Táng Thần - Chương 6.2
Cập nhật lúc: 23/06/2026 11:04
Một cái đầu khổng lồ, to như một tòa kiến trúc, bao phủ bởi những lớp vảy màu đen xám dày cộm chui lên từ lòng đất.
Nó có hình dáng của một con thằn lằn cổ xưa, nhưng trên đầu mọc ra những chiếc sừng gồ ghề đầy gai nhọn.
Đôi mắt màu vàng khổng lồ, to như hai cái mâm lớn, chậm rãi mở ra, nhìn chằm chằm vào đám người sống trước mặt.
Luồng hơi thở tanh hôi, nồng nặc mùi hủ bại từ miệng nó phun ra khiến hàng trăm phàm nhân đứng gần đó lập tức ngất xỉu vì trúng độc.
"Viễn Cổ Địa Long... Trời ơi, là con ác thú bị phong ấn dưới long mạch!" Lão tu sĩ lúc trước quỳ sụp xuống đất, mặt cắt không còn giọt m.á.u.
"Trận thiên tai vừa rồi đã đ.á.n.h nát phong ấn của nó!"
Ác thú há miệng, một lực hút kinh hoàng bộc phát, nó trực tiếp nuốt chửng một đoạn tường thành cùng mười mấy binh lính đang đứng trên đó.
Thành chủ Thành Thiên Hà gầm lên một tiếng, vung thanh đại đao lao tới, nhưng chỉ một cú quất đuôi nhẹ nhàng của Địa Long đã đ.á.n.h tan đao mang, hất văng ông ta xuống đất, nôn ra m.á.u xối xả.
Cả thành trì hoàn toàn chìm trong tiếng la hét, m.á.u thịt vương vãi khắp nơi.
Nhìn thấy Thành chủ trọng thương, những tu sĩ vốn dĩ mạnh miệng trước đó lập tức mất hết can đảm.
"Chạy mau! Tu vi của nó ít nhất cũng là Nguyên Anh hậu kỳ, không thể đ.á.n.h lại!"
Một tên tu sĩ Trúc Cơ vì muốn chạy nhanh hơn, liền dùng chưởng lực đẩy ngã một phàm nhân đang chắn đường, giẫm đạp lên người họ để vọt tới trước.
Một tên khác thậm chí còn vung kiếm c.h.é.m vào lưng đồng bạn của mình để cướp đi chiếc phi kiếm có tốc độ nhanh hơn.
Binh lính của thành vệ quân hoàn toàn tan rã, vứt bỏ giáp trụ, chạy tán loạn như rắn mất đầu.
Dưới chân tường thành đổ nát, một người mẹ trẻ ôm c.h.ặ.t lấy đứa con nhỏ của mình, bị dòng người chạy nạn xô đẩy ngã khuỵu xuống đất.
Đứa trẻ khóc khàn cả giọng, bàn tay nhỏ bé bấu c.h.ặ.t lấy chiếc áo rách của mẹ.
Mặc Táng Sinh đứng cách đó không xa, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng ích kỷ, tàn nhẫn và yếu đuối của nhân gian.
Ánh mắt hắn không có nửa điểm thương cảm, bàn tay buông thõng bên hông không hề lay động.
Hắn không phải là anh hùng cứu thế, cũng không có nghĩa vụ phải cứu những kẻ không liên quan.
Ngay khi Viễn Cổ Địa Long gầm lên, chuẩn bị lao vào tàn sát đám người chạy nạn, chiếc Hắc Quan trên lưng Mặc Táng Sinh đột nhiên rung động kịch liệt.
"Keng! Loảng xoảng!"
Những sợi xích sắt quấn quanh thân quan tài va đập vào nhau phát ra những âm thanh dồn dập.
Một ý niệm mãnh liệt, vô cùng đói khát lại tràn vào thức hải của hắn, khiến thần hồn hắn khẽ run lên.
Đó là cái đói.
Mặc Táng Sinh khẽ nheo mắt lại, đây là lần đầu tiên hắn hiểu rõ cơ chế hoạt động của bảo vật này.
Cửu Huyền Diệt Thế Thần Quan cần t.h.i t.h.ể, cần những nguồn năng lượng mạnh mẽ từ những sinh vật cường đại đã c.h.ế.t để nuôi dưỡng bản thân.
Nó không ăn người sống, nó không thèm chấp những phàm nhân yếu ớt kia.
Nó muốn nuốt chửng thứ đã c.h.ế.t, hoặc thứ đáng lẽ ra phải c.h.ế.t từ thời viễn cổ này.
Hắn nhìn về phía thân hình khổng lồ đầy vảy đen của Viễn Cổ Địa Long, tâm niệm khẽ động, giao tiếp với Hắc Quan.
“Thứ đó ăn được?” Mặc Táng Sinh hỏi thầm trong đầu.
Chiếc Hắc Quan sau lưng lập tức trả lời bằng một luồng khí tức âm hàn, dứt khoát:
“Chôn được.”
Trên con đường lộ dẫn ra khỏi thành, hàng vạn người đang điên cuồng dẫm đạp lên nhau để chạy trốn.
Giữa dòng người thác lũ ấy, chỉ có một bóng đen vác quan tài gỗ chậm rãi đi ngược chiều, tiến thẳng vào trong thành.
Sự tương phản dị thường này khiến cho những người xung quanh không khỏi chú ý.
"Tên điên kia! Ngươi vào đó làm gì? Muốn c.h.ế.t sao?!" Một người đàn ông hét lên khi chạy ngang qua hắn.
"Chắc là người đưa tang của nhà nào đó bị dọa đến thần trí điên cuồng rồi, kệ hắn đi!"
Một lão tu sĩ bị gãy một cánh tay lảo đảo chạy tới, thấy Mặc Táng Sinh, ông ta tốt bụng túm lấy vai hắn:
"Thiếu niên, phía trước là đại yêu viễn cổ, vào đó không còn cái xương đâu, chạy mau cùng chúng ta!"
Mặc Táng Sinh gạt bàn tay của lão tu sĩ ra một cách nhẹ nhàng nhưng dứt khoát.
Hắn không nói một lời, không đưa ra bất kỳ lời giải thích nào, đôi mắt đen kịt chỉ khóa c.h.ặ.t vào bóng dáng khổng lồ phía trước.
Từng bước một, hắn bước qua đống đổ nát, hướng thẳng về phía con quái vật đang tàn sát.
Viễn Cổ Địa Long đang ngấu nghiến xác thịt, đôi mắt vàng khổng lồ của nó đột nhiên khựng lại, dời mục tiêu, khóa c.h.ặ.t lấy bóng người mặc áo đen đang tiến lại gần.
Con quái vật khổng lồ dừng hẳn động tác nhai nuốt, tiếng gầm thét trong cổ họng nó nhỏ dần.
Nó không nhìn Mặc Táng Sinh, mà đang nhìn chằm chằm vào chiếc Hắc Quan bằng đá đen quấn đầy xích sắt sau lưng hắn.
Bản năng sinh vật tồn tại từ thời viễn cổ của nó bỗng nhiên dâng lên một cảm giác lạnh lẽo, một nỗi sợ hãi nguyên thủy mà nó chưa từng gặp phải.
Chiếc quan tài kia... mang theo hơi thở của nấm mồ chôn cất chư thần.
Nhưng nỗi sợ hãi đó nhanh ch.óng bị hung tính và sự kiêu ngạo của một đại yêu nuốt chửng.
"Gào!!!"
Địa Long cảm thấy tôn nghiêm của mình bị sỉ nhục bởi một con kiến hôi phàm trần, nó điên cuồng lao tới, cái đuôi khổng lồ quét ngang làm sập đổ mười mấy gian nhà.
Mặt đất dưới chân Mặc Táng Sinh nứt toác ra, đá hộc bay vèo vèo qua sát bên người hắn.
Dân chúng chạy trốn ngoảnh lại nhìn, ai nấy đều lắc đầu: "Xong rồi, tên vác quan tài kia c.h.ế.t chắc rồi."
"Né đi! Thiếu niên né đi!" Thành chủ nằm trong vũng m.á.u cố gắng hét lên, nhưng vết thương quá nặng khiến ông ta khuỵu xuống.
Mặc Táng Sinh đứng im tại chỗ, không có nửa điểm ý định né tránh.
Bàn tay phải của hắn, chầm chậm đặt lên chuôi của Táng Thiên Kiếm.
Viễn Cổ Địa Long lao đến với tốc độ kinh hoàng, cái miệng đỏ lòm đầy răng cưa khổng lồ há hốc ra, c.ắ.n mạnh xuống từ trên cao.
Bóng tối từ cái miệng ấy phủ kín hoàn toàn thân ảnh nhỏ bé của Mặc Táng Sinh.
Cơn gió tanh hôi thấu xương thổi tung mái tóc dài nửa đen nửa bạc của hắn, vạt áo đen bay phần phật trong gió dữ.
Hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt đen kịt phản chiếu cái miệng khổng lồ đang ập đến.
"Ong..."
Thanh Táng Thiên Kiếm bên hông khẽ rung lên một tiếng nhẹ nhàng, chiếc Hắc Quan trên lưng cũng phát ra tiếng loảng xoảng đồng điệu.
Thiên địa trong khoảnh khắc này, đối với Mặc Táng Sinh mà nói, dường như trở nên vô cùng yên tĩnh.
Hắn khẽ mở bờ môi mỏng, nói một câu rất nhỏ, thanh âm chỉ có chính hắn và chiếc Hắc Quan nghe thấy:
“Lần đầu đưa tang, đừng làm mất mặt Kiếm Tông.”
Kiếm sắp ra khỏi vỏ.
Tất cả mọi người đều nghĩ hắn đi chịu c.h.ế.t.
Chỉ có Hắc Quan biết, người nên được chôn cất không phải hắn.
