Táng Thần - Chương 14.2
Cập nhật lúc: 23/06/2026 11:06
"Nhưng nếu kẻ đó c.h.ế.t rồi vẫn muốn dùng cái uy danh thối nát để ép người sống phải quỳ lạy khuất phục, vậy thì rút kiếm ra, c.h.é.m c.h.ế.t hắn cho ta."
Đoạn hồi tưởng ngắn ngủi nháy mắt tan biến, nhưng bấy nhiêu đó là quá đủ để luồng kiếm tâm bất khuất trong người hắn hoàn toàn ổn định.
Thanh Táng Thiên Kiếm cắm dưới đất bỗng nhiên phát ra một tiếng reo trầm thấp, luồng kiếm ý màu đen tuyền bắt đầu điên cuồng bộc phát.
Chiếc Hắc Quan sau lưng hắn cũng dừng hẳn sự kích động hỗn loạn, trở nên im lặng, lạnh lẽo một cách đáng sợ.
Mặc Táng Sinh ngước đôi mắt đen kịt không một chút sợ hãi, gắt gao nhìn thẳng vào bóng Thần ảnh ngàn trượng trên cao.
Luồng Thần ảnh mờ ảo trên chín tầng mây dường như cũng chú ý đến sự hiện diện của con kiến hôi phàm trần duy nhất dám ngạo nghễ đứng thẳng này.
"Ầm!"
Toàn bộ luồng thần uy ngập trời đang phân tán khắp chiến trường bỗng chốc thu hồi lại, chín phần mười áp lực lập tức dồn hết về phía Mặc Táng Sinh.
Đ đám đông thiên kiêu và tu sĩ đang quỳ phía xa bỗng nhiên cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c nhẹ đi, được thở dốc một hơi, nhưng không một ai dám ho he đứng lên giúp đỡ.
Thậm chí, có những tên thiên kiêu ích kỷ trong lòng còn thầm mong Mặc Táng Sinh mau ch.óng quỳ sụp xuống dập đầu, để luồng thần uy của Cổ Thần nguôi giận mà không mạt sát bọn họ.
Thần ảnh ngàn trượng chầm chậm giơ cánh tay khổng lồ lên, một ngón tay hư ảo mang theo thứ sức mạnh quy tắc chí cao từ trên trời hạ xuống.
Đây không phải là một đòn tấn công vật lý bạo liệt bình thường, mà là ý chí tối cao của thời đại cũ, cưỡng ép mọi sinh linh phải thần phục cúi đầu.
"Rắc!"
Sức ép khổng lồ đè nặng khiến xương cột sống của Mặc Táng Sinh bị ép cong rạp xuống một mảng lớn, đau đớn thấu xương.
Máu tươi từ miệng, mũi hắn tuôn ra như suối, chảy ròng ròng dọc theo lưỡi kiếm đen tuyền, nhỏ xuống nền cát xám nứt nẻ.
Nhưng hai đầu gối của hắn vẫn cứng ngắt như bàn thạch vạn năm, găm c.h.ặ.t vào hư không, tuyệt đối không chạm đất dù chỉ một phân.
Mộ Thiên Hàn đứng trên phế tích chiến xa nhìn thấy Thần ảnh đã hoàn toàn bị Mặc Táng Sinh thu hút toàn bộ chú ý, ánh mắt lóe lên tia tàn độc.
Hắn không hề có ý định lao lên giúp đỡ vị thiếu niên Đại Hoang này để cùng chống lại đại họa diệt thế.
Ngược lại, vị Đế t.ử kiêu ngạo muốn nhân cơ hội ngàn năm có một này, khi Thần ảnh đang phân tâm, để cưỡng ép thu phục bộ thần cốt về tay.
"Đế Văn Xích, khóa cho ta!"
Hắn c.ắ.n ch.ót lưỡi, phun ra một ngụm m.á.u tim hoàng tộc, cưỡng ép ngưng tụ thành hàng vạn sợi xiềng xích khắc đầy đế văn màu vàng sậm lao v.út đi.
Những sợi xích khổng lồ xé rách không gian, muốn một lần nữa quấn c.h.ặ.t lấy các đốt xương cốt của Cổ Thần từ phía sau.
Một vài vị thiên kiêu đang quỳ phía xa nhận ra âm mưu đê tiện này của Đế t.ử, họ hiểu Mộ Thiên Hàn đang biến Mặc Táng Sinh thành một tấm lá chắn sống chịu đòn thay cho hắn đoạt bảo.
Nhưng đối mặt với thế lực vĩ đại của Đế tộc Hắc Viêm, không một ai dám mở miệng lên tiếng vạch trần hay oán trách.
Lục Vô Nhai nấp trong góc tối âm thầm cười lạnh, trong mắt tràn đầy sự đắc ý: "C.h.ế.t đi, nếu tên tạp chủng vác quan tài này c.h.ế.t dưới ngón tay của Thần ảnh, Quy Khương Thánh Địa ta sẽ bớt đi một mối họa."
"Loảng xoảng! Loảng xoảng!"
Chiếc Hắc Quan sau lưng Mặc Táng Sinh đột ngột rung lên một tiếng vô cùng tàn khốc, luồng sát ý bạt mạng của nó lần này khóa c.h.ặ.t vào cả Thần ảnh lẫn vị Đế t.ử đê tiện kia.
Ngay khi những sợi xiềng xích đế văn của Mộ Thiên Hàn vừa chạm vào bề mặt bộ xương cốt khổng lồ, luồng Thần ảnh ngàn trượng lập tức nổi giận lôi đình.
Ý chí cổ xưa hung lệ không cần phân biệt đâu là kẻ đ.á.n.h thức, đâu là kẻ chống đối, đối với nó, tất cả sinh linh người sống đều là lũ tội đồ đáng mạt sát.
"Bùm!!!"
Một làn sóng thần uy màu vàng sẫm từ trên người Thần ảnh quét ngang qua chiến trường cổ với tốc độ ánh sáng.
Mộ Thiên Hàn sắc mặt đại biến, chưa kịp thu hồi trận pháp đã bị luồng sóng âm khủng khiếp đ.á.n.h trúng l.ồ.ng n.g.ự.c, thân hình bay vọt ra ngoài trăm trượng, nôn m.á.u xối xả.
Mấy chục tên tùy tùng mặc giáp nặng đứng hộ vệ xung quanh chiến xa của hắn chưa kịp kêu lên một tiếng, thân thể đã đồng loạt nổ tung thành những đám huyết vụ đỏ ngầu ngay tại chỗ.
Đám đông thiên kiêu của các Thánh địa, Cổ giáo đang quỳ phía xa cũng bị luồng dư ba khủng khiếp hất văng ra ngoài như những chiếc lá khô, thương vong vô số.
Cột sáng khổng lồ từ mi tâm bộ thần cốt lúc này đột ngột biến đổi, chuyển hoàn toàn sang một màu đen vàng đặc quánh, tỏa ra t.ử khí vô biên.
Tàn ý của vị Cổ Thần muốn dùng toàn bộ sinh huyết và linh hồn của tất cả vạn người đang có mặt ở khu vực này để làm tế phẩm hiến tế, nhằm duy trì sự tồn tại vĩnh cửu của nó.
Đến lúc này, tất cả mọi người mới bàng hoàng tỉnh ngộ ra một sự thật tàn khốc: bộ xương cốt này hoàn toàn không phải cơ duyên ngàn năm gì cả.
Đây chính là một đại tai họa diệt thế, một cái bẫy c.h.ế.t ch.óc của thời đại cũ dành cho người sống.
Mặc Táng Sinh đứng ở tâm bão, bị luồng dư ba thần uy đ.á.n.h trúng khiến toàn thân đẫm m.á.u, hơi thở yếu ớt đến mức cực điểm.
"Keng! Keng! Keng!"
Chiếc Hắc Quan đá đen sau lưng hắn liên tục truyền vào thức hải một ý niệm vô cùng rõ ràng, rành mạch và tàn nhẫn chưa từng có.
Nó đòi mở nắp quan tài.
Lần này, không phải là mở ra một khe hở nhỏ chừng nửa đốt ngón tay để nạp xác hay hút oán khí bình thường như những lần trước nữa.
Mà nó muốn triệt để mở rộng nắp thần quan ra ngoài để bộc phát ra luồng sức mạnh nguyên thủy tối cao.
Mặc Táng Sinh c.ắ.n c.h.ặ.t răng đến mức bật m.á.u, hắn hiểu rõ cái giá phải trả cho lựa chọn điên cuồng này là cực kỳ khủng khiếp.
Thân thể phế tàn của hắn vừa mới được Hắc Quan rèn lại chưa lâu, kinh mạch vẫn còn non nớt, chưa thể hoàn toàn chịu đựng được luồng sức mạnh Hỗn Độn nguyên thủy diện rộng.
Nếu cưỡng ép mở rộng hắc quan quá mức, luồng năng lượng phản phệ kinh thiên động địa kia sẽ lập tức khiến thân xác hắn nổ tung thành tro bụi trước khi g.i.ế.c được kẻ thù.
Nhưng nếu hắn lựa chọn không mở, toàn bộ sinh linh, tu sĩ và cả chính bản thân hắn trong khu vực vạn dặm này đều sẽ bị biến thành tế phẩm hiến tế cho Thần ảnh.
Hắn chưa từng tự nhận mình là bậc đại hiệp cứu nhân độ thế, cái mạng của đám người tham lam ngoài kia c.h.ế.t sống ra sao không liên quan đến hắn.
Nhưng những người c.h.ế.t chưa c.h.ế.t hẳn kia, tuyệt đối không được phép ép buộc người sống phải bước vào nấm mồ cùng với họ.
Thần ảnh ngàn trượng trên cao gầm rú, ngón tay khổng lồ mang theo quy tắc chí cao một lần nữa hung hãn ép thẳng xuống đỉnh đầu hắn.
Mặc Táng Sinh ánh mắt đỏ ngầu, hai tay dùng lực, dứt khoát rút thanh Táng Thiên Kiếm đen tuyền ra khỏi mặt đất cát xám.
Hai cánh tay hắn run lên bần bật vì kiệt sức, m.á.u thịt lẫn lộn, nhưng mũi kiếm đen tuyền vẫn kiên định hướng thẳng lên bầu trời, không một góc nghiêng.
Hắn khẽ nhúc nhích bờ môi rách nát, dùng thần thức gằn từng chữ gửi vào chiếc quan tài đá đen sau lưng:
"Mở."
"Ầm uỳnh!!!"
Một tiếng nổ trầm hùng, âm u như vọng về từ cõi cửu tuyền đột ngột nổ vang từ chiếc Hắc Quan quỷ dị.
Chín sợi xích sắt khổng lồ quấn quanh thân quan tài đồng loạt tự động nhổ bật ra ngoài, nắp đá đen nặng nề chầm chậm dịch chuyển, tách ra một khoảng lớn.
Toàn bộ không gian, hư vô xung quanh ngọn núi sụp đổ trong nháy mắt bị một lực lượng vô hình kéo lõm vào bên trong, vặn vẹo dị thường.
Luồng Thần ảnh ngàn trượng vĩ đại kia dường như cảm nhận được một mối nguy hiểm nguyên thủy tột cùng đang cận kề, ngón tay khổng lồ bỗng nhiên khựng lại giữa chừng lần đầu tiên.
Đế t.ử Mộ Thiên Hàn đang nằm trong vũng m.á.u phía xa cũng hoảng sợ quay phắt đầu lại nhìn, sắc mặt khó coi đến mức cực điểm.
Tất cả những tên thiên kiêu, tu sĩ đang quỳ rạp dưới đất đều kinh hoàng cảm nhận được linh hồn, nguyên thần của mình đang bị một lực hút vô hình kéo tuột về phía chiếc quan tài đen kia.
Chiếc Hắc Quan đá đen hoàn toàn mở rộng ra một khe lớn chưa từng có kể từ khi xuất thế, bóng tối bên trong đậm đặc như mực.
Một luồng khí tế màu xám tro, mang theo khí tức Hỗn Độn Nguyên Khí nguyên thủy nhất chầm chậm từ bên trong khe hở tràn ra ngoài không trung.
Luồng khí xám này không còn là thứ t.ử khí hủ bại đơn thuần của người c.h.ế.t bình thường nữa.
Mà nó mang lại cho vạn vật một cảm giác tuyệt đối, tàn nhẫn vạn phần: phàm là thứ tồn tại giữa thiên địa này, tất cả đều có thể bị chôn cất vào trong.
Thanh Táng Thiên Kiếm trong tay Mặc Táng Sinh điên cuồng hút sạch luồng Hỗn Độn Nguyên Khí vừa tràn ra, lưỡi kiếm đen tuyền biến đổi thành một màu đen kịt tuyệt đối, nuốt chửng toàn bộ luồng thần quang hoàng kim xung quanh.
Mặc Táng Sinh chầm chậm ngẩng khuôn mặt đầy m.á.u và bụi cát lên, đôi mắt đen kịt không một chút gợn sóng nhìn thẳng vào Thần ảnh ngàn trượng.
Hắn không mở miệng thốt ra bất kỳ một lời thề thốt hùng hồn hay đạo lý dài dòng nào của bậc anh hùng cứu thế.
Hắn chỉ lặng lẽ nhấc bước chân lên, tiến về phía trước một bước dứt khoát.
Sau lưng hắn là cỗ Hắc Quan thần bí đang mở rộng cửa mộ, tỏa ra khí thế chôn cất chư thiên vạn giới.
Trước mặt hắn là luồng Thần ảnh ngàn trượng của thời đại cũ đang giáng thế hoành hành, mang theo thiên uy vô tình.
Mặc Táng Sinh gồng c.h.ặ.t hai tay, chầm chậm giơ cao thanh ma kiếm đen tuyền lên không trung.
Lần này, kiếm tu cuối cùng của Kiếm Tông rút kiếm xuất chiêu... hoàn toàn không phải để đưa tang phàm nhân hay tà tu yếu ớt ngoài kia.
Hắn rút kiếm... là để tiễn đưa Thần linh.
