Thẩm Dao Khanh - 11
Cập nhật lúc: 01/07/2026 11:03
Cha ta run rẩy dập đầu, giọng nói lạc đi:
"Thần... Thẩm Kinh kính chào Túc Vương gia. Không biết Vương gia hạ cố quang lâm, Thẩm gia nghênh đón từ xa..."
Lục Cận Sâm không thèm liếc nhìn ông ta lấy một cái.
Hắn sải bước dài, đi thẳng đến trước mặt ta, đưa bàn tay to lớn, ấm áp ra nắm lấy tay ta, kéo ta đứng dậy.
"Đứng lên đi, quỳ lâu sẽ mỏi chân." Giọng hắn dịu dàng, trầm thấp, hoàn toàn khác hẳn vẻ mặt lạnh lùng ban nãy.
Cả sảnh đường nháy mắt im bặt như tờ, một tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy.
Mẫu thân ta trợn tròn mắt, há hốc mồm không nói nên lời.
Thẩm Duy Nguyệt ngẩng phắt đầu lên, gương mặt vặn vẹo vì kinh hãi và đố kỵ.
Vị thái giám tổng quản hắng giọng, chậm rãi mở cuộn thánh chỉ màu vàng tươi ra, lớn tiếng tuyên đọc:
"Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết:"
"Thẩm gia trưởng nữ Thẩm Dao Khanh, đoan trang thục tuệ, phẩm hạnh cao quý, sâu sắc đạt lòng trẫm."
"Nay ban hôn cho Túc Vương Lục Cận Sâm, phong làm Túc Vương phi chính thất, chọn ngày lành thành hôn!"
"Khâm thử!"
Oanh!
Một tiếng sấm nổ ngang tai cả nhà họ Thẩm, đ.á.n.h vỡ tan tành mọi ảo tưởng của bọn họ.
Cha ta đờ đẫn tại chỗ, đầu óc trống rỗng, không biết phải phản ứng ra sao.
Thẩm Duy Nguyệt tức giận đến mức mất hết lý trí, cô ta đứng bật dậy, hét lên thất thanh:
"Không thể nào! Chuyện này tuyệt đối không thể nào!"
"Túc Vương gia, ngài bị tỷ ấy lừa rồi! Tỷ ấy là một đứa con gái hư hỏng, từng có vết nhơ ở nông thôn suốt một năm!"
"Tỷ ấy ăn nói thô lỗ, không biết cầm kỳ thi họa, sao có thể xứng làm Túc Vương phi?"
Ánh mắt Lục Cận Sâm nháy mắt lạnh thấu xương, liếc về phía Thẩm Duy Nguyệt.
Sát khí của một vị tướng lĩnh từng tắm m.á.u nơi sa trường khiến Thẩm Duy Nguyệt sợ tới mức im bặt, hai chân nhũn ra rồi ngã ngồi xuống đất.
"Từng có vết nhơ ở nông thôn?" Lục Cận Sâm cười lạnh một tiếng, giọng nói trầm thấp vang dội khắp phủ:
"Một năm qua, nàng ấy ở cùng bản vương tại trấn nhỏ biên thùy."
"Chính bản vương là người đã bầu bạn, ôm ấp và che chở cho nàng ấy suốt ba trăm sáu mươi lăm ngày."
"Ý của Thẩm nhị tiểu thư là, bản vương chính là vết nhơ, là kẻ hủy hoại danh tiết của Vương phi sao?"
Lời vừa nói ra, cha ta suýt nữa thì ngất xỉu tại chỗ vì quá kinh hãi.
Hóa ra, nam nhân hoang dã ở nông thôn mà Thẩm Duy Nguyệt ngày ngày rêu rao, sỉ nhục để bôi nhọ ta...
Chính là vị Diêm Vương sống quyền lực nhất đương triều này!
Người mà cả Thẩm gia bấy lâu nay tìm mọi cách để nịnh bợ, bấu víu!
Thẩm Duy Nguyệt mặt cắt không còn một giọt m áu, run rẩy bò lùi lại phía sau, miệng lẩm bẩm trong vô vọng: "Không... không phải như thế... Vương gia, ngài gạt ta..."
Ta nhìn bộ dạng t.h.ả.m hại của cô ta, khẽ nhướng mày.
Ta chủ động dựa sát vào n.g.ự.c Lục Cận Sâm, vòng tay qua eo hắn, cười ngọt ngào đầy châm biếm:
"Muội muội, vừa nãy muội nói muốn ta quỳ trước cửa Định Viễn Hầu phủ ba ngày ba đêm để tạ tội?"
"Bây giờ ta chuẩn bị làm thím ruột của Lục Lập Viễn rồi."
"Muội đoán xem, gã cháu trai ngốc nghếch kia của ta có dám vác cái mạng nhỏ đến nhận cái quỳ này không?"
Lục Cận Sâm nghe ta gọi hai chữ "cháu trai", khóe môi khẽ cong lên một biên độ nhỏ, vô cùng dung túng.
Hắn siết c.h.ặ.t eo ta, lạnh lùng nói với cha ta đang quỳ dưới đất:
"Thẩm Thượng thư, sính lễ bản vương đã đưa tới, người cũng mang đi."
"Từ nay về sau, nếu bản vương còn nghe thấy bất kỳ lời đồn đại nào làm tổn hại đến danh tiếng của Vương phi..."
"Túc Vương phủ sẽ tự mình đến Thẩm gia tính sổ."
Nói xong, hắn dứt khoát bế bổng ta lên trước sự chứng kiến của toàn bộ gia đình họ Thẩm, ung dung bước ra khỏi cửa chính.
Trận chiến vả mặt này, ta thắng vô cùng triệt để.
Kinh Thành lại một lần nữa chấn động dữ dội.
Lần này, không ai còn dám mở miệng bàn tán về "vết nhơ" hay "quá khứ hoang dã" của trưởng nữ Thẩm gia nữa.
Người ta chỉ không ngừng truyền tai nhau về mười dặm sính lễ đỏ rực mà Túc Vương phủ mang đến Thẩm môn.
Định Viễn Hầu phủ sau ngày hôm đó liền dứt khoát đóng c.h.ặ.t cửa lớn, treo biển miễn tiếp khách.
Lục Lập Viễn trốn biệt tăm trong phủ, nghe nói bị Hầu gia dùng gia pháp đ.á.n.h cho thừa sống thiếu c hết.
Gã bị đ.á.n.h vì tội dám có ý đồ tranh giành nữ nhân với vị thúc thúc Diêm Vương của mình.
Tại Thẩm phủ, địa vị của ta nháy mắt đảo lộn một cách ch.óng mặt.
Gian phòng cũ nát, hẻo lánh và ẩm thấp trước kia của ta ngay lập tức được đổi thành viện t.ử rộng lớn, xa hoa nhất phủ.
Hàng vạn loại tơ lụa quý hiếm thêu chỉ vàng, chỉ bạc được nội quan cung đình đưa tới tấp nập để chuẩn bị hỷ phục.
Mẫu thân ta bưng một khay canh tổ yến ngự dụng, nhẹ nhàng gõ cửa bước vào viện với nụ cười nịnh nọt chưa từng có.
"Dao Khanh à, canh còn nóng lắm, con mau dùng đi cho bổ dưỡng cơ thể."
Bà ta đặt chén canh xuống bàn, ánh mắt lấp l.i.ế.m sự chột dạ và sợ hãi:
"Ngày trước là do mẫu thân mắt mù, nghe lời xúi giục của kẻ khác nên mới đối xử có chút khắt khe với con."
"Dẫu sao chúng ta cũng là m.á.u mủ tình thâm, sau này con làm Túc Vương phi rồi, nhớ nâng đỡ Thẩm gia một chút nhé?"
Ta thong thả lật giở cuốn sổ sách trong tay, nhìn cũng không thèm nhìn chén canh kia một cái.
"Máu mủ tình thâm?"
Ta khẽ nhếch môi, giọng điệu mang theo vài phần giễu cợt đầy sắc bén.
"Ngày ta mới bước chân về phủ, mẫu thân bắt ta đứng ngoài hành lang chịu gió lạnh suốt hai canh giờ để "học quy củ"."
"Khi ta bị Thẩm Duy Nguyệt gài bẫy tặng sợi dây chuyền bạc suýt ch ết, người lại mắng ta cậy sủng sinh kiêu."
"Lúc đó, người có từng nhớ đến hai chữ m.á.u mủ này không?"
Sắc mặt mẫu thân ta nháy mắt cứng đờ, đỏ rồi lại trắng, vô cùng sượng sùng.
