Táng Thần - Chương 13.2

Cập nhật lúc: 23/06/2026 11:06

Thanh Táng Thiên Kiếm trong tay hắn hoàn toàn ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm đen tuyền như mực không phản chiếu một chút ánh sáng nào.

Chiếc Hắc Quan sau lưng thậm chí không cần mở nắp nạp xác, chỉ tự động chấn động mạnh mẽ một cái duy nhất.

"Bùm!!!"

Luồng sức mạnh phản chấn vô song nổ vang, toàn bộ sợi xiềng xích khắc đầy đế văn khổng lồ kia lập tức vỡ vụn thành từng khúc nhỏ, tiêu tán sạch sẽ.

Tên tùy tùng cuối cùng phải chịu lực phản phệ kinh hoàng vào l.ồ.ng n.g.ự.c, phụt ra một ngụm m.á.u lớn, sắc mặt trắng bệch ngã quỵ xuống đất.

Mặc Táng Sinh vác hắc quan, từng bước một kéo theo thanh ma kiếm đen tuyền đi đến trước mặt gã, đôi mắt đen kịt không chút cảm xúc.

"Ta đã nói rồi." Mặc Táng Sinh giọng nói đóng băng không gian.

"Đừng động vào quan tài."

"Đế t.ử cứu ta! Cứu..." Tên tùy tùng cuối cùng mặt mày xám ngoét vì sợ hãi, điên cuồng ngửa mặt lên trời cầu cứu chiến xa.

Nhưng Mộ Thiên Hàn ngồi trên chiến xa cao v.út vẫn bất động thanh quắt, không hề có ý định lao xuống cứu giúp.

Vị Đế t.ử cao quý này không muốn lộ ra vẻ sốt ruột, mất đi phong thái hoàng tộc trước mặt hàng vạn thiên kiêu và tu sĩ đang vây xem xung quanh.

Mặc Táng Sinh lạnh lùng vung kiếm c.h.é.m xuống một đường dứt khoát.

Hắn không c.h.é.m bay đầu gã, mà luồng kiếm khí đen thuần túy trực tiếp c.h.é.m đứt hoàn toàn đan điền và luồng linh lực hộ thể cuối cùng của gã.

"Cạch."

Nắp chiếc Hắc Quan sau lưng hắn tự động dịch chuyển, mở ra một khe hở nhỏ chừng nửa đốt ngón tay.

Một lực hút kinh thiên động địa bộc phát, ba t.h.i t.h.ể của ba tên tùy tùng Đế tộc nằm dưới đất đồng loạt bị kéo v.út lên không trung, hút mạnh về phía quan tài.

Tất cả thiên kiêu toàn trường tận mắt chứng kiến ba luồng thần hồn nguyên anh của họ gào thét muốn thoát ra ngoài, nhưng vừa xuất hiện đã bị luồng sương đen trong hắc quan tóm c.h.ặ.t, kéo tuột vào trong bóng tối sâu thẳm.

Một số vị thiên kiêu của các đại thế lực vốn định đứng ngoài khoanh tay xem trò vui, nay chứng kiến cảnh tượng mạt sát linh hồn tàn khốc này, liền sợ hãi lùi xa thêm mấy trượng.

Nằm sâu trong đám đông phía xa, Lục Vô Nhai của Quy Khương Thánh Địa hai mắt co rụt lại, thầm nghĩ: "Đúng là cùng một thủ đoạn với cái c.h.ế.t của Địa Long và ba vị trưởng lão."

Vị Kiếm t.ử của cổ giáo ẩn thế gắt gao nhìn chằm chằm vào thanh Táng Thiên Kiếm trên tay Mặc Táng Sinh, trong mắt tràn đầy sự kiêng dè và sợ hãi vạn phần.

Nàng Thánh nữ của Thánh địa cũng run rẩy nhận ra rằng, luồng kiếm khí màu đen tuyền của thiếu niên này hoàn toàn không thuộc về bất kỳ một hệ thống tu luyện chính thống nào của giới tu chân đương thời.

Thiếu chủ Yêu tộc sắc mặt âm trầm, vô thức thúc giục con hắc lân thú dưới thân lùi lại nửa bước, không dám nghênh ngang như trước.

"Táng Thiếu Niên... Hắn thực sự là tên Táng Thiếu Niên đã hủy diệt Tuyết Táng Sơn!" Một tiếng thì thầm đầy sợ hãi vang lên trong đám đông.

Lần này, toàn bộ chiến trường cổ không còn một ai dám mở miệng cười nhạo hay chế giễu cỗ quan tài đá đen sau lưng hắn nữa.

Những lời đồn đại chấn động ở Thành Thiên Hà và vùng biên thùy trước đó, nay tận mắt chứng kiến ba vị thiên tài Đế tộc bị g.i.ế.c như cỏ rác, bỗng chốc trở nên chân thật đến đáng sợ.

Nhưng kẻ đứng trên cao kia là Mộ Thiên Hàn, là Đế t.ử duy nhất của Hắc Viêm Đại Đế đương thời.

Ba gã tùy tùng thân tín bị g.i.ế.c c.h.ế.t t.h.ả.m khốc ngay trước mặt hắn, đây chính là một cái tát nện mạnh trực diện vào thể diện của toàn bộ Đế tộc hoàng gia.

Tất cả mọi người đều hiểu rõ, trận chiến ngày hôm nay giữa hai người tuyệt đối không thể kết thúc một cách êm đẹp được nữa.

Mộ Thiên Hàn chầm chậm đứng thẳng người dậy từ trên chiếc chiến xa vàng đen khổng lồ.

"Uỳnh!"

Vô số những đường đế văn màu vàng sậm quỷ dị xung quanh người hắn đồng loạt sáng rực lên, tỏa ra luồng uy áp vĩ đại mạnh mẽ hơn ba tên đầy tớ gấp trăm lần.

Hắn không hề nổi giận gầm rú ồn ào hay đ.á.n.h mất phong thái hoàng tộc, nhưng ánh mắt nhìn xuống đã lạnh lùng tới mức cực điểm, chứa chan sát ý tột cùng.

"Nhóc con, g.i.ế.c người của Đế tộc ta, ngươi có biết mình sẽ phải trả giá bằng cái gì không?" Mộ Thiên Hàn giọng nói trầm thấp như sấm rền trên tầng mây.

Mặc Táng Sinh đứng giữa đống đổ nát, vạt áo đen phẳng lặng, không hề có nửa điểm ý định lùi bước.

"Keng... Coong..."

Chiếc Hắc Quan sau lưng hắn bỗng nhiên rung lên dồn dập, luồng thần thức liên tục truyền vào não bộ, nhắc nhở hắn rằng bộ thần cốt trăm trượng phía sau mới là thứ quan trọng cần chôn cất.

Mặc Táng Sinh hờ hững dời ánh mắt qua khỏi thân hình của Đế t.ử, hướng thẳng tầm nhìn về phía bộ xương khổng lồ của Cổ Thần đang lập lòe thần văn kia.

Hành động ngó lơ, xem thường quyền uy hoàng tộc này của hắn càng khiến cho Mộ Thiên Hàn cảm thấy bị sỉ nhục một cách sâu sắc chưa từng có.

Luồng sát ý của Đế t.ử hoàn toàn bùng phát, khóa c.h.ặ.t lấy thân hình hắn:

"Ngươi biết g.i.ế.c người của ta là hậu quả gì không?"

Mặc Táng Sinh tay nắm c.h.ặ.t chuôi ma kiếm đen tuyền, nhàn nhạt đáp:

"Biết."

Hắn bước lên một bước, lưỡi kiếm chỉ thẳng xuống đất:

"Thêm mấy ngôi mộ."

Trong lúc hai luồng khí thế kinh thiên của Mặc Táng Sinh và Đế t.ử đang điên cuồng đối đầu trực diện, bộ thần cốt trăm trượng khổng lồ phía sau bỗng nhiên rung chuyển kịch liệt.

"Rắc! Rắc! Rắc!"

Những sợi xiềng xích ánh sáng do lá cờ đế văn trói buộc xung quanh bộ xương bỗng nhiên xuất hiện hàng vạn vết rạn nứt lớn, rồi vỡ tan tành.

Tàn dư ý chí và oán niệm triệu năm của vị Cổ Thần bên trong bộ cốt bị luồng sát ý tột cùng của Đế t.ử và Táng Thiên Kiếm Ý của Mặc Táng Sinh kích thích một cách mãnh liệt.

"U u u..."

Hàng vạn tu sĩ đứng vây xem bỗng nhiên cảm thấy đầu óc đau nhức dữ dội, vô số tiếng thì thầm, gào thét u uất của thời đại cũ vang vọng liên tục bên tai.

Một vài tên tán tu có tu vi yếu ớt ánh mắt bỗng chốc trở nên trống rỗng, vô thức quỳ sụp xuống đất, mất đi thần trí phòng bị.

Mộ Thiên Hàn chân mày nhíu c.h.ặ.t lại, sắc mặt lần đầu tiên hiện lên vẻ ngưng trọng.

Hắn vốn dĩ muốn cưỡng ép thu phục bộ thần cốt này trước để làm tài nguyên, rồi mới tự tay trấn sát tên thiếu niên vác quan tài không biết điều kia sau.

Nhưng tình hình hiện tại cho thấy, luồng tàn hồn cổ xưa bên trong bộ xương đang sắp sửa hoàn toàn mất khống chế, bộc phát ra đại tai họa diệt thế.

Đứng trước sự lựa chọn nan giải này, Mặc Táng Sinh lại nhìn thấu bản chất vấn đề: thứ đã c.h.ế.t triệu năm kia tuyệt đối không nên tiếp tục bị đ.á.n.h thức trong oán niệm nữa.

Mộ Thiên Hàn khuôn mặt lạnh lùng, dứt khoát đưa tay vào trong n.g.ự.c áo rộng, lấy ra một chiếc bình bằng ngọc thạch màu đen cổ xưa.

Hắn mở nắp bình, một giọt m.á.u màu vàng sẫm, đặc quánh như vàng ròng chầm chậm lơ lửng bay ra ngoài không trung.

"Uỳnh!"

Ngay khi giọt m.á.u vừa mới xuất hiện, toàn bộ không gian bên trong Thần Ma Trủng bỗng nhiên trở nên vô cùng nặng nề, áp lực đè nặng làm đất đá lún xuống một mảng.

"Máu của Đại Đế! Trời ơi, Đế t.ử mang theo cả tinh huyết của Hắc Viêm Đại Đế!" Kiếm t.ử Cổ giáo thất thanh hét lên, trong mắt tràn đầy sự kinh hoàng.

Vị Đế t.ử kiêu ngạo định dùng chính luồng m.á.u tim tối cao của cha mình để cưỡng ép trấn áp, mạt sát tàn hồn cổ thần, thu phục bộ xương cốt khổng lồ này về tay.

Nhưng Mặc Táng Sinh đứng phía dưới biết rõ, nếu đem luồng m.á.u Đại Đế đầy tính bạo liệt này ép vào, sẽ chỉ càng kích thích tàn ý của Cổ Thần thức tỉnh một cách hung bạo và tàn nhẫn hơn gấp trăm lần.

Hắn dứt khoát nhấc bước chân, vác theo Hắc Quan lao v.út lên không trung, vung kiếm muốn ngăn cản hành vi điên rồ của đối phương.

Mộ Thiên Hàn nhìn thấy thân ảnh áo đen lao lên, trên môi nở nụ cười lạnh lùng đầy chế giễu, cho rằng tên thiếu niên hoang dã này chỉ đang muốn tranh cướp cơ duyên tối cao với mình.

"Muốn c.h.ế.t!" Hắn phất tay, giọt m.á.u vàng sẫm xé rách không gian, chuẩn xác bay thẳng về phía ngọn núi đổ nát.

Bộ thần cốt trăm trượng khổng lồ bộc phát ra luồng hào quang hoàng kim ch.ói mắt, gầm rú dữ dội làm rúng động cả giang sơn vạn dặm.

Giọt m.á.u tinh huyết của Đại Đế đương thời, chuẩn xác rơi rụng xuống ngay vị trí mi tâm của bộ thần cốt khổng lồ.

Luồng sức mạnh tột cùng của hai thời đại va chạm vào nhau, khiến cho toàn bộ vòm trời xám xịt của Thần Ma Trủng nứt toác ra làm đôi.

Thứ sinh vật vĩ đại đã ngủ say nghìn năm bên trong bộ xương khô khốc ấy.

Chầm chậm mở mắt ra.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Táng Thần - Chương 22: Chương 13.2 | MonkeyD