Táng Thần - Chương 13

Cập nhật lúc: 23/06/2026 11:05

CHƯƠNG 13: KIẾM TRẢM THIÊN KIÊU

Thanh Táng Thiên Kiếm bên hông Mặc Táng Sinh chầm chậm rời vỏ thêm một tấc.

"Ong..."

Chỉ một tấc kiếm lộ ra, một luồng kiếm khí màu đen tuyền tuyệt đối bỗng nhiên lan tràn, đậm đặc như mực đặc đổ vào nước trong.

Thương ảnh giao long khổng lồ do gã tùy tùng cầm thương phóng ra lập tức khựng lại, bị luồng kiếm ý cứng ngắc chặn đứng ngay giữa hư không.

Chiếc chuông đồng cổ xưa đột ngột mất đi toàn bộ thanh âm, những luồng sóng âm rung động xám xịt nháy mắt tan biến thành hư vô.

Những sợi xiềng xích linh khí đang quấn quanh chiếc Hắc Quan quỷ dị xuất hiện hàng vạn vết rạn nứt nhỏ, rồi tự động nổ tung.

Ba tên tùy tùng Đế tộc đồng thời biến sắc, mặt cắt không còn một giọt m.á.u.

Đám đông thiên kiêu và tu sĩ vây xem xung quanh kinh hoàng phát hiện ra áp lực nghẹt thở, vội vàng điên cuồng dạt ra xa thêm vài chục trượng.

Đế t.ử Mộ Thiên Hàn ngồi trên chiến xa không còn giữ được vẻ lười biếng cao ngạo như trước, đôi mắt gắt gao khóa c.h.ặ.t vào lưỡi kiếm đen.

Ở phía sau bọn họ, bộ thần cốt trăm trượng khổng lồ cắm sâu trong núi bỗng nhiên phát ra một tiếng "rắc" trầm đục dưới sức ép của kiếm ý.

Tên tùy tùng cầm thương l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng, gân xanh nổi đầy cổ, không tin nổi mình lại bị một tên phế vật Đại Hoang ép lui.

"C.h.ế.t đi!"

Hắn gầm lên, điên cuồng đốt cháy tinh huyết trong cơ thể, dốc toàn lực đ.á.n.h ra nhát thương cuối cùng.

Luồng thương ảnh giao long màu đen tuyền trong nháy mắt bùng phát lên một màu đỏ sẫm tanh hôi, mang theo sát ý tột cùng xé rách màn sương xám.

"Đế t.ử trước mặt, ngươi còn dám rút kiếm?" Gã tùy tùng gầm rú, mũi thương chỉ thẳng vào t.ử huyệt của Mặc Táng Sinh.

Mặc Táng Sinh không hé môi tranh cãi nửa lời.

Hắn lẳng lặng nhìn luồng thương mang hung hãn đang lao đến sát bên người trong gang tấc.

Hắn không sử dụng những bộ thân pháp hoa mỹ né tránh, chỉ khẽ dịch bước chân nghiêng người nửa bước về phía bên trái.

"Xoẹt!"

Táng Thiên Kiếm lạnh lùng c.h.é.m xuống một đường đơn giản.

Cái đầu rồng khổng lồ do thương ảnh hóa thành lập tức bị một vệt đen cắt rời, mũi trường thương bằng linh thiết thật sự trên tay gã xuất hiện một vết rạn sâu hoắm.

Mặc Táng Sinh mắt đen kịt, nhàn nhạt buông một câu:

"Người c.h.ế.t không cần hỏi nhiều."

Tên tùy tùng cầm thương đồng t.ử co rụt lại, thân hình cứng đờ, chưa kịp có bất kỳ hành động thu thương lùi lại nào.

Luồng Táng Thiên Kiếm Ý vô hình, bá đạo đã nương theo vết nứt trên thân thương gãy, xuyên thấu qua mọi phòng ngự.

Kiếm khí màu đen không hề gây ra những tiếng nổ tung hoành tráng, nó chỉ lặng lẽ, lạnh lùng lướt qua cổ gã.

Gã tùy tùng vẫn giữ nguyên tư thế lao tới phía trước, đôi mắt mở trừng trừng đầy vẻ hoang mang, không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

Một hơi thở sau.

"Phập."

Cái đầu của gã lìa khỏi cổ, rơi rụng xuống đất, m.á.u tươi chưa kịp phun ra ngoài đã bị một lực hút quỷ dị từ Hắc Quan hút sạch.

Thân hình mất đầu ngã rạp xuống nền cát xám, bị tước đoạt toàn bộ sinh cơ, đến một tiếng động nhỏ cũng không thể tạo ra.

Chiếc Hắc Quan sau lưng Mặc Táng Sinh khẽ rung nhẹ một cái đầy thỏa mãn, những sợi xích sắt phát ra tiếng trầm đục loảng xoảng.

Toàn bộ chiến trường cổ trong nháy mắt rơi vào sự im lặng c.h.ế.t ch.óc, không một ai dám ho he nửa lời.

Mấy tên đệ t.ử Cổ giáo từng lớn tiếng cười nhạo cỗ quan tài đen lúc trước lập tức mặt xám như tro tàn, run rẩy thụt lùi ra sau.

Tên tùy tùng chịu trách nhiệm dùng chuông đồng chứng kiến đồng bạn bị g.i.ế.c chớp nhoáng, trong lòng lập tức hoảng loạn tột độ.

"Yêu ma! Ngươi là yêu ma!" Hắn hét lên, không dám tiến lại gần cận chiến.

Hắn điên cuồng vỗ mạnh vào chiếc chuông đồng cổ xưa, dồn toàn bộ linh lực đ.á.n.h ra một luồng sóng âm công kích thần hồn mạnh nhất.

"Boong!!! Boong!!!"

Tiếng chuông quỷ dị vang vọng khắp không gian hoang dã, khiến hàng trăm tên tu sĩ đứng ngoài rìa ôm đầu hét lên t.h.ả.m thiết, ngã khuỵu xuống đất.

Đây là món pháp khí cấp cao chuyên môn mạt sát thần hồn của đối phương, vô cùng tàn độc.

Mộ Thiên Hàn đứng trên chiến xa, khuôn mặt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Mặc Táng Sinh.

Hắn muốn tận mắt chứng kiến xem, cỗ Hắc Quan quỷ dị kia liệu có thể bảo vệ được thức hải của tên thiếu niên này trước đòn công kích thần hồn hay không.

Luồng sóng âm vô hình mang theo lực lượng hủy diệt đập thẳng vào người Mặc Táng Sinh.

"Coong."

Chiếc Hắc Quan sau lưng hắn bất ngờ tự động phát ra một tiếng ngân vô cùng trầm thấp và âm hàn.

Thanh âm từ quan tài vang lên, luồng sóng âm của chuông đồng lập tức bị bẻ gãy, bị nuốt ngược trở lại một cách tàn nhẫn.

Tên tùy tùng dùng chuông đồng l.ồ.ng n.g.ự.c nghẹn lại, sắc mặt trắng bệch, không tin nổi món pháp khí tự hào của mình lại bị áp chế dễ dàng như vậy.

"Không thể nào! C.h.ế.t cho ta!" Hắn điên cuồng rống lên, gõ mạnh vào chuông lần thứ hai.

Lần này hắn đốt cháy toàn bộ tu vi trong đan điền, cưỡng ép chiếc chuông đồng bộc phát ra luồng hào quang màu xám xịt đậm đặc.

Nhưng tiếng chuông vừa mới vang lên được nửa nhịp, âm thanh âm trầm như tiếng vọng từ nấm mồ của Hắc Quan đã lập tức lao tới, trực tiếp nghiền nát luồng sóng âm.

"Rắc! Rắc!"

Bề mặt chiếc chuông đồng cổ xưa xuất hiện mười mấy vết nứt sâu hoắm, linh khí bên trong rò rỉ ra ngoài rào rào.

Mặc Táng Sinh sắc mặt không đổi, từng bước một chậm rãi tiến về phía gã.

Mỗi một bước chân của hắn nện xuống đất, chiếc chuông đồng trên tay tên tùy tùng lại nứt thêm một đoạn lớn.

"Ngươi... ngươi là tà tu ngoại đạo! Người của Đế tộc sẽ không tha cho ngươi!" Tên tùy tùng hoảng sợ lùi lại, vừa đi vừa hét lớn.

Mặc Táng Sinh nhìn gã, Táng Thiên Kiếm trong tay vung lên một vệt hắc mang lạnh lùng, không thèm giải thích nửa câu đạo lý.

"Tà hay chính, xuống mộ rồi tự hỏi."

Kiếm quang lướt qua, chiếc chuông đồng vỡ nát thành trăm mảnh vụn sắt, thân hình tên tùy tùng thứ hai cũng đổ rạp xuống vũng m.á.u.

Tên tùy tùng cuối cùng chứng kiến hai người đồng bạn c.h.ế.t t.h.ả.m, biết rõ kiếm thuật của Mặc Táng Sinh quá mức quỷ dị, không thể cận chiến.

Hắn c.ắ.n c.h.ặ.t răng, tập trung toàn bộ linh lực trong người vào sợi xiềng xích linh khí đặc quánh trên tay.

"Trói cho ta!"

Sợi xích linh khí hóa thành một con mãng xà khổng lồ dài mười trượng, điên cuồng quấn c.h.ặ.t lấy chiếc Hắc Quan sau lưng Mặc Táng Sinh hết vòng này đến vòng khác.

Trên từng mắt xích màu m.á.u bùng phát ra những ký tự đế văn cổ xưa do chính Đại Đế ban xuống, mang theo uy áp trầm trọng hòng khóa c.h.ặ.t quan tài.

Mộ Thiên Hàn trên chiến xa khẽ gật đầu, ánh mắt lộ rõ vẻ tham lam vặn vẹo.

Hắn muốn dùng thủ đoạn này để cưỡng ép đoạt lấy cỗ quan tài đá đen trước, rồi mới tự tay t.r.a t.ấ.n mạt sát tên thiếu niên Đại Hoang kia sau.

Sợi xiềng xích đế văn dùng lực kéo mạnh, muốn nhấc bổng chiếc Hắc Quan ra khỏi lưng của Mặc Táng Sinh.

Mặc Táng Sinh không lập tức vung kiếm c.h.ặ.t đứt sợi xích, hắn dừng bước chân, chầm chậm dời ánh mắt nhìn thẳng về phía vị Đế t.ử ngồi trên chiến xa cao v.út.

Hắn hiểu rõ, kẻ thực sự muốn cướp đoạt cỗ thần quan này không phải ba tên đầy tớ, mà là kẻ đang ngồi trên xe kia.

"Ha ha ha! Nhóc con, cỗ quan tài này từ nay về sau thuộc về Đế t.ử rồi! Ngoan ngoãn dâng mạng ra đây!" Tên tùy tùng cuối cùng cười lạnh điên cuồng.

Hắn dùng hết sức bình sinh gồng hai tay, muốn dùng sợi xích đế văn giật phắt chiếc Hắc Quan rời khỏi vai Mặc Táng Sinh.

Đây là lần đầu tiên kể từ khi trận chiến bắt đầu, Mặc Táng Sinh thực sự ngẩng đầu lên, gắt gao nhìn chằm chằm vào mặt gã.

Luồng sát ý lạnh buốt như băng giá vạn năm đột ngột từ trên người hắn bộc phát ra ngoài, khiến nhiệt độ xung quanh chiến trường giảm xuống điểm đóng băng.

"Xoẹt!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.