Táo Chua - Chương 6
Cập nhật lúc: 13/08/2026 04:05
"Anh... em xin lời."
Đêm hôm , khi trai cõng xuyên qua cánh đồng lúa về nhà, đầu tiên thấy mảnh đất chân còn đáng tin nữa.
Anh đặt xuống cổng nhà. Đôi chân chạm xuống mặt đất, thứ đất cứng chắc hơn bờ vai của , nhưng trong khoảnh khắc , bỗng thấy bất an. Giống như đứa trẻ mới cắt rốn chui trở t.ử cung của , ngay lập tức leo trở lưng , như thể bờ vai gầy của thiếu niên Lữ Tân Nghiêu vững chãi hơn cả mặt đất.
Những gì xảy đó chứng minh nỗi nghi ngờ của ngày hôm là đúng. Khi Mạnh Quang Huy qua đời, khi ngôi nhà của sụp đổ, chính với đôi vai gầy , một , chống đỡ cả một bầu trời sụp đổ.
Về đến nhà, Mạnh Quang Huy mắng một trận vì làm mất bia. Tôi vốn trí nhớ , nhưng hôm đó những lời ông mắng chẳng nhớ nổi một câu. Tôi chỉ nhớ Lữ Tân Nghiêu ở cách đó xa, vẫy tay về phía . Anh kéo từ giếng lên một xô nước, nhẹ nhàng gột rửa vết bẩn và m.á.u , đúng như một .
Tôi chợt nghĩ đến hai em nhà Đại Bành, Tiểu Bành. Ngày thường thấy cặp song sinh bên miệng giếng nhà, dùng những cái gáo gỗ lớn hắt nước lên lưng cho . Bàn tay ướt của Lữ Tân Nghiêu đặt lên gáy , những ngón tay dài và mạnh mẽ luồn qua mái tóc , khi cần ghen tị với họ nữa.
Tắm rửa xong, một về phòng. Đêm thu dài đằng đẵng, và Phan Quế Chi dễ dàng buông tha . Trong giấc mơ, lái bóng ma rơm xào xạc gặt hái mùa màng, mơ thấy cũng là một cây lúa, đôi chân đất giữ c.h.ặ.t, tài nào cử động , mắt thấy Phan Quế Chi xào xạc tiến tới thu hoạch lấy .
Trong cơn tuyệt vọng, bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng, trong bóng tối mịt mùng tìm về hướng bóng lưng Lữ Tân Nghiêu.
Giường của kê sát cửa sổ, dù trời tối đến cũng luôn một chút ánh sáng từ bên ngoài hắt . Chỉ cần một chút ánh sáng thôi, thể thấy .
chỉ thấy một mảng đen đặc.
Lữ Tân Nghiêu ở đó.
Tim bỗng đập nhanh. Chiếc giường của tựa như một khám thờ mất pho tượng, nỗi sợ hãi của nương tựa , nhịn mà gọi một tiếng "Anh" về phía chiếc giường trống . Không ai đáp .
Quan Thế Âm cũng hiển linh, bèn gọi thêm nữa. Đến thứ bảy, cánh cửa phòng bật lên một tiếng "kẽo kẹt", phắt dậy khỏi ổ chăn, thấy mặc một chiếc áo ba lỗ, mái tóc còn ướt nửa, đang ở ngưỡng cửa. Tôi dụi mắt, kéo mí mắt lên ngây dại.
"Gọi làm gì?" Giọng vẫn còn vương nước, lạnh như dòng nước vớt từ giếng lên.
Đầu óc trống rỗng, theo bản năng lắc đầu với , mới nhớ trong phòng bật đèn, chẳng thấy lắc đầu nữa.
Bước chân của Lữ Tân Nghiêu tiến về phía cửa sổ. Khi lưng , nắm c.h.ặ.t góc chăn, kìm mà gọi một tiếng "Anh". Tôi thấy tiếng bước chân dừng .
Trong bóng tối mở to mắt dám nhắm, chằm chằm Lữ Tân Nghiêu, sợ chỉ cần nhắm mắt , Cửu Âm Bạch Cốt Trảo của Phan Quế Chi sẽ thò bắt mất.
"Anh ơi," nghẹn ngào với , "Em ngủ ... Ngày mai Phan Quế Chi đến tìm em báo thù ?"
Anh : "Không."
Tôi hỏi tiếp: "Thế ngày ?"
"Cũng ."
"Thế... mãi về ?"
Lần trả lời ngay.
Đôi mắt của Lữ Tân Nghiêu đen nhánh tựa bầu trời bên ngoài. Tôi thấy nét mặt , nhưng cảm nhận ánh mắt . Ánh mắt dường như xuyên thủng màn đêm, thấu .
Im lặng một lúc, và : "Sẽ nữa."
Lúc đó hiểu câu hỏi cuối cùng của ý nghĩa gì đối với . Tôi chỉ Phan Quế Chi là một kẻ thù dai, nhất định sẽ mai phục ở đầu cầu để báo thù . Thế nên hỏi , ngày mai tan học thể đợi ở trường cùng về .
Lữ Tân Nghiêu bảo đợi ở cầu.
Tôi tin , nhưng vẫn sợ. Thế nhưng đến chiều hôm , khi hồi hộp bước đầu cầu, Phan Quế Chi mãi xuất hiện. Tôi xổm ở đầu cầu đợi lâu, nhưng thứ đợi là báo thù của Phan Quế Chi, mà là bóng dáng của trai.
Tôi vẫn nhớ màu trời của buổi chiều hôm . Nhớ ánh nắng đổ sống mũi . Nhớ cả chiếc xe đạp bán bánh bao lên men ken két chạy ngang qua. Lúc thấy cằm và cổ mấy vệt m.á.u tươi đỏ ch.ói.
Tôi lập tức nhớ đến Cửu Âm Bạch Cốt Trảo của Phan Quế Chi.
Mí mắt bất giác giật lên. Trong một khoảnh khắc, như thấy cảnh móng vuốt của Phan Quế Chi cào lên . Bỗng nhiên dám lén vết thương của nữa. Thật kỳ lạ, rõ ràng trong cơ thể chúng chảy hai dòng m.á.u khác , nhưng lúc cảm nhận rõ một nỗi nhói đau như m.á.u mủ ruột rà.
Anh hề để tâm đến mấy vết cào , cũng dám hỏi. Mãi đến khi Mạnh Quang Huy mặt mày đen thui, tức tối về nhà, mới vỡ lẽ.
Anh đ.á.n.h Phan Quế Chi.
Lúc thấy giọng Mạnh Quang Huy gọi ngoài sân: "Lữ Tân Nghiêu! Mày đây cho tao!"
Tôi bất an , Lữ Tân Nghiêu vẫn mặt chút biểu cảm, như thể thấy gì.
Mạnh Quang Huy gọi từ ngoài sân nhà. Ông vốn kiên nhẫn, khi đập cửa, câu từ " đây" biến thành "lăn đây". Tay Mạnh Quang Huy đập cửa mạnh, một mảng vôi tường cạnh cửa rung rơi xuống, trúng đầu , trượt xuống, vương vãi chân .
Lúc thấy Lữ Tân Nghiêu đá ghế dậy.
Tôi bỗng thấy sợ, vội lấy lưng chặn cửa , với : "Anh, đừng ngoài."
"Tránh ." Lữ Tân Nghiêu cau mày.
Tôi vẫn chặn cửa, lắc đầu với : "Anh đừng ."
Lữ Tân Nghiêu cúi đầu một cái, đưa tay gỡ bờ vai , đẩy sang một bên, nhanh nhẹn vặn nắm cửa.
Vừa mở cửa, thấy bàn tay Mạnh Quang Huy giơ cao. Ông mặt đen như đ.í.t nồi, cái bạt tai nom như thể sắp giáng xuống mặt .
Có lẽ vì nể mặt Tôn Nguyệt Mi, Mạnh Quang Huy trợn mắt Lữ Tân Nghiêu mấy giây, cuối cùng mới nhịn cái bạt tai . Ông bỏ tay xuống, gào to mắng : "Đang yên đang lành mày đ.á.n.h làm gì? Ăn no rửng mỡ mà cứ gây họa cho tao? Đi! Đi theo tao sang nhà họ Phan xin !"
Anh chẳng thèm để ý đến Mạnh Quang Huy, : "Xin ? Để nó tự đến gặp ."
Đây là đầu tiên trai và Mạnh Quang Huy đối đầu. Cha nổi giận như điên, ông bao giờ là độ lượng, huống chi Lữ Tân Nghiêu chỉ là đứa con mà ông nuôi cho khác.
Sự bất tuân của khiến ông cảm thấy khiêu khích. Tối hôm đó, Mạnh Quang Huy rút một chiếc thắt lưng da cũ, quất thẳng . Anh mới mười mấy tuổi, vẫn còn là học sinh cấp hai, nhưng giữ c.h.ặ.t lấy chiếc thắt lưng của Mạnh Quang Huy. Tôi vẫn nhớ ánh mắt của Lữ Tân Nghiêu lúc đó. Cái khiến cha ớn lạnh sống lưng. Mạnh Quang Huy khi ném cái thắt lưng xuống vẫn còn bàng hoàng, cứ với Tôn Nguyệt Mi: "Tôi nuôi con quỷ gì trong nhà thế !"
Ông dùng thắt lưng đ.á.n.h , nhưng chẳng giống một kẻ chiến thắng chút nào. Mạnh Quang Huy chỉ thẳng Lữ Tân Nghiêu, giận dữ quát: "Lữ Tân Nghiêu, coi như mày gan đấy!"
Anh làm cho chọc giận Mạnh Quang Huy. Tôi hại . Tôi nép cánh cửa, nước mắt lăn dài qua khe hở giữa cánh cửa và má, cay rát như những mảnh gỗ vụn cứa mặt.
Lữ Tân Nghiêu ở cánh cửa, nhưng chẳng quan tâm. Anh cởi áo, giếng vục nước tắm. Qua khe cửa, thấy tấm lưng trần của .
Lúc mũi bỗng sụt sịt một cái dâng lên một cơn cay đắng dữ dội, nước mắt trào . Trong làn nước mắt mờ mịt, thấy rõ vết nứt đằng bức tượng Quan Âm.
"Anh... em xin ." Khi trai ngang qua cửa, nghẹn ngào .
Bước chân khựng một chút, nhưng dừng hẳn. Tôi tiếng bước chân xa dần, kìm mà bật thành tiếng.
Tôi là đồ hại . Tôi hại Cửu Âm Bạch Cốt Trảo của Phan Quế Chi cào, còn hại thắt lưng của Mạnh Quang Huy quất. Lữ Tân Nghiêu chắc chắn làm nữa.
Tôi xổm cánh cửa, nước mắt từng giọt rơi xuống đất. Tôi chấm những ngón tay vũng nước mắt nền, tên trai — chỉ một Lữ Tân Nghiêu, còn là " ơi", mỗi chữ " ơi" đều là một câu xin .
Khi đến câu xin thứ ba mươi tư, mở cửa. Anh cúi đầu , im lặng lâu. Những dòng chữ " ơi" mặt khô .
"Đứng dậy." Anh .
Tôi vùi mặt cánh tay, lấy mu bàn tay chùi nước mắt, khẽ với : "Em xin ..."
Tôi thấy phản ứng của , chỉ cảm thấy bỏ . Một lúc , cảm thấy một bàn tay đặt lên tóc . Bàn tay vén những sợi tóc trán , ép ngẩng đầu lên.
Anh xổm mặt , ánh mắt đổ xuống mặt , dùng khăn giấy lau những khóe mắt ướt đẫm. Lần đầu tiên và đối diện gần như . Gần đến mức thấy rõ từng sợi lông mi, cảm nhận thở khẽ khàng của — chỉ cần cụp mắt xuống là thể thấy vết Cửu Âm Bạch Cốt Trảo cổ .
Thế là mí mắt sụp xuống. Giữa và tình m.á.u mủ, nhưng chảy m.á.u, rơi nước mắt.
Tình đầu tiên dành cho , và là d.ụ.c vọng cùng tình yêu, tất thảy đều nảy sinh trong những giọt nước mắt.
