Táng Thần - Chương 18 (kết)
Cập nhật lúc: 23/06/2026 11:07
CHƯƠNG 18: TIẾNG CHUÔNG TANG VANG VỌNG BÁT HOANG
"Oanh!!!"
Một tiếng nổ chấn động lay chuyển trời đất phát ra từ sâu trong hư không.
Toàn bộ thế giới bên trong Thần Ma Trủng bắt đầu sụp đổ một cách điên cuồng, long trời lở đất.
Những rãnh đen ngỏm hoác ra, c.ắ.n xé những mảng lục địa xám xịt cuối cùng thành trăm mảnh vụn.
Trận phong bạo Hỗn Độn cuộn trào bạt mạng, nghiền nát tất cả các công trình và núi đá cổ xưa nghìn năm.
Mật cảnh rạn nứt, tàn dư lực lượng của chư thần nổ tung dữ dội, hóa thành những luồng sáng hủy diệt b.ắ.n loạn xạ.
Cánh cửa đá vạn trượng ở ngoại vi Đại Hoang kịch liệt rung chuyển, xuất hiện hàng vạn vết nứt lớn, sụp lún rầm rầm.
T.ử khí ngập trời thoát ra ngoài, nhuộm đen cả một vùng trời mây vốn dĩ đang yên ả của thế giới người sống.
"Chạy mau! Cửa mật cảnh sắp đóng rồi!"
"Sập rồi! Sập thật rồi!"
Vô số luồng bảo quang điên cuồng lao ra ngoài từ bên trong khe hở khổng lồ của cánh cửa đá.
Các vị thiên kiêu của các đại thế lực, đệ t.ử cổ giáo và những tán tu may mắn sống sót đều dùng hết sức bình sinh để tháo chạy.
Người nào người nấy mặt cắt không còn giọt m.á.u, giáp trụ rách nát, thần thần điên điên như vừa bò ra từ địa ngục.
Họ dẫm đạp lên nhau, không còn ai màng đến phong thái hay thể diện của kẻ tu tiên nữa.
Mộ Thiên Hàn được hai tên tùy tùng tàn phế dìu ra, n.g.ự.c sụp lún, đôi mắt trống rỗng không một chút sinh khí.
Tâm ma vỡ nát khiến luồng đế uy trên người hắn hoàn toàn tiêu tán, hệt như một cái xác không hồn.
Bên ngoài cửa trủng, không gian đột ngột vặn vẹo dữ dội, áp lực ngàn cân giáng xuống.
Một loạt những bóng người vĩ đại, tỏa ra hào quang rực rỡ chầm chậm bước ra khỏi hư không, trấn áp bát phương.
Đó là các vị Hộ Đạo Giả, những lão quái vật cấp bậc Hóa Thần và Thánh Nhân ẩn thế của các đại thế lực lớn ngoài cõi hoang dã.
Họ vốn đứng đợi sẵn ở ngoại vi để nghênh đón thiên kiêu của mình, nay chứng kiến dị biến liền đồng loạt biến sắc.
"Thiên Hàn! Ai làm ngươi ra nông nỗi này?!"
Một lão giả mặc hoàng bào, mái tóc đỏ rực như lửa gầm lên một tiếng, uy áp bạt mạng làm nổ tung mấy ngọn đồi gần đó.
Lão là Hộ Đạo Giả của Đế tộc Hắc Viêm, nhìn thấy Đế t.ử tâm cảnh sụp đổ liền giận dữ tột độ.
"Tướng quân... là tên vác quan tài đen... Hắn g.i.ế.c sạch người của chúng ta rồi..." Một tên tùy tùng tàn phế run rẩy báo cáo.
"Đoàng!"
Hướng khác, một chiếc chiến xa màu tím sẫm gầm rú lao tới, khóa c.h.ặ.t lấy cửa trủng.
Lục Vô Nhai của Quy Khương Thánh Địa lảo đảo chạy ra ngoài, lập tức quỳ sụp trước mặt một lão giả mặc t.ử y đầy âm trầm.
"Trưởng lão! Ba vị trưởng lão Tần Mộ đều đã c.h.ế.t dưới tay tên Táng Thiếu Niên đó!" Lục Vô Nhai nghiến răng gào lên.
"Hắn có một cỗ quan tài đá đen cấm kỵ, có thể nuốt chửng linh hồn, cắt đứt luân hồi của Thiên Đạo!"
Lão giả t.ử y nghe vậy, đôi mắt híp lại tỏa ra hai luồng hàn mang nhiếp hồn đoạt phách, sát ý ngập trời bùng phát.
"Nghịch thiên cải mệnh, tước đoạt sinh t.ử của Thánh Địa ta sao?" Lão giả t.ử y giọng nói khàn khàn đầy tàn nhẫn.
"Quy Khương Thánh Địa nghe lệnh, bày trận! Hôm nay tuyệt đối không để kẻ này bước ra khỏi Đại Hoang!"
"Vút! Vút! Vút!"
Chỉ trong vòng mấy hơi thở, hàng chục vị đại năng tối cao của Đế tộc, Thánh địa và Cổ giáo đồng loạt ra tay.
Họ bay lên không trung, tản ra các hướng, vận chuyển đại thần thông để thiết lập một tòa thiên la địa võng khổng lồ.
Hàng vạn đường linh quang đan xen vào nhau như mạng nhện, phong tỏa hoàn toàn vạn dặm thiên địa xung quanh cửa mộ.
Không gian bị khóa c.h.ế.t, ngay cả một con ruồi hay một luồng thần thức cũng không thể thoát ra ngoài bờ cõi.
"Kẻ nào dám đắc tội với Đế tộc và Thánh địa, phàm nhân Đại Hoang đều phải chôn chung!" Lão giả hoàng bào gầm rú.
Hàng vạn tu sĩ vây xem ngoài rìa run rẩy quỳ sụp xuống, họ biết vị Táng Thiếu Niên kia hôm nay dù có mọc cánh cũng khó thoát.
Bầu không khí bên ngoài cửa trủng ngột ngạt đến mức cực điểm, sóng gió ngập trời chực chờ bùng nổ.
Giữa đống đổ nát hoang tàn của cánh cửa đá vạn trượng sắp sụp đổ hoàn toàn, một bóng người chầm chậm bước ra.
Mặc Táng Sinh mặc một bộ trường y đen tuyền phẳng lặng, vạt áo không một chút bụi trần bám vào.
Sau lưng hắn, cỗ Hắc Quan đá đen sừng sững gù trên lưng, những sợi xích sắt rỉ sét thỉnh thoảng khẽ va vào nhau.
Tay phải hắn buông thõng bên hông, thanh Táng Thiên Kiếm đã hoàn toàn yên vị bên trong vỏ kiếm cũ kỹ, không phát sáng.
Nửa đầu tóc bạc của hắn bay lộng xộn trong bão gió, khuôn mặt phẳng lặng như mặt hồ thu, đôi mắt đen kịt hờ hững nhìn thẳng vào hàng chục vị đại năng trước mặt.
Hắn nhìn thấy tòa thiên la địa võng đang phong tỏa thiên địa, nhìn thấy sát ý ngút trời của lão giả hoàng bào và t.ử y.
Nhưng bước chân của hắn vẫn đều đặn, trầm trọng, từng bước một kéo theo cỗ quan tài bước ra ngoài nhân gian.
"Keng! Loảng xoảng!"
Ngay khi bước chân của hắn vừa chạm vào ranh giới bên ngoài Đại Hoang, chiếc Hắc Quan sau lưng bỗng nhiên chấn động dữ dội.
Chín sợi xích sắt khổng lồ quấn quanh thân quan tài va đập vào nhau phát ra những tiếng động loảng xoảng dồn dập, tàn nhẫn.
Một luồng khí tức âm hàn, hoang sơ từ trong quan tài bộc phát ra ngoài, hóa thành từng làn sương xám quét sạch mười dặm xung quanh.
Nó cảm nhận được luồng sát ý của hàng chục vị đại năng Nguyên Anh và Hóa Thần kỳ đang khóa c.h.ặ.t lấy chủ nhân của nó.
Đối với một cỗ thần quan chuyên chôn cất chư thiên vạn giới, hành động chặn đường này chính là một sự khiêu khích đối với quy tắc nấm mồ.
Nó kích động, nó đòi mở nắp quan tài một lần nữa để nuốt chửng toàn bộ luồng sinh huyết mạnh mẽ của đám lão quái vật trước mặt.
Mặc Táng Sinh khẽ đặt lòng bàn tay phải lên mặt đá nhám của quan tài, dùng thần thức lạnh lùng đè luồng xao động đó lại.
"Boong!!!"
Từ sâu bên trong chiếc Hắc Quan đá đen, một tiếng chuông tang âm u, trầm hùng đột ngột nổ vang, chấn động Bát Hoang.
Thanh âm ấy không lớn, nhưng lại mang theo thứ sức mạnh nguyên thủy tối cao, xuyên thấu qua mọi tầng trận pháp phòng ngự.
Nó vang vọng vào sâu trong nguyên thần, trong thức hải của tất cả mọi người có mặt tại chiến trường một cách tàn nhẫn.
"Phốc! Phốc! Phốc!"
Hàng vạn tên tu sĩ đứng xem ngoài rìa không chịu nổi sóng âm quỷ dị này, đồng loạt ôm đầu hét lên t.h.ả.m thiết, nôn m.á.u quỳ sụp xuống.
Toàn bộ tòa thiên la địa võng khổng lồ do hàng chục vị đại năng hợp lực thiết lập bỗng chốc rạn nứt thành vạn mảnh nhỏ, tiêu tán sạch sẽ.
Lão giả hoàng bào và lão giả t.ử y đứng trên cao l.ồ.ng n.g.ự.c thắt lại, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, khóe môi rỉ m.á.u, chấn động lùi liên tiếp ba bước.
Tiếng chuông đưa tang của một thời đại mới bộc phát, trực tiếp đ.á.n.h sụp toàn bộ luồng uy áp ngạo nghễ của các thế lực chính đạo ngoài kia.
Khi tiếng chuông tang dứt hẳn, toàn bộ nguyên thần và linh hồn của hàng chục vị Hộ Đạo Giả đều bị chấn động mạnh mẽ, lay động dữ dội.
Họ kinh hoàng cảm nhận được tuổi thọ, sinh cơ và luồng nhân quả sinh t.ử trong người mình như bị một bàn tay vô hình kéo tuột đi một mảng lớn.
Cảm giác lạnh lẽo của cái c.h.ế.t tuyệt đối vây hãm lấy tâm trí của những lão quái vật bấy lâu nay tự xưng là thượng nhân vô địch.
Nỗi sợ hãi nguyên thủy khiến m.á.u trong người họ như ngưng bạt lại, đôi bàn tay cầm v.ũ k.h.í run lên bần bật.
Họ gắt gao nhìn chằm chằm vào cỗ Hắc Quan sau lưng Mặc Táng Sinh, da đầu tê dại, không một ai dám hé răng nửa lời.
Họ hiểu ra, cỗ quan tài đá đen kia chính là một món cấm kỵ tối cao, một nấm mồ diệt thế có thể mạt sát tất cả bọn họ trong chớp mắt nếu nắp quan mở rộng.
C.h.ế.t. Kẻ nào bước lên trước, kẻ đó sẽ là người đầu tiên phải nằm xuống bên trong bóng tối sâu thẳm của thần quan.
Giữa đại thành hoang tàn và vạn người c.h.ế.t lặng, không một ai dám có nửa điểm ý định tiến lên ra tay ngăn cản hay báo thù nữa.
Hàng chục vị đại năng tối cao của Đế tộc, Thánh địa đều đứng cứng ngắc ngay giữa không trung như những bức tượng đá vô hồn.
Họ sợ, nỗi sợ hãi từ sâu trong bản năng sinh vật đối với một sự tồn tại vượt xa quy tắc của thế giới người sống.
Mặc Táng Sinh thần sắc hờ hững, vác theo Hắc Quan chầm chậm đi xuyên qua giữa đám đông tu sĩ đang quỳ rạp hai bên đường.
Bước chân hắn đều đặn, tiếng xích sắt loảng xoảng vang lên nhè nhẹ như một bản nhạc đưa tang cô độc giữa trần gian.
Hắn không liếc nhìn lão giả hoàng bào, không thèm để ý đến Lục Vô Nhai, một mình một ngựa bước đi ra ngoài ranh giới Đại Hoang.
Bóng dáng mặc áo đen vác quan tài gỗ của hắn từng bước một đi thẳng về phía đường chân trời xa xăm, cô độc và bi tráng vạn phần.
Hoàng hôn chầm chậm phủ xuống vạn dặm giang sơn của Đại Hoang hoang vu, nhuộm đỏ cả một vùng đất cát xám.
Một thiếu niên tóc bạc nửa đầu.
Một thanh ma kiếm đen tuyền.
Một cỗ quan tài đá đen quấn đầy xích sắt rỉ sét.
Hắn một mình độc hành, cái bóng gầy guộc kéo dài trên nền đá đổ nát, chầm chậm đi về phía cuối chân trời khuất bóng mặt trời.
Hành trình rời khỏi Đại Hoang hoang dã của hắn từ ngày hôm nay chính thức khép lại, danh hiệu Táng Thiếu Niên từ khắc này bắt đầu vang động khắp chín tầng mây của giới tu chân.
Hắn không đi tìm kiếm con đường trường sinh bất lão, không đi tranh đoạt quyền lực hay thần cách vô thượng giống như đám người sống tham lam ngoài kia.
Hắn đi qua nhân gian, đi qua các thế lực đại tộc, chỉ để thực hiện một sứ mệnh thiêng liêng và tàn nhẫn nhất mà số phận đã định đoạt.
“Người đời điên cuồng cầu tiên, mong muốn vĩnh hằng bất diệt.”
Mặc Táng Sinh bước chân không dừng, nhàn nhạt buông một câu để lại giữa bão cát:
“Ta sống ở đời... chỉ đi đưa tang.”
Cùng lúc đó, tại một khu vực tinh không sâu thẳm, tối tăm nằm cách xa giới tu chân đương thời hàng vạn dặm hư không.
Giữa những dải ngân hà đổ nát và nghĩa địa của các thế giới c.h.ế.t ch.óc, có một cỗ quan tài đá đen khổng lồ khác, giống hệt với cỗ quan tài sau lưng Mặc Táng Sinh, đang lặng lẽ trôi nổi lơ lửng.
"Rắc..."
Chín sợi xích sắt khổng lồ quấn quanh thân cỗ cổ quan tài viễn cổ kia bỗng nhiên tự động đứt đoạn một sợi, nắp đá nặng nề khẽ dịch chuyển, mở ra một khe hở nhỏ hướng về phía Đại Hoang, giống hệt như một con mắt quỷ dị đang... khẽ mở ra nhìn ngó thiên hạ.
----HOÀN----
Nếu câu chuyện này khiến bạn rung động, hãy tiếp tục ở lại. Vì phía trước vẫn còn nhiều câu chuyện khác đang chờ bạn khám phá.
Cảm ơn bạn đã đi cùng câu chuyện này. Và nếu bạn muốn, hãy cùng bước sang một câu chuyện khác.
Các bạn có thể tìm tên mình “Tịch Mặc Tĩnh Du” hoặc tên truyện để đọc tiếp nha.
PHẠN ÂM (梵音)
Tác giả: Mặc Du
Thể loại: Cổ đại, song cường, ngược luyến tàn tâm, sảng văn sát thần cải mệnh.
Nhân vật chính: Tịch Hành Chi X Phạn Âm
Người ta nói hoàng đế quốc Bắc Dạ là một tên bạo chúa khát m.á.u, lập đội quân Diệt Thần, san phẳng thánh địa, phế bỏ luật thờ phụng, bàn tay nhuốm đầy m.á.u của các bậc tu tiên. Người ta cũng nói, Yêu hậu Phạn Âm bên cạnh hắn là hiện thân của quỷ mị, bày mê trận yến tiệc m.á.u, c.h.é.m đầu mười vị Thần sứ tối cao để làm phân bón nuôi dưỡng cây ma đào cổ thụ.
Vạn dân căm phẫn, thiên hạ oán than, Thiên Đạo nổi giận giáng xuống mười vạn thiên binh cùng ba mươi sáu Chủ Thần diệt thế.
Thế nhưng, không ai biết rằng, vương triều m.á.u ấy là ván cờ lật ngược duy nhất mà họ đã dùng ba kiếp luân hồi đẫm m.á.u để đổi lấy.
Ba kiếp trước, họ bị Thiên Đạo xóa nhòa ký ức, biến thành quân cờ tự cấu xé lẫn nhau. Nàng đỡ kiếm cho hắn, hắn đẩy nàng xuống vực, nàng đ.â.m xuyên tim hắn... Giây phút họ nhận ra đối phương ở cuối mỗi kiếp cũng là lúc sinh ly t.ử biệt.
Kiếp này trở lại, bạo chúa mang linh hồn Chiến thần, Yêu hậu mang thần thức Phạn Âm. Họ không còn là những kẻ cam chịu số phận để Thiên Đạo hút năng lượng oán hận.
