Thẩm Dao Khanh - 9

Cập nhật lúc: 01/07/2026 11:03

Biệt viện suối nước nóng nằm ẩn mình giữa một thung lũng đầy hoa mai ở ngoại ô Kinh Thành.

Nơi này vốn là sản nghiệp riêng của phủ Túc Vương, quanh năm có binh lính canh gác nghiêm ngặt, nội bất xuất ngoại bất nhập.

Ta vừa bước xuống xe ngựa, đã có hai vị ma ma cung kính cúi đầu, dẫn ta đi thẳng vào gian phòng tắm riêng tư và xa hoa nhất.

Không gian bên trong được lát hoàn toàn bằng đá cẩm thạch trắng muốt, bóng loáng như gương.

Ở chính giữa là một hồ nước nóng tự nhiên rộng lớn, hơi nước bốc lên nghi ngút, tạo thành một màn sương mờ ảo, huyền ảo như tiên cảnh.

Mùi hương hoa hồng thoang thoảng quyện vào trong không khí ấm áp, nhanh ch.óng xua tan đi cái lạnh se se của mùa xuân.

Ta dang tay, để mặc cho nha hoàn trút bỏ lớp xiêm y nặng nề bên ngoài.

Sau khi đuổi hết hạ nhân ra ngoài, ta chỉ mặc độc một chiếc yếm lụa màu đào mỏng manh, chậm rãi bước xuống hồ nước.

Nước suối ấm áp bao bọc lấy làn da mỏi mệt của ta, cảm giác dễ chịu khiến ta không tự chủ được mà nhẹ nhàng thở hắt ra một tiếng.

Ta nhắm mắt lại, tựa đầu vào thành hồ bằng đá cẩm thạch mát lạnh, bắt đầu lặn ngụp dưới dòng nước để gột rửa đi đống rác rưởi phiền não suốt mấy ngày qua.

Đang lúc ta hưởng thụ sự yên bình hiếm hoi này, một tiếng động nhỏ từ phía bình phong bằng gỗ sưa vang lên.

Tiếng bước chân vô cùng trầm ổn, không nhanh không chậm, nhưng mỗi một bước đi đều như dẫm vào nhịp tim của người khác.

Ta giật mình mở mắt, định ngoi lên mặt nước để đề phòng.

Nhưng chưa kịp định thần, một bóng đen to lớn đã phủ xuống từ trên cao.

Một bàn tay rắn chắc, thô ráp đầy vết chai sạn do cầm binh khí đột ngột vươn xuống từ trong làn sương mù, chuẩn xác túm c.h.ặ.t lấy vòng eo thon gọn của ta, xách bổng ta lên khỏi mặt nước như xách một con mèo nhỏ.

"Khụ... khụ..."

Ta bị bất ngờ nên bị sặc nước, ho khan vài tiếng, nước suối b.ắ.n tung tóe lên mặt.

Ta vội vàng dùng tay vuốt nước trên mặt, trợn tròn mắt nhìn người đàn ông đang đứng sừng sững bên bờ hồ.

Lục Cận Sâm.

Hôm nay hắn không mặc bộ vương bào t.ử kim thêu mãng xà đầy sát khí thường ngày.

Hắn chỉ vận một bộ trung y bằng lụa mỏng màu trắng, mái tóc đen dài không buộc mà xõa tung trên bả vai rộng lớn, vài lọn tóc còn dính nước dán c.h.ặ.t vào gò má góc cạnh.

Gương mặt hắn anh tuấn đến nghẹt thở, nhưng đôi mắt sâu hoắm lúc này đang bốc lên ngọn lửa d.ụ.c vọng và ghen tuông hừng hực, nhìn chằm chằm vào cơ thể ướt đẫm của ta.

Hóa ra, Lục Linh Lung quả nhiên là cái đồ phản bội.

Nha đầu đó không phải hẹn ta đi giải sầu, mà là trực tiếp đem ta dâng tận miệng cho vị ca ca đại ma vương của cô ta.

"Vương gia, ngài..."

Lời ta còn chưa kịp ra khỏi miệng, Lục Cận Sâm đã dứt khoát bước thẳng xuống hồ nước nóng.

Uỳnh.

Một tiếng động lớn vang lên, nước suối b.ắ.n lên tung tóe, làm ướt đẫm cả mớ tóc xõa của hắn.

Bộ trung y màu trắng mỏng manh kia nháy mắt dính c.h.ặ.t vào vòm n.g.ự.c rộng lớn, để lộ ra những múi cơ bụng săn chắc và những vết sẹo chiến trận ngang dọc đầy nam tính.

Hắn bước đến từ phía sau, không nói một lời nào, hai tay vòng qua eo ta kéo mạnh một cái.

Cơ thể ta nháy mắt dán c.h.ặ.t vào l.ồ.ng n.g.ự.c nóng rực của hắn, không còn một kẽ hở.

Sự lạnh lùng, cấm d.ụ.c thường ngày của Túc Vương gia cao quý hoàn toàn tan biến trong làn khói nước mờ ảo này.

Hắn hoàn toàn mất đi sự khống chế.

Những nụ hôn dồn dập, nóng bỏng và mang theo sự trừng phạt ác liệt rơi xuống gáy ta, rồi trượt dần lên vành tai và xương quai hàm.

Hơi thở của hắn hổn hển, giọng nói khàn đặc đầy uất ức:

"Thẩm Dao Khanh, nàng giỏi lắm."

"Lừa bản vương suốt một năm ở trấn nhỏ, vừa về Kinh Thành liền muốn gả cho cháu trai ta?"

"Nàng đem Túc Vương phủ của ta biến thành trò cười cho thiên hạ đấy à?"

Dưới sự ôm siết mãnh liệt và những cú c.ắ.n nhẹ đầy trừng phạt của hắn, dải lụa thắt nút của chiếc yếm đào sau cổ ta bỗng dưng tuột ra dưới làn nước.

Chiếc yếm lỏng lẻo trôi lững lờ trên mặt nước suối nóng, để lộ toàn bộ tấm lưng trần mịn màng, trắng muốt của ta trước mắt hắn.

Lục Cận Sâm nhìn thấy cảnh xuân ấy, đôi mắt càng đỏ ngầu hơn như một con thú hoang bị bỏ đói lâu ngày.

Hắn gầm lên một tiếng nhỏ trong cổ họng, xoay người ta lại, ép mạnh ta vào thành hồ bằng đá cẩm thạch.

Bàn tay to lớn, thô ráp của hắn không ngừng mơn trớn trên làn da nhạy cảm đầy nước của ta, khống chế hai tay ta đỉnh đầu.

"Nàng không được gả cho Lục Lập Viễn! Bản vương tuyệt đối không cho phép!"

"Hắn có cái gì chứ? Một tên thế t.ử bất tài vô dụng, ngày ngày chỉ biết trêu hoa ghẹo nguyệt!"

"Bản vương có tiền, có quyền, có cả giang sơn này chống lưng cho nàng, bấy nhiêu đó không đủ cho nàng lừa gạt cả đời này sao?"

Ta bị hắn hôn đến mức đầu óc choáng váng, hô hấp khó khăn, nhưng nghe những câu nói đầy oán hận và ghen tuông điên cuồng của hắn, ta bỗng nhiên thấy buồn cười vô cùng.

Vị Vương gia cấm d.ụ.c, thanh cao này, hóa ra bấy lâu nay vẫn luôn nghẹn một bụng giấm chua đến mức sắp nổ tung rồi.

Ta cố gắng dùng chút sức lực còn lại, dùng đầu gối đẩy hông hắn ra một chút để lấy lại dưỡng khí, vừa thở dốc vừa nói:

"Chàng... chàng khoan đã, nghe ta nói."

Ta vươn một tay lên bờ hồ, lấy chiếc túi gấm không thấm nước mà ta luôn mang theo bên mình, lôi từ bên trong ra một bức thư còn nguyên vẹn ấn tín.

Đó chính là bức thư từ chối hôn sự mà ta đã viết sẵn từ hai ngày trước để gửi cho phủ Định Viễn Hầu, định bụng sáng mai sẽ cho người công khai trước bàn dân thiên hạ.

Ta nhét bức thư đẫm nước vào bàn tay đang run rẩy của hắn, cười híp mắt, giọng điệu vô cùng giảo hoạt:

"Túc Vương gia, mở to đôi mắt tinh tường của ngài ra mà nhìn xem."

"Ta thèm vào gả cho gã cháu trai ngốc nghếch kia của chàng à?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thẩm Dao Khanh - Chương 9: 9 | MonkeyD