Táng Thần - Chương 7
Cập nhật lúc: 23/06/2026 11:04
CHƯƠNG 7: KHÚC CA ĐƯA TANG ĐẦU TIÊN
Cái miệng khổng lồ của Viễn Cổ Địa Long đã ập sát tới trước mặt.
Mùi hôi thối tanh nồng trộn lẫn với t.ử khí ngập tràn, bóng tối khổng lồ bao trùm lấy toàn bộ tầm mắt.
Dân chúng xung quanh nhắm nghiền mắt lại, tiếng khóc nghẹn ngào đông cứng trong cổ họng.
Thành chủ ngã quỵ trong vũng m.á.u, ánh mắt hoàn toàn tuyệt vọng.
"Ngu xuẩn."
Mấy tên tu sĩ tháo chạy phía xa ngoảnh đầu lại, trên môi nở nụ cười lạnh lùng đầy chế giễu.
Trong mắt họ, tên thiếu niên vác quan tài này chỉ là một kẻ điên tự tìm cái c.h.ế.t để làm màu.
Mặc Táng Sinh vẫn đứng yên tại chỗ.
Hắn không vận chuyển linh lực rầm rộ, không gọi ra dị tượng thiên địa, cũng không rút ra bất kỳ tấm phù lục nào.
Hắn chỉ đặt tay lên chuôi kiếm, chầm chậm rút ra.
Thanh Táng Thiên Kiếm rời vỏ vô cùng chậm rãi, phát ra tiếng ma sát "xoẹt... xoẹt..." rất nhẹ.
Khi mũi kiếm hoàn toàn rời khỏi vỏ, ánh sáng rực rỡ của ban ngày bỗng nhiên tối sầm lại.
Không có kiếm quang vạn trượng, không có lôi đình chớp giật.
Đó là một màu đen tuyền tuyệt đối, giống như một hố đen nuốt chửng toàn bộ ánh sáng xung quanh.
Tiếng gầm thét kinh thiên động địa của Viễn Cổ Địa Long đột ngột bị cắt ngang giữa chừng.
Không gian trước lưỡi kiếm màu đen khẽ lõm xuống một mảng, vặn vẹo một cách quỷ dị.
Thành chủ Lạc Trường Hà trợn tròn mắt, lão cảm thấy toàn bộ linh lực trong đan điền của mình đang điên cuồng bị kéo tuột về phía thanh kiếm đó.
Một tu sĩ già nấp sau tảng đá run rẩy lẩm bẩm: "Đây... đây không phải là kiếm khí bình thường..."
"Keng! Keng! Keng!"
Trong khắp Thành Thiên Hà, hàng vạn thanh binh khí, phi kiếm của các tu sĩ đồng loạt tự động run rẩy, phát ra tiếng reo sợ hãi hướng về một phía.
Vũ khí này không có sát khí phô trương bừa bãi.
Nhưng nó mang lại cảm giác như nắp mộ của một vị thần đang chầm chậm khép xuống.
Mặc Táng Sinh bước lên một bước, chỉ c.h.é.m ngang một kiếm đơn giản.
Động tác của hắn bình thường đến mức không giống bất kỳ một chiêu thức kiếm thuật tinh diệu nào ở thế gian.
Nhưng đường kiếm đi qua đâu, luồng yêu khí cuồn cuộn của Đại Yêu liền tiêu tan đến đó.
"Rắc!"
Lớp vảy đen xám dày cộm của Viễn Cổ Địa Long, thứ vốn dĩ đao thương bất nhập, nay bị một vệt đen cắt qua một cách nhẹ nhàng như cắt đậu hũ.
Đôi mắt vàng khổng lồ của nó lần đầu tiên hiện lên một sự sợ hãi tột độ của sinh vật trước cái c.h.ế.t.
Nó muốn lùi lại, nó muốn trốn chạy xuống lòng đất.
Nhưng lực hút khủng khiếp phát ra từ vệt đen kiếm khí kia giống như ngàn vạn sợi xích vô hình, găm c.h.ặ.t thân thể nó lại.
Thân hình khổng lồ vạn trượng của Địa Long bị cố định cứng ngắc ngay giữa không trung.
Một vệt đen sâu hoắm cắt ngang cổ nó, tiếng gầm thét hoàn toàn im bặt.
"Xoẹt!"
Thân hình khổng lồ của Viễn Cổ Địa Long vỡ ra, trực tiếp bị c.h.é.m làm đôi ngay tại chỗ.
Máu yêu màu tím đen tuôn đổ xuống như một trận mưa rào kinh hoàng.
Nhưng luồng m.á.u ấy chưa kịp chạm vào mặt đất đã bị một lực lượng quỷ dị từ chiếc Hắc Quan sau lưng Mặc Táng Sinh hút ngược trở lại.
Hai nửa thân thể khổng lồ của Đại Yêu lơ lững giữa không trung, m.á.u thịt bốc hơi thành từng làn khói đen.
Thành chủ Lạc Trường Hà không tin nổi vào mắt mình, đại đao trong tay rơi bộp xuống đất.
Những tu sĩ vừa rồi còn bỏ chạy liền quỳ rạp xuống, răng đ.á.n.h vào nhau lập cập vì sợ hãi.
Dân chúng chạy nạn c.h.ế.t lặng tại chỗ, không một ai dám ho he nửa lời.
Đứa trẻ trong lòng người mẹ trẻ ngừng khóc, ngơ ngác nhìn bóng lưng áo đen của vị thiếu niên.
Cả thành trì rộng lớn lúc này chỉ còn lại tiếng rung nhẹ đầy thỏa mãn của chiếc Hắc Quan.
Mặc Táng Sinh thần sắc phẳng lặng, trở tay tra kiếm vào vỏ.
"Loảng xoảng!"
Chiếc quan tài đá đen sau lưng Mặc Táng Sinh tự động bay lên, lơ lửng trên không trung.
Nắp quan tài nặng nề chầm chậm dịch chuyển, mở ra một khe hở nhỏ chừng một thốn.
Bên trong không có một chút ánh sáng nào, chỉ có bóng tối sâu thẳm vô tận như muốn nuốt chửng cả linh hồn người nhìn.
Một lực hút kinh thiên bộc phát, hai nửa t.h.i t.h.ể của Viễn Cổ Địa Long bị kéo vào bên trong từng tấc một.
Linh hồn của Đại Yêu hóa thành một con rồng nhỏ màu xám, điên cuồng giãy giụa muốn trốn thoát về phía chân trời.
Nhưng nó vừa mới xuất hiện, một bàn tay bằng sương đen từ trong khe hở hắc quan thò ra, bóp c.h.ặ.t lấy nó rồi kéo tuột vào trong.
Một tiếng rên rỉ tuyệt vọng cuối cùng vang lên, rồi hoàn toàn biến mất vào cõi hư vô.
Sổ luân hồi của thiên địa mơ hồ rung động một cái, một sinh mệnh mạnh mẽ đã hoàn toàn bị xóa sổ, không còn cơ hội chuyển kiếp.
Không ai hiểu chuyện gì vừa xảy ra, họ chỉ cảm thấy da đầu tê dại.
Mặc Táng Sinh đứng vững giữa con đường lớn, xung quanh không còn một giọt m.á.u yêu nào sót lại.
Sau lưng hắn, chiếc Hắc Quan đá đen chầm chậm đáp xuống, nằm yên vị trên lưng hắn như cũ.
Trước mặt hắn là hàng vạn dân chúng và tu sĩ vừa thoát c.h.ế.t, nhưng không một ai dám tiến lại gần hắn trong vòng mười trượng.
Khí tức từ người hắn còn đáng sợ hơn cả con ác thú vừa rồi.
Có người run rẩy muốn bước lên quỳ xuống tạ ơn cứu mạng, nhưng nhìn vào đôi mắt đen kịt của hắn liền sợ hãi thụt lùi lại.
Họ sợ hắn, nỗi sợ hãi từ sâu trong linh hồn đối với một tồn tại không rõ lai lịch.
Thành chủ Lạc Trường Hà chống kiếm đứng dậy, sắc mặt trắng bệch, khó khăn bước từng bước về phía hắn.
Lão muốn mở miệng hỏi danh tính của vị đại năng này, nhưng nhìn chuôi kiếm đen tuyền kia, cổ họng lão cứ nghẹn lại.
Bầu không khí giữa đại thành hoang tàn trở nên vô cùng quỷ dị, vừa biết ơn vừa đầy sự kiêng dè, sợ hãi.
Lạc Trường Hà cuối cùng cũng đi tới trước mặt Mặc Táng Sinh, lão cúi rạp người, chắp tay hành lễ thật sâu.
"Tại hạ là Lạc Trường Hà, Thành chủ Thành Thiên Hà." Giọng lão kính cẩn vạn phần.
"Đa tạ tiên trưởng đã ra tay c.h.é.m g.i.ế.c ác thú, cứu sống vạn dân của thành này."
Lão ngẩng đầu, cẩn trọng quan sát khuôn mặt trẻ tuổi của hắn: "Không biết tiên trưởng cao tính đại danh, đến từ tiên môn thánh địa nào để chúng ta lập miếu thờ phụng?"
Mặc Táng Sinh không đáp ngay, ánh mắt hắn dời về phía vết nứt sâu hoắm dưới lòng đất.
Hắn cảm nhận được luồng t.ử khí cổ xưa còn sót lại đang chầm chậm bị Hắc Quan sau lưng hấp thu.
Sau khi nuốt chửng linh hồn và tu vi của Địa Long, Hắc Quan đã no hơn một chút, phát ra hơi ấm nhàn nhạt truyền vào cơ thể hắn.
