát mắng.
"Hôm nay Đế t.ử đoạt thần cốt, không cần loại điềm gở xúi quẩy như ngươi đứng bên cạnh làm bẩn mắt."
Mặc Táng Sinh dừng hẳn bước chân, đứng im giữa khoảng đất trống đầy mảnh xương vụn.
Khuôn mặt hắn không có nửa điểm tức giận, cũng không hề có ý định mở miệng đáp trả lại lời nh.ụ.c m.ạ của đối phương.
Hắn chỉ lặng lẽ nhìn luồng thần văn đang điên cuồng vặn vẹo trên bộ thần cốt trăm trượng dưới sức ép của lá cờ đế văn.
Thần thức từ chiếc Hắc Quan liên tục truyền vào não bộ hắn một lời cảnh báo dồn dập, báo cho hắn biết rằng ý chí tàn dư bên trong bộ xương đang bị luồng đế uy cưỡng ép thức tỉnh một cách tàn bạo.
Nếu tiếp tục để lá cờ lệnh kia trói buộc và càn quét, tàn hồn của vị Cổ Thần này sẽ triệt để thức tỉnh trong oán niệm ngập trời, hóa thành một con sát thú vô tri diệt tuyệt mọi sinh linh xung quanh.
Khi đó, hàng vạn người đang đứng xem ở đây đều sẽ phải chôn thây tại chỗ.
Mặc Táng Sinh không quan tâm vị Đế t.ử kia dùng thủ đoạn gì để đoạt bảo, hắn cũng không có ý định làm anh hùng cứu giúp đám người tham lam này.
Nhưng năm mươi năm làm người giữ mộ đã rèn cho hắn một nguyên tắc ăn sâu vào xương tủy: người sống có nhà, người c.h.ế.t có mộ, tuyệt đối không được phép để người sống quấy nhiễu sự yên nghỉ của người c.h.ế.t.
Hắn nhấc chân, tiếp tục bước thẳng về phía bộ thần cốt, hoàn toàn ngó lơ lời đe dọa của tên tùy tùng.
Sắc mặt của tên tùy tùng cầm thương lập tức trầm xuống, sát ý trong mắt bùng phát mạnh mẽ.
"Xoẹt! Xoẹt!"
Ba tên tùy tùng mặc chiến giáp nặng nề dứt khoát bước ra khỏi hàng ngũ hộ vệ, chắn ngang ngay trước lối đi của Mặc Táng Sinh, khí thế áp bức.
Tên đứng bên trái tay cầm một cây trường thương màu đen tuyền, đầu thương lóe lên luồng hắc mang sắc lẹm.
Tên đứng giữa cầm một chiếc chuông đồng cổ xưa, trên mặt khắc chi chít những đường gợn sóng linh lực phong tỏa thần hồn.
Tên đứng bên phải cầm một sợi xiềng xích bằng linh khí đặc quánh, phát ra những tiếng loảng xoảng rợn người.
Ba người này đều là những thiên tài vạn dặm có một, được Đế tộc Hắc Viêm dốc hết tài nguyên bồi dưỡng từ nhỏ, thực lực thâm hậu vạn phần.
Đám đông tu sĩ và thiên kiêu xung quanh nhìn thấy ba người bước ra, lập tức biến sắc, vội vàng chủ động lùi xa ra ngoài mười trượng để tránh vạ lây.
"Thiếu niên vác quan tài kia, nghe lời khuyên của ta, đừng có dại dột mà đối đầu với người của Đế tộc, mau lùi lại đi!" Một vị tán tu già nấp sau tảng đá thấp giọng nhắc nhở.
Mặc Táng Sinh không thèm quay đầu nhìn người vừa nhắc nhở mình, đôi mắt đen kịt chỉ phẳng lặng nhìn thẳng vào ba tên tùy tùng trước mặt.
Hắn khẽ chạm tay vào chuôi thanh Táng Thiên Kiếm đen tuyền bên hông, nhàn nhạt buông hai chữ:
"Tránh ra."
Ba tên tùy tùng nghe vậy liền ngẩn người ra một thoáng, sau đó đồng loạt bật cười thành tiếng, nụ cười đầy vẻ điên cuồng và khinh miệt.
Họ theo chân Đế t.ử chinh chiến khắp nơi ngoài cõi hoang dã, chưa từng thấy một tên phế vật Đại Hoang nào dám dùng giọng điệu ra lệnh này để nói chuyện với họ.
"Ngươi biết mình đang nói chuyện với ai không?" Tên tùy tùng cầm thương cười lạnh, mũi thương chỉ thẳng vào mi tâm hắn.
Mặc Táng Sinh thần sắc không đổi, bước chân vẫn tiến lên:
"Người sắp được chôn, không cần biết quá rõ."
Mộ Thiên Hàn ngồi trên chiếc chiến xa vàng đen, hờ hững chứng kiến toàn bộ màn đối thoại bên dưới.
Khuôn mặt hắn không có nửa điểm chấn động, đối với một vị Đế t.ử cao quý như hắn, một tên thiếu niên xuất thân từ vùng Đại Hoang nghèo nàn hoàn toàn không có tư cách để hắn phải tự tay rút kiếm trấn sát.
Hắn chỉ chầm chậm nâng bàn tay trái lên, khẽ phất nhẹ ngón tay một cái một cách lười biếng.
Ba tên tùy tùng đứng phía dưới lập tức hiểu rõ ý đồ của chủ nhân qua cái phất tay đó.
Không cần phải giữ lại mạng sống để tra hỏi, không cần phải quan tâm đến lai lịch hay danh tính của kẻ điên này.
Chỉ cần một chữ: G.i.ế.c.
Toàn bộ đám đông tu sĩ vây xem xung quanh trong nháy mắt đều nín thở, bầu không khí ngột ngạt đến mức cực điểm.
Một vài vị tu sĩ từng chứng kiến trận chiến một kiếm c.h.é.m đôi Địa Long ở Thành Thiên Hà trước đó, sắc mặt đại biến, vội vàng kéo theo đồng bọn lùi ra xa thêm mấy chục trượng nữa để bảo toàn mạng sống.
Trong đám đông chạy nạn phía xa, Lục Vô Nhai của Quy Khương Thánh Địa đang khoanh tay đứng lặng, đôi mắt âm độc gắt gao quan sát từng động tác của Mặc Táng Sinh.
Hắn muốn mượn tay của người bên phía Đế tộc để thử nghiệm xem, tên thiếu niên vác quan tài này rốt cuộc còn giấu giếm bao nhiêu phần sức mạnh bí ẩn bên trong cơ thể phế tàn kia.
"C.h.ế.t đi!"
Tên tùy tùng cầm thương gầm lên một tiếng, là người đầu tiên vọt ra ngoài, cây trường thương trong tay đ.â.m mạnh một nhát kinh thiên.
Luồng thương ảnh khổng lồ hóa thành một con giao long màu đen hung hãn, há miệng nanh vuốt xé rách không gian, lao thẳng về phía n.g.ự.c Mặc Táng Sinh.
Cùng lúc đó, tên tùy tùng đứng giữa lập tức gõ mạnh vào chiếc chuông đồng, một luồng sóng âm màu xám vô hình mang theo sức mạnh công kích thần hồn bộc phát, hóa thành những làn sóng xung kích đ.á.n.h thẳng vào thức hải của hắn.
Tên tùy tùng thứ ba vung tay, sợi xiềng xích linh khí đặc quánh như một con rắn độc khổng lồ, điên cuồng quấn c.h.ặ.t lấy chiếc Hắc Quan sau lưng hắn để khóa cứng mọi cử động phòng ngự.
Ba vị thiên tài Đế tộc phối hợp ra bộ chiêu thức vô cùng thuần thục và chớp nhoáng, rõ ràng đã dùng phương thức tàn khốc này để mạt sát không biết bao nhiêu vị tu sĩ không biết điều trước đây.
Mặc Táng Sinh đứng im lặng ngay tại tâm điểm của ba luồng công kích mang tính hủy diệt, vạt áo đen phẳng lặng lộng gió bão.
Chiếc Hắc Quan sau lưng hắn vẫn im lìm đóng c.h.ặ.t nắp, thanh Táng Thiên Kiếm bên hông cũng chưa hoàn toàn ra khỏi vỏ.
Hắn muốn dùng chính thân thể mới được rèn lại của mình để thử nghiệm xem, những kẻ được gọi là thiên kiêu của Đế tộc lớn ngoài kia rốt cuộc có sức mạnh đến nhường nào.
"Uỳnh!" Luồng sóng âm công kích thần hồn tàn khốc đ.á.n.h thẳng vào đỉnh đầu hắn, nhưng vừa chạm vào ranh giới ba thước đã bị một luồng khí tức âm hàn phát ra từ Hắc Quan chặn đứng hoàn toàn, vỡ vụn thành hư không.
Sợi xiềng xích linh khí vừa mới chạm vào bề mặt nhám của quan tài đá đen, chưa kịp siết c.h.ặ.t đã xuất hiện hàng vạn vết rạn nứt nhỏ, rồi tự động nổ tung thành những mảnh vụn linh khí.
Mặc Táng Sinh hai mắt đen kịt, ngón tay trỏ tay phải khẽ đẩy nhẹ vào chuôi của Táng Thiên Kiếm.
Hắn chỉ rút kiếm ra khỏi vỏ đúng nửa tấc.
Chỉ nửa tấc kiếm ngắn rời vỏ, nhưng một luồng kiếm khí màu đen tuyền tuyệt đối, mang theo lực hút vô song như hố đen lập tức lan rộng khắp chiến trường.
"Rắc!"
Luồng thương ảnh giao long màu đen đang lao đến với tốc độ kinh hoàng bỗng nhiên bị khựng lại ngay giữa không trung, cứng ngắc không thể tiến thêm nửa phân dưới sức ép của kiếm ý, rồi vỡ tan tành thành từng hạt bụi nhỏ.
Chiếc chuông đồng cổ xưa trên tay tên tùy tùng bỗng nhiên mất đi toàn bộ thanh âm, xuất hiện một vết nứt sâu hoắm kéo dài từ đỉnh chuông xuống đáy, biến thành một cục sắt vụn trống rỗng.
Mười mấy sợi xiềng xích linh khí quấn quanh không gian đứt đoạn thành từng khúc nhỏ, tiêu tán sạch sẽ vào màn sương xám.
Ba tên tùy tùng mặc giáp nặng đồng loạt biến sắc, mặt cắt không còn giọt m.á.u, bước chân chấn động lùi liên tiếp mấy bước mới đứng vững, l.ồ.ng n.g.ự.c thắt lại vì kinh hoàng.
Mộ Thiên Hàn ngồi trên chiến xa cao v.út, khuôn mặt cao ngạo bấy lâu nay lần đầu tiên thu lại vẻ lười biếng, thân hình chầm chậm ngồi thẳng người lên, đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào chuôi kiếm đen tuyền kia.
Ở phía sau bọn họ, bộ thần cốt trăm trượng khổng lồ bỗng nhiên run lên một cách dữ dội, tất cả những đường thần văn hoàng kim trên xương cốt bộc phát ra luồng ánh sáng ch.ói mắt.
Tàn dư ý chí của vị Cổ Thần triệu năm trước, giống như bị luồng kiếm khí đen thuần túy kia đ.á.n.h thức hoàn toàn, phát ra những tiếng ngân trầm vang vọng khắp không gian hoang dã.
Hàng vạn tu sĩ vây xem xung quanh đều cảm thấy da đầu tê dại, l.ồ.ng n.g.ự.c nghẹt lại, họ hiểu rằng một trận đại chấn động kinh hoàng sắp sửa diễn ra ngay tại đây.
Mặc Táng Sinh chậm rãi ngẩng khuôn mặt phẳng lặng lên, đôi mắt đen kịt nhìn thẳng vào vị Đế t.ử ngồi trên chiến xa.
Thanh Táng Thiên Kiếm bên hông hắn, chầm chậm rời vỏ thêm một tấc nữa.
Mộ Thiên Hàn cuối cùng cũng hoàn toàn thu lại vẻ khinh thường lười biếng bấy lâu nay trên khuôn mặt hoàng tộc của mình.
Bởi vì vị Đế t.ử kiêu ngạo này kinh hoàng phát hiện ra một sự thật thấu xương.
Tên thiếu niên vác quan tài tóc bạc nửa đầu kia... hoàn toàn không phải tới đây để tranh đoạt thần cốt giống như đám người sống tham lam ngoài kia.
Hắn tới đây, là để chôn cất nó.
