Thai Xuyên Hầu Môn - 9

Cập nhật lúc: 22/08/2026 07:02

Hắn thấy mẫu thân đi ra liền cố ý ném viên gạch tới dưới chân bà.

“Tạ Hương quân tới đúng lúc. Gạch nhà ngươi làm hỏng ba bức tường của ta, còn khiến hai công nhân ngã bị thương, món nợ này tính thế nào?”

Mẫu thân không nổi giận, trước tiên bảo chưởng quầy mang sách mẫu dấu của từng lô gạch Tạ gia ra.

Trước khi xuất lò, bên hông gạch trắng Tạ gia đều được ép một bông hành chỉ năm cánh.

Hoa văn rất nông, nhưng rõ ràng gọn gàng.

Viên gạch người kia ném tới cũng có hoa, nhưng lại sáu cánh, mép còn thô ráp.

Mẫu thân cúi người nhặt gạch, đưa ra trước mọi người.

“Các vị nhìn cho rõ, dấu hoa Tạ gia từ trước tới nay chỉ có năm cánh. Viên gạch này thừa một cánh, có lẽ người làm giả cảm thấy càng nhiều hoa càng phú quý.”

Trong đám đông có người ghé đầu nhìn, lập tức nói: “Quả thật không giống.”

Sắc mặt lái buôn gạch khẽ đổi, vẫn cứng cổ nói: “Một bông hoa nói lên điều gì? Quản sự Tạ gia bán hàng cho ta, chẳng lẽ các ngươi còn định chối?”

Mẫu thân quay đầu hỏi chưởng quầy: “Vị lão bản này từng tới Tạ gia đặt hàng chưa?”

Chưởng quầy lật sổ đặt hàng, lắc đầu.

“Chưa từng. Chúng ta cũng không có quản sự nào họ Tiền.”

Mẫu thân nhìn lái buôn gạch, giọng vẫn ôn hòa nhưng không chừa đường lui.

“Vậy thì lạ thật. Ngươi mua gạch từ một quản sự không có tên, không có khế thư, vậy mà còn dám dẫn người tới trước cửa Tạ gia đòi bồi thường.”

“Ngươi là người làm ăn, hẳn phải biết hàng lấy từ tay ai, bạc giao vào tay ai.”

“Nếu không biết thì dẫn tên Tiền quản sự kia tới. Nếu biết rõ mà vẫn đến gây chuyện, hôm nay cứ mời Thuận Thiên phủ ghi cho ngươi một tội vu cáo.”

Môi lái buôn gạch run lên.

Lúc này, một phụ nhân mặc áo ngắn chen khỏi đám đông, giơ một tờ giấy đã ngả vàng.

“Hương quân, ta từng thấy bọn họ. Đêm hôm kia bọn họ dỡ năm xe gạch ở Đông Kiều, tấm vải phủ trên xe bị xốc lên, gạch bên trong còn chưa khô.”

“Tên Tiền quản sự ấy từng cho phu quân ta hai lượng bạc, bảo hắn đến t.ửu lâu nói gạch Tạ gia sẽ làm người bị thương.”

Phụ nhân là Chu tẩu, nữ công trong xưởng gốm.

Phu quân nàng khuân vác ở bến tàu, mấy năm trước mắc nghiện c.ờ b.ạ.c, từng nợ không ít tiền.

Chu tẩu nhờ làm việc ở xưởng gốm mới kéo ngày tháng trở lại, nên vừa thấy có người muốn đập bảng hiệu Tạ gia liền lập tức ép phu quân giao tờ biên nhận bạc ra.

Lái buôn gạch vừa thấy tờ giấy liền quay người bỏ chạy.

Hộ viện đã vây sẵn hai bên, một chân gạt hắn ngã xuống.

Mọi người lục từ trong n.g.ự.c hắn ra hơn mười tờ phiếu hàng giả đã in sẵn, trên đó viết “gạch trắng Tạ gia, gặp nước không nứt”, nhưng bên dưới không có bất kỳ ấn ký nào của Tạ gia.

Mẫu thân sai người đem toàn bộ chứng vật tới Thuận Thiên phủ, lại lần lượt đăng ký những thương hộ tới gây chuyện.

“Nếu các vị mua phải gạch giả, trước tiên mang gạch tới đây, ta thay các vị kiểm tra.”

“Nếu chứng minh được là hàng nhái, ta sẽ phái người giúp các vị tìm kẻ làm giả đòi bồi thường.”

Một thương nhân trẻ do dự hỏi: “Nếu kiểm ra thật sự là gạch Tạ gia thì sao?”

Mẫu thân nâng cằm.

“Nếu cuối cùng kiểm ra đúng là gạch Tạ gia, ta sẽ bồi thường gấp mười theo số tiền ghi trong khế thư.”

Lời vừa dứt, tiếng ồn ngoài cửa dần yên xuống.

Bà không vội kêu oan cho mình, cũng không dùng thân phận đè chuyện xuống.

Bà đem từng món sổ sách, từng viên gạch đặt dưới ánh mặt trời, để tất cả mọi người tự nhìn.

Buổi chiều, Thuận Thiên phủ tra được chủ nhân của lò gạch giả.

Người đó tên Tống Hành, là một mưu sĩ cũ của Lục Thừa Nhạc.

Thấy xưởng gốm Tạ gia đang nổi danh, hắn trộm mẫu gạch Tạ gia, định dùng hàng giả ép giá, rồi nhân lúc hỗn loạn mua lại vùng đất trũng Tạ gia vừa có được.

Điều hoang đường hơn là hắn dám làm vậy vì trước khi bị đưa tới trang t.ử, Đường Vãn Đường từng hứa với hắn rằng chỉ cần khiến Tạ gia bận rộn dẹp loạn, Lục Thừa Nhạc sẽ đứng giữa nối lời, giúp hắn lấy được công trình của Hầu phủ.

Lục Thừa Nhạc biết tin liền trong đêm chạy tới Tạ gia.

Ông đứng trong chính sảnh, trên vai còn mang hơi sương đêm, câu đầu tiên mở miệng là: “Tống Hành tự ý làm việc, ta đã đuổi hắn khỏi Hầu phủ. Tổn thất do gạch giả gây ra, ta thay hắn bồi thường.”

Mẫu thân đang cầm mẫu giày trẻ con Chu tẩu đưa tới, nhìn cũng không nhìn ông.

“Hầu gia lại muốn dùng bạc thay người khác thu dọn hậu quả?”

“Lần này quả thật không liên quan đến ta.”

Giọng Lục Thừa Nhạc khô khốc.

“Ta không biết Vãn Đường từng hứa với hắn.”

Mẫu thân đặt mẫu giày xuống, cuối cùng nhìn ông.

“Chuyện ngài không biết quá nhiều.”

“Đường Vãn Đường mượn danh ngài chặn muối, ngài không biết. Nàng lấy quân lệnh ấn của ngài tìm con bạc, ngài không biết. Bây giờ có người mượn danh Hầu phủ làm gạch giả, ngài vẫn không biết.”

“Ngài đã cái gì cũng không biết, tấm biển Hầu phủ kia treo lên còn có ích gì?”

Lục Thừa Nhạc đứng dưới đèn, nửa ngày không nói được lời nào.

Mẫu thân đứng dậy, đưa cho ông một tờ bồi thường vừa soạn xong.

“Tổn thất gạch giả, ta sẽ truy đòi Tống Hành. Hầu gia nếu thật sự thấy áy náy thì quản người của mình cho tốt, đừng để bọn họ lại thò tay vào chuyện làm ăn Tạ gia.”

Lục Thừa Nhạc nhận tờ giấy, đầu ngón tay chạm mép giấy, nhưng không giữ bà lại nữa.

Khi ông rời đi, mẫu thân bảo người nhẹ nhàng khép cửa chính sảnh.

Bên ngoài mưa lại rơi, nước mưa trôi qua luống hoa mới xây.

Hàng cúc kim tiền đã nhú nụ, yên lặng đứng trong đêm.

Cuối xuân, hòa ly thư cuối cùng cũng được đưa tới Tạ gia.

Lục Thừa Nhạc ký tên trước mặt tổ mẫu, thế t.ử ấn cũng bị thu lại.

Tổ mẫu dâng sớ thỉnh tội, nói mình dạy con không nghiêm, xin bệ hạ bãi chức chưởng quản binh mã của ông, điều ông tới Bắc Giao thủ lăng ba năm.

Bệ hạ chuẩn tấu.

An Viễn hầu phủ vẫn còn, nhưng không còn ai có thể tùy tiện nắm bóp Tạ gia nữa.

Phán quyết của Đường Vãn Đường có sớm hơn.

Nàng không trực tiếp tham dự chuyện chặn muối, nhưng liên quan giả mạo quân lệnh, xúi giục gây chuyện, bị lưu đày tới doanh dệt ở biên thành phục dịch.

Bộ kỵ trang và ngọc bài nàng quý nhất đều bị tịch thu, ngày rời kinh nàng mặc áo tù vải thô, đến đầu cũng không ngẩng nổi.

Mẫu thân không đi xem.

Hôm ấy bà đang kiểm tra lô bình sứ trắng mới ra lò.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thai Xuyên Hầu Môn - Chương 9: 9 | MonkeyD