Táng Thần - Chương 15

Cập nhật lúc: 23/06/2026 11:06

CHƯƠNG 15: CHÔN THẦN

Nắp đá đen nặng nề của Hắc Quan hoàn toàn đẩy ra.

Một khe hở lớn chưa từng có xuất hiện ngay sau lưng Mặc Táng Sinh, phơi bày bóng tối sâu hoắm bên trong.

Luồng Hỗn Độn nguyên khí đặc quánh như sương mù xám xịt cuồn cuộn tràn ra ngoài, đóng băng cả hư không.

Không khí xung quanh lập tức biến đổi, mang theo một lực hút tàn nhẫn, muốn đem vạn vật vùi sâu vào lòng đất.

Bộ Thần ảnh ngàn trượng đang hoành hành trên chín tầng mây bỗng khựng lại giữa chừng.

Triệu năm qua, luồng tàn ý này chưa từng cảm thấy một sự đe dọa nguyên thủy nào khủng khiếp đến thế.

Nó gầm lên một tiếng trầm đục, ngón tay khổng lồ mang theo quy tắc chí cao đột ngột run rẩy dữ dội.

Sức ép từ hai luồng lực lượng chí cao va chạm khiến mặt đất dưới chân Mặc Táng Sinh lún sâu xuống vài trượng.

Áp lực vô hình nghiền nát da thịt hắn, khiến m.á.u tươi từ các lỗ chân lông không ngừng phun ra ngoài, nhuộm đỏ rực tà áo đen.

Xương cốt toàn thân liên tục vang lên những tiếng rạn nứt giòn giã, đau đớn như bị vạn thanh đao rạch dọc tủy.

Hắn c.ắ.n c.h.ặ.t răng đến mức răng vỡ vụn, m.á.u tươi trào qua kẽ môi lạnh lẽo.

Nhưng hai đầu gối của hắn vẫn kiên định đứng thẳng, cứng ngắc như hai cột đồng vạn năm cắm c.h.ặ.t vào nền đá.

Hắn không lùi, dù chỉ nửa bước.

Đôi mắt đen kịt không một chút gợn sóng nhìn thẳng vào ngón tay khổng lồ của Thần linh đang đè xuống.

Ở phía bên kia chiến trường cổ hoang tàn, Đế t.ử Mộ Thiên Hàn bò dậy từ vũng m.á.u, ánh mắt đầy sự vặn vẹo và tham lam.

Hắn cho rằng Mặc Táng Sinh đang kiệt sức gánh chịu đòn tấn công chính, đây là cơ hội duy nhất để hắn đoạt lấy thần cốt.

"Đế Văn Ấn, khóa!" Hắn gầm lên, điên cuồng vắt kiệt chút tinh huyết hoàng tộc còn sót lại, đ.á.n.h ra một đạo phù văn khổng lồ.

Luồng ánh sáng vàng sậm bay v.út đi, muốn nhân lúc Thần ảnh phân tâm mà trói c.h.ặ.t lấy bộ xương khô.

Nhưng luồng phù văn của hắn chưa kịp chạm vào mặt đá đã bị luồng thần uy vô tình quét trúng.

"Bùm!"

Thần ảnh nổi giận lôi đình, cánh tay khổng lồ vung ngang, một đạo sóng âm vàng sẫm trực tiếp đ.á.n.h bạt Mộ Thiên Hàn văng xa trăm trượng.

Thân hình hắn đập mạnh vào vách đá cổ, n.g.ự.c sụp lún, nôn m.á.u xối xả như một con ch.ó hoang rách nát.

Luồng thần uy bạo liệt sau khi đ.á.n.h bay Đế t.ử liền bộc phát ra ngoài với tốc độ ánh sáng, càn quét khắp chiến trường cổ.

Toàn bộ đám thiên kiêu của các Thánh địa, Cổ giáo đang quỳ dưới đất đều bị sóng âm chấn động đến mức nguyên thần lay động, nôn m.á.u tại chỗ.

Áp lực nghẹt thở đè nặng làm cho không gian vặn vẹo, vệt nứt không gian đan xen như mạng nhện.

Nhiều vị thiên tài kiêu ngạo bấy lâu nay giờ chỉ biết ôm đầu gào khóc, thần trí điên cuồng trước cái c.h.ế.t cận kề.

"Tuyệt vọng rồi... Chúng ta đều phải làm tế phẩm sao?" Một nữ tu Thánh địa khóc nghẹn ngào.

Không một ai có thể đứng vững, không một ai có thể nghĩ đến việc phản kháng trước thứ sức mạnh định đoạt sinh t.ử này.

Tất cả thiên hạ đều bất lực quỳ sụp dưới chân Thần ảnh.

Giữa tiếng gào khóc t.h.ả.m thiết của nhân gian, tâm trí của Mặc Táng Sinh bỗng vang lên một thanh âm trầm ấm từ quá khứ.

Đó là lời trăn trối cuối cùng của vị sư phụ tóc bạc trước khi người nhắm mắt xuôi tay bên giường bệnh.

“Táng Sinh, kiếm tu sống ở đời, không quỳ trước quyền uy của trời đất.”

“Thần nếu che chở chúng sinh, ta kính họ một lời. Thần nếu quấy nhiễu người sống, rút kiếm ra, c.h.é.m c.h.ế.t hắn cho ta.”

“Thần đã c.h.ế.t thì nên nằm xuống.”

Ý niệm nghìn năm ăn sâu vào xương tủy, luồng kiếm tâm bất khuất trong người hắn hoàn toàn bùng cháy lên một ngọn lửa tàn khốc.

Hắn không còn là đứa trẻ giữ mộ bất lực của ngày xưa, hắn có Hắc Quan, có Táng Thiên Kiếm.

Hắn chầm chậm nâng khuôn mặt đầy m.á.u lên, ánh mắt lạnh lùng khóa c.h.ặ.t vào dáng đứng cao chọc trời của đối phương.

Thanh Táng Thiên Kiếm trong tay hắn điên cuồng hút sạch luồng Hỗn Độn nguyên khí xám xịt tràn ra từ quan tài.

Lưỡi kiếm đen tuyền biến đổi thành một màu đen kịt tuyệt đối, nuốt chửng toàn bộ luồng thần quang hoàng kim xung quanh khu vực mười dặm.

Kiếm ý cô độc, kiên cường bộc phát mạnh mẽ, hóa thành một hố đen khổng lồ che khuất vòm trời.

Ánh sáng ban ngày hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một màu đen tuyền nhiếp hồn đoạt phách vây hãm không gian.

Thần ảnh ngàn trượng dường như cảm nhận được cái c.h.ế.t thực sự đang cận kề, ngón tay hư ảo khựng lại giữa chừng, run rẩy dữ dội.

Mặc Táng Sinh hai tay gồng c.h.ặ.t chuôi kiếm, toàn bộ m.á.u thịt trên người ngừng chảy, khí thế quyết liệt dâng lên đến đỉnh điểm.

Hắn bước lên một bước dứt khoát.

Không dùng đến bất kỳ bộ bộ thân pháp hoa mỹ nào, cũng không sử dụng chiêu thức kiếm thuật tinh diệu nào của nhân gian.

Hắn chỉ đơn giản nắm c.h.ặ.t chuôi kiếm đen kịt, hướng thẳng về phía Thần ảnh trước mặt mà vung một nhát c.h.é.m.

Đó chỉ là một nhát c.h.é.m bình thường nhất, không có tiếng nổ tung hoành tráng, cũng không có hào quang sấm sét bạt mạng.

Nhưng vệt đen kiếm khí đi qua đâu, không gian nơi đó lập tức bị xẻ đôi một cách nhẹ nhàng như cắt đậu hũ.

Luồng quy tắc chí cao của thời đại cũ chạm vào vệt đen liền nháy mắt tan rã thành từng hạt bụi nhỏ, tiêu tán sạch sẽ.

"Rắc! Rắc! Rắc!"

Đường kiếm đen tuyền chuẩn xác cắt ngang qua l.ồ.ng n.g.ự.c khổng lồ của luồng Thần ảnh ngàn trượng mờ ảo trên không trung.

Một tiếng nổ thầm lặng nhưng chấn động nổ vang từ sâu trong tâm bão, bóng thần khổng lồ xuất hiện hàng vạn vết rạn nứt sâu hoắm.

Thần ánh sáng màu vàng ròng lập lòe trên từng đốt xương của bộ thần cốt trăm trượng đột ngột vỡ vụn thành trăm mảnh nhỏ.

Tiếng gào thét u uất của thời đại thần linh triệu năm trước lập tức biến thành một tiếng rên rỉ hoảng loạn thấu tận tâm can.

Dáng đứng cao chọc trời của vị Cổ Thần bấy lâu nay bỗng chốc đổ sụp xuống một mảng lớn như một tòa kiến trúc vỡ nát.

"Loảng xoảng! Loảng xoảng!"

Cùng lúc đó, chiếc Hắc Quan đá đen sau lưng Mặc Táng Sinh chấn động mạnh, mở toang cửa mộ ra ngoài.

Một bàn tay khổng lồ được cấu thành từ vô số làn sương đen đặc quánh quỷ dị thò ra từ trong bóng tối sâu thẳm của quan tài.

Bàn tay sương đen mang theo lực hút vô song, hung hãn bóp c.h.ặ.t lấy luồng thần uy hoang sơ đang tràn lan khắp chiến trường cổ.

Toàn bộ luồng t.ử khí nồng nặc và oán niệm triệu năm của vị Cổ Thần trong nháy mắt bị bàn tay đen tóm gọn, điên cuồng kéo ngược về phía khe hở hắc quan.

Không gian mười dặm vặn vẹo vạn phần, tạo thành một cái xoáy nước khổng lồ màu xám xịt nuốt chửng mọi vết tích của thời đại cũ.

Luồng tàn ý của vị Cổ Thần triệt để kinh hoàng, nó hóa thành một con rồng nhỏ màu vàng ròng điên cuồng giãy giụa giữa hư không.

Nó muốn xé rách không gian để trốn thoát trở lại lòng đất sâu thẳm, nó không muốn bị giam giữ vào bên trong cỗ quan tài đá đen kia.

Nhưng vô ích. Sức mạnh của Hắc Quan chính là khắc tinh tuyệt đối của tất cả những thứ đã c.h.ế.t mà không chịu nằm xuống yên nghỉ.

Bàn tay sương đen siết c.h.ặ.t lấy đuôi nó, tàn nhẫn kéo ngược trở lại từng tấc một một cách bất khả kháng.

Tiếng rên rỉ cuối cùng của vị thần linh triệu năm trước vang lên đầy sự tuyệt vọng, rồi im bặt hoàn toàn khi bị bóng tối nuốt chửng.

Sổ luân hồi của thiên địa mơ hồ rung động một cái dữ dội, một nhân quả vĩ đại đã hoàn toàn bị xóa sổ vĩnh viễn khỏi quy tắc của trời đất.

"Ầm uỳnh!"

Thân hình khổng lồ trăm trượng của bộ thần cốt vô tri nằm dưới đất cũng chịu không nổi lực hút kinh thiên, bị nhấc bổng lên không trung.

Từng đốt xương to lớn khắc đầy tàn văn hoàng kim bay v.út đi, chuẩn xác rơi rụng vào bên trong cửa mộ của chiếc Hắc Quan.

Nắp đá đen nặng nề của quan tài phát ra một tiếng "rầm" chấn động tâm can, khép c.h.ặ.t lại hoàn toàn về vị trí cũ.

Chín sợi xích sắt khổng lồ quấn quanh thân quan tài tự động lao ra, khóa c.h.ặ.t lấy mặt đá nhám, phát ra những tiếng loảng xoảng đều đặn.

Toàn bộ luồng sát ý bạt mạng và bão gió diệt thế trong chớp mắt biến mất sạch sẽ, trả lại sự yên tĩnh c.h.ế.t ch.óc cho chiến trường cổ hoang vu.

Mặc Táng Sinh thần sắc phẳng lặng, cổ tay rung nhẹ, tra thanh Táng Thiên Kiếm đen tuyền vào vỏ.

Hàng vạn tên tu sĩ và thiên kiêu của các Thánh địa, Cổ giáo đang quỳ rạp dưới đất đều c.h.ế.t lặng tại chỗ, không một ai dám cử động.

Họ tận mắt chứng kiến toàn bộ cảnh tượng kinh hoàng vừa diễn ra, da đầu tê dại, l.ồ.ng n.g.ự.c nghẹt lại vì sợ hãi tột độ.

Một vị thần linh triệu năm trước, một đấng tối cao trong truyền thuyết phàm nhân, vừa mới bị một thiếu niên áo đen tự tay chôn cất vào trong một cỗ quan tài đá.

Bản đồ Thần Ma Trủng bắt đầu mất đi sự cân bằng phong thủy nghiêm trọng, địa mạch dưới lòng đất rạn nứt, sụp lún từng mảng lớn.

Nhưng không một ai quan tâm đến tai họa địa mạch nữa, ánh mắt của vạn người chỉ gắt gao khóa c.h.ặ.t vào bóng lưng cô độc của Mặc Táng Sinh.

Họ sợ hắn hơn cả sợ Thần linh. Danh hiệu "Táng Thiếu Niên" từ khắc này trở đi, chính thức biến thành một biểu tượng của sự sụp đổ thần thoại.

Mộ Thiên Hàn nằm bệt dưới đất giữa đống đổ nát của chiến xa, toàn thân đầy m.á.u, đôi mắt trợn ngược nhìn chằm chằm vào chiếc Hắc Quan.

Huyết mạch Đại Đế cao quý trong người hắn đang run rẩy dữ dội, tâm cảnh kiêu ngạo nghìn năm bấy lâu nay hoàn toàn sụp đổ thành từng mảnh vỡ.

Hắn từ nhỏ đã được dạy rằng Thần linh là bất t.ử, Đế tộc là tối cao, nhưng cảnh tượng trước mắt đã đập nát toàn bộ nhận thức của hắn.

Máu tươi từ miệng hắn chảy ra, nhưng hắn không thèm lau, thần trí đờ đẫn như một kẻ mất hồn.

Mặc Táng Sinh vác theo Hắc Quan chầm chậm bước đi qua trước mặt hắn, bước chân đều đặn, không một lần ngoảnh đầu nhìn vị Đế t.ử bại tướng kia.

Bóng lưng áo đen vác quan tài gỗ của hắn chầm chậm khuất dần vào màn sương xám xịt của chiến trường cổ hoang vắng, cô độc vạn phần.

Mộ Thiên Hàn hai tay cắm c.h.ặ.t vào lòng cát xám, cả người run lên bần bật, l.ồ.ng n.g.ự.c thắt lại vì một luồng tâm ma vừa mới thành hình.

Từ khi sinh ra và bước đi trên con đường tu tiên chí cao tới nay, đây là lần đầu tiên vị Đế t.ử kiêu ngạo này tận mắt chứng kiến một sự thật thấu xương.

Thần linh... cũng sẽ c.h.ế.t, và cũng sẽ bị chôn cất như một cái xác phơi khô vô danh dưới ba thước đất.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Táng Thần - Chương 25: Chương 15 | MonkeyD