Táng Thần - Chương 17.2

Cập nhật lúc: 23/06/2026 11:07

"Đó chính là lý do vì sao cỗ quan tài đá đen sau lưng ngươi được sinh ra. Nó là đao phủ, là nấm mồ định đoạt cái c.h.ế.t tuyệt đối cho tất cả chư thiên thần phật."

Thế giới quan khổng lồ vượt ngoài ranh giới của vùng Đại Hoang hẻo lánh bỗng chốc mở ra trước mắt Mặc Táng Sinh, rộng lớn và tàn khốc đến nghẹt thở.

Mặc Táng Sinh nắm c.h.ặ.t chuôi Táng Thiên Kiếm, đôi mắt đen kịt nhìn gã phàm nhân quét mộ: "Vậy còn Đại Hoang? Nơi này rốt cuộc là thế nào?"

Lão nhân quét mộ nghe thấy hai chữ "Đại Hoang", trên khuôn mặt già nua bỗng hiện lên một nụ cười đầy châm biếm và thương cảm.

"Đại Hoang? Ngươi thật sự nghĩ nơi này chỉ là một vùng biên thùy nghèo nnx, bị thế giới người sống ruồng bỏ vì linh mạch đứt đoạn sao?"

Lão giậm mạnh chân xuống nền đất cát xám nứt nẻ, thanh âm trầm đục vang vọng xuống lòng đất vạn trượng:

“Sai rồi. Đại Hoang này... chính là nấm mồ lớn nhất của Chư Thiên Vạn Giới.”

"Nơi các ngươi đang đứng, chính là bãi rác khổng lồ, là nơi chôn cất tất cả những kẻ thất bại, những tội nhân bị mạt sát và những kỷ nguyên đổ nát của chín tầng trời ngoài kia."

"Kiếm Tông năm xưa của ngươi, thời kỳ đỉnh cao cũng chỉ là một mảnh vỡ truyền thừa nhỏ nhoi được giao nhiệm vụ canh giữ cửa nghĩa địa này mà thôi."

Nhận thức bấy lâu nay của Mặc Táng Sinh hoàn toàn bị lật ngược một cách t.h.ả.m khốc, Đại Hoang hoang vu hóa ra lại chứa đựng nhân quả kinh hoàng đến nhường này.

"U u u..."

Trận gió lạnh thấu xương thình lình thổi mạnh qua nghĩa địa hoang vắng, khiến màn sương mù xám xịt phía sau lão nhân quét mộ chầm chậm tản ra hai bên.

Từ sâu trong khoảng không gian tối tăm vừa mới lộ ra, tám cỗ quan tài cổ xưa khổng lồ, mang những hình dáng và chất liệu khác nhau, sừng sững hiện hình.

Cỗ thì bằng vàng ròng khắc đầy ký tự cấm kỵ của yêu tộc, cỗ thì bằng xương trắng ngập tràn t.ử khí, cỗ lại bằng đá ngọc thạch nứt nẻ thành trăm mảnh nhỏ.

Tám cỗ quan tài cổ đều đóng c.h.ặ.t nắp vĩnh cửu, tỏa ra luồng khí tức áp bách khiến hư không xung quanh không ngừng rên rỉ, sụp lún.

Lão nhân chỉ tay về phía tám cỗ quan tài cổ xưa kia, giọng nói đóng băng không gian:

"Nhìn kỹ đi, đó chính là nấm mồ của tám vị chủ nhân trước đó của cỗ thần quan sau lưng ngươi."

"Mỗi một người bọn họ khi còn sống đều có sức mạnh, tu vi và kiếm ý mạnh hơn ngươi lúc này gấp vạn lần, một ngón tay của họ cũng đủ nghiền nát cả vùng Đại Hoang này thành tro bụi."

"Nhưng cuối cùng, họ vẫn phải nằm xuống bên trong nấm mồ vô danh này, gánh chịu sự phản phệ tàn khốc của quy tắc vũ trụ. Ngươi... liệu có thể đi được bao xa?"

Mặc Táng Sinh gồng c.h.ặ.t bàn tay trên chuôi kiếm đen tuyền, vạt áo đen phẳng lặng trước bão gió, lặng lẽ nhìn tám cỗ quan tài cổ.

Áp lực tinh thần khổng lồ đè nặng lên vai hắn, nhưng kiếm tâm bất khuất của một kiếm tu giữ mộ không hề xuất hiện một góc rạn nứt nào.

Hắn khẽ ngẩng khuôn mặt phẳng lặng lên, nhìn thẳng vào đôi mắt đục ngầu của lão nhân quét mộ, nhàn nhạt hỏi một câu:

"Tại sao cỗ thần quan này... lại chọn ta làm đời thứ chín?"

Lão nhân quét mộ nhìn ngắm gương mặt kiên định như bàn thạch vạn năm của hắn, bỗng nhiên bật cười lớn, nụ cười tràn đầy sự tán thưởng hiếm hoi:

"Tại sao ư? Bởi vì cái ngày thiên tai giáng thế, Thiên Đạo từ bỏ Đại Hoang, tất cả cường giả thiên tài và người sống ngoài kia đều điên cuồng tháo chạy để tìm đường sống cho bản thân."

"Chỉ có duy nhất một mình ngươi, vác một thanh kiếm gãy, dứt khoát bước ngược dòng người lao vào tâm bão gió diệt thế."

"Ngươi lao vào bão tố, không phải để cầu xin trường sinh, không phải để cứu vớt cái mạng nhỏ của mình, mà là để canh giữ, bảo vệ cho vẹn toàn những ngôi mộ cổ xưa của sư môn."

Lão nhân đập mạnh cây chổi tre xuống đất: "Đạo tâm của ngươi sinh ra là để làm người giữ mộ cho người c.h.ế.t, chiếc thần quan này không chọn ngươi, thì còn có thể chọn ai?"

"Boong!!!"

Lão nhân quét mộ bất ngờ vươn bàn tay gầy guộc ra ngoài, khẽ vỗ nhẹ một cái thật nhanh vào mặt đá nhám của chiếc Hắc Quan sau lưng Mặc Táng Sinh.

Một tiếng chuông tang âm u, trầm hùng như vọng về từ cõi cửu tuyền đột ngột nổ vang, chấn động khắp không gian hoang dã.

"Ầm rầm rầm!"

Toàn bộ nghĩa địa hàng tỷ bia mộ trống trơn xung quanh trong nháy mắt kịch liệt rung chuyển dữ dội, đất cát xám xịt bay mù mịt vòm trời.

Ở phía sau lão nhân, tám cỗ quan tài cổ khổng lồ của các vị tiền nhiệm đồng loạt chấn động mạnh mẽ, phát ra những tiếng xích sắt va đập dồn dập, loảng xoảng.

Luồng lực lượng cộng minh kinh thiên động địa bộc phát, khiến cho toàn bộ ranh giới của Thần Ma Trủng bắt đầu xuất hiện dấu hiệu mất cân bằng nghiêm trọng.

Mặc Táng Sinh l.ồ.ng n.g.ự.c thắt lại, hắn cảm nhận được luồng khí tức bên trong Hắc Quan của mình đang điên cuồng thức tỉnh, cái đói khát vạn năm dâng lên đến đỉnh điểm.

Tiếng chuông tang đầu tiên vang lên, chính là dấu hiệu khởi đầu cho sự kết thúc của toàn bộ Arc chiến trường cổ này.

Ngay sau tiếng chuông ngân vang, thân hình mờ ảo của lão nhân quét mộ bỗng nhiên bắt đầu chầm chậm tan rã thành từng hạt bụi xám, bay múa trong gió lạnh.

Cây chổi tre trên tay lão cũng hóa thành tro bụi, tiêu tán sạch sẽ vào màn sương mù dày đặc của nghĩa địa.

Khuôn mặt đầy nếp nhăn của lão nhìn Mặc Táng Sinh lần cuối cùng, giọng nói thâm trầm như một lời tiên tri cổ xưa để lại giữa nhân gian:

"Nhóc con, nhớ kỹ lời răn dạy của ta ngày hôm nay."

"Đi trên con đường này, ngươi không phải là người giữ mộ cho một tông môn hẻo lánh nữa."

Thân ảnh lão hoàn toàn tan biến vào hư không, chỉ còn lại câu nói vang vọng thấu tận tâm can:

“Từ nay về sau... ngươi chính là người đưa tang của cả Chư Thiên Vạn Giới.”

"Rầm!!! Rầm!!!"

Ngay khi gã phàm nhân quét mộ biến mất hoàn toàn, toàn bộ vùng lõi mật cảnh của Thần Ma Trủng bắt đầu điên cuồng sụp đổ vào trong.

Hàng tỷ bia mộ đá trống trơn xung quanh thi nhau rạn nứt, đổ rạp xuống vũng bùn xám, bị luồng sức mạnh Hỗn Độn cưỡng ép chôn vùi sâu xuống lòng đất vạn trượng.

Không còn thần quang hoàng kim, không còn di sản cổ xưa, toàn bộ chiến trường cổ triệu năm đang bước vào quá trình tan rã hoàn toàn khỏi quy tắc thiên địa.

Mặc Táng Sinh hai mắt đen kịt không một chút gợn sóng, hắn tra thanh Táng Thiên Kiếm vào vỏ, xoay hẳn thân hình, chậm rãi rảo bước chân hướng về phía lối ra.

Chiếc Hắc Quan sau lưng hắn lúc này dường như đã nặng hơn trước gấp trăm lần, phát ra những tiếng xích sắt loảng xoảng deu đặn theo từng nhịp bước chân.

Tiếng chuông tang âm u từ cỗ thần quan liên tục ngân vang, xuyên thấu qua mọi vách đá đổ nát, vọng ra ngoài thế giới người sống.

Tại khu vực ngoài rìa của cánh cửa đá vạn trượng bên ngoài Đại Hoang.

Hàng chục vị Hộ đạo giả cấp cao, các lão quái vật Nguyên Anh và Hóa Thần kỳ của các đại thế lực Thánh địa, Đế tộc đồng loạt phắt ngẩng đầu lên trời, sắc mặt đại biến.

Bởi vì ngay trong khoảnh khắc ấy, từ sâu bên trong cửa mộ đang sụp đổ, họ đột ngột nghe thấy một thanh âm không nên tồn tại giữa nhân gian.

Tiếng chuông đưa tang tàn khốc... của cả một thời đại đại kiếp sắp sửa giáng xuống đầu bọn họ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Táng Thần - Chương 28: Chương 17.2 | MonkeyD