Thẩm Dao Khanh

Thẩm Dao Khanh

Cập nhật2 giờ trướcLoạiTruyện ChữThể loạiChữa LànhCung ĐấuCưới Trước Yêu SauCổ ĐạiGương Vỡ Lại LànhHESảng VănTruy ThêLượt xem0Yêu thích0Trạng tháiHoàn

"Thẩm Dao Khanh chỉ là một con vịt nhà quê, bổn thế tử chịu hạ mình cưới nàng ta là đã nể mặt Thẩm gia lắm rồi."

 

Vị hôn phu hờ của ta, Thế tử Định Viễn Hầu kiêu ngạo tuyên bố với đám bạn như vậy ngoài hành lang phòng bao.

 

"Nhưng nàng ta dầu gì cũng là đích nữ thật của Thẩm gia..." Có người rụt rè nhắc nhở.

 

Lục Lập Viễn hừ lạnh một tiếng, đầy tự mãn: "Thì sao chứ? Thúc thúc Túc Vương của ta mới là chỗ dựa lớn nhất của Hầu phủ. Thúc thúc tính tình cấm dục, thanh cao, đôi mắt chưa từng chứa nổi một nữ nhân. Có ngài chống lưng, ta cần gì phải nhân nhượng một gái quê?"

 

Ta ngồi trong phòng, thản nhiên cắn hạt dưa, suýt chút nữa thì nghẹn c hết.

 

Lục Cận Sâm? Túc Vương cấm dục, thanh cao, một lòng vì nước vì dân?

 

Gã ranh con này có biết, vị "Thúc thúc" không gần nữ sắc trong miệng gã, chính là người phu quân cũ từng bị ta bỏ rơi ở một trấn nhỏ vùng biên thùy một năm trước không?

 

Tờ giấy hòa ly của ta và thúc thúc gã, hiện tại vẫn còn nằm bám bụi ở góc hòm phủ Thượng thư kìa.

 

Cửa bỗng nhiên bị đẩy ra, một thân ảnh cao lớn, mang theo luồng khí lạnh tràn vào phòng bao.

 

Chồng cũ của ta, Túc Vương Lục Cận Sâm xuất hiện.

 

Bốn mắt nhìn nhau, ta cười híp mắt với gã cháu trai: "Thế tử, vị này chính là Thúc thúc của chàng sao? Trông... quen mắt thật đấy."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.