Thẩm Dao Khanh - 4

Cập nhật lúc: 01/07/2026 11:02

Ta ung dung lật mình xuống ngựa, động tác dứt khoát dỡ chiếc giỏ mây phủ vải thô treo bên hông ngựa xuống. 

Bên trong không phải là bánh ngọt hay phấn son, mà là một cây cung gỗ mun đen nhám và một ống tiễn sắc bén, thứ mà một năm trước, chính tay Lục Cận Sâm đã từng mài giũa cho ta.

"Này, tên đầu lĩnh kia." Ta lười biếng lên tiếng, cắt ngang bầu không khí căng thẳng.

Đám thích khách đồng loạt quay đầu lại, nhìn thấy một nữ t.ử yếu ớt, thân hình mảnh mai đang thản nhiên giương cung hướng về phía bọn chúng. 

Tên cầm đầu sững sờ một giây, rồi phá lên cười ngặt nghẽo: "Ha ha ha! Lục Lập Viễn, ngươi đường đường là nam t.ử hán, lại để một con nhóc quê mùa đứng ra bảo vệ sao?"

Lục Lập Viễn cũng ngơ ngác nhìn ta, hét lớn: "Thẩm Dao Khanh, nàng điên rồi sao? Mau chạy đi gọi người..."

Lời gã chưa dứt, ngón tay ta đã buông nhẹ.

Hưu!

Mũi tẩm độc lướt đi với tốc độ x.é to.ạc không khí, chuẩn xác đến rợn người.

Phập!

Một tiếng hét t.h.ả.m thiết vang dội núi rừng. Mũi tên găm thẳng vào đầu gối của tên cầm đầu thích khách, xuyên qua xương bánh chè, găm c.h.ặ.t gã xuống mặt đất đầy bùn đất.

Nụ cười trên mặt đám thích khách còn lại nháy mắt đông cứng. Lục Lập Viễn thì há hốc mồm, tròng mắt suýt rơi ra ngoài.

"Mẹ k iếp! Gi ết con khốn đó cho ta!" Tên cầm đầu ôm chân gào lên t.h.ả.m thiết.

Ta không hề hoảng loạn, thần sắc bình thản đến lạ kỳ. 

Động tác rút tiễn, giương cung, thả dây của ta mượt mà và nhanh như chớp giật. 

Mỗi một tiếng hưu vang lên, lại có một tên thích khách ngã xuống, không trúng vai thì trúng chân, hoàn toàn mất đi khả năng chiến đấu. 

Chiêu thức này là do vị Vương gia cấm d.ụ.c kia dạy ta, dùng lực chuẩn xác, không lãng phí một chút động tác thừa nào.

Chỉ trong vòng chưa đầy mười nhịp thở, hơn mười tên thích khách cao to lực lưỡng đã nằm rạp dưới đất, rên rỉ đau đớn.

Ta thu cung, thong thả bước tới trước mặt tên cầm đầu đang run rẩy, dùng mũi giày giẫm mạnh lên vết thương trên chân gã, cười híp mắt nói: 

"Trở về nhắn với kẻ bỏ tiền thuê các ngươi: Muốn lấy mạng người của Thẩm gia và Lục gia, thì phải phái kẻ nào có tay nghề cao hơn một chút. Còn nữa, Tri phủ Kinh Thành là người quen cũ của ta, các ngươi đoán xem nếu ta giao các ngươi cho ông ấy, các ngươi sẽ bị lột bao nhiêu lớp da?"

Thực ra ta chẳng quen biết vị Tri phủ nào cả, chỉ là "chém gió" bừa để dọa người mà thôi. Nhưng đám thích khách nhìn thủ pháp b.ắ.n cung tàn nhẫn của ta, lại nghe danh Tri phủ, liền sợ đến mức hồn xiêu phách lạc, đỡ nhau bò chạy trối c hết.

Không gian trở lại vẻ yên tĩnh. Ta quay đầu lại, nhìn thấy Lục Lập Viễn vẫn đang ngồi bệt dưới đất, ánh mắt nhìn ta tràn đầy sự kinh hoàng xen lẫn sùng bái tột độ, giống như đang nhìn một vị chiến thần phương nào vừa giáng trần.

"Nàng... nàng thật sự là Thẩm Dao Khanh?" Gã lắp bắp, giọng nói run rẩy.

Ta tiến lại gần, cúi người định kéo gã đứng dậy. 

Lúc này, từ trong túi áo của Lục Lập Viễn bỗng rơi ra một chiếc hộp gấm nhỏ. 

Chiếc hộp bật mở, lộ ra một sợi dây chuyền bằng bạc chạm khắc hình hoa mai vô cùng tinh xảo.

Mắt Lục Lập Viễn sáng lên, tưởng đã tìm được cơ hội, vội vàng nhặt lên đưa cho ta: "Dao Khanh, đây là quà ta chuẩn bị cho nàng. Duy Nguyệt muội muội nói nữ t.ử Kinh Thành đều thích trang sức bạc của trân bảo các..."

Ta nhìn sợi dây chuyền bạc kia, nụ cười trên môi nháy mắt biến mất, thay vào đó là một sự lạnh lẽo thấu xương.

Ta bị dị ứng nặng với bạc. Chỉ cần chạm vào da, trong vòng nửa canh giờ sẽ nổi mẩn đỏ, khó thở, thậm chí là mất mạng. 

Chuyện này Thẩm gia ai cũng biết, và Thẩm Duy Nguyệt đương nhiên là kẻ biết rõ nhất. 

Cô ta cố tình bảo Lục Lập Viễn tặng thứ này, rõ ràng là muốn hủy hoại dung nhan, hoặc là muốn lấy mạng ta.

Ta không nhận, chỉ nhàn nhạt nói: "Thế t.ử, Thẩm Duy Nguyệt không nói với chàng là ta bẩm sinh dị ứng với bạc sao?"

Lục Lập Viễn khựng người, ngơ ngác: "Hả? Duy Nguyệt nói nàng thích nhất là bạc..."

"Vứt đi." Ta lạnh lùng ngắt lời, dứt khoát gạt tay một cái.

Sợi dây chuyền bạc tinh xảo bay một đường cung trên không trung, rồi rơi thẳng xuống vũng bùn bẩn thỉu bên cạnh. 

Ta quay lưng, thản nhiên leo lên con ngựa già của mình, không thèm liếc nhìn sắc mặt trắng bệch của Lục Lập Viễn một cái, lạnh lùng thúc ngựa quay về thành.

Màn kịch nhỏ của Thẩm Duy Nguyệt, ta ghi nhận rồi. Để xem ai mới là kẻ cười đến cuối cùng.

Ta một mình một ngựa quay về thành.

Lục Lập Viễn bị bỏ lại giữa bãi săn, có lẽ giờ này vẫn đang đứng hình chịu trận.

Trời Kinh Thành dạo này đúng là như tính khí của mấy vị tiểu thư khuê các, nói đổi sắc là đổi sắc ngay.

Khi ta vừa chạm ngõ phố chính, những hạt mưa phùn lạnh buốt đã bắt đầu lất phất rơi xuống.

Mưa phủ một lớp sương mờ ảo lên những mái ngói rêu phong.

Áo choàng của ta thấm nước, dính bết vào vai, mang theo cái lạnh thấu vào tận xương tủy.

Ta dắt ngựa đi lang thang trên con phố thưa thớt người.

Nghĩ đến sợi dây chuyền bạc nằm chỏng chơ dưới vũng bùn và bộ mặt giả tạo của Thẩm Duy Nguyệt, lòng ta không khỏi dâng lên một cỗ bực bội.

Thẩm gia này, đúng là chưa một ngày nào cho ta được yên thân.

Lộc cộc... Lộc cộc...

Tiếng bánh xe ngựa nghiền lên mặt đường sũng nước vang lên đều đặn từ phía sau.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thẩm Dao Khanh - Chương 4: 4 | MonkeyD