Thẩm Ngỗ Tác - 6

Cập nhật lúc: 15/07/2026 13:04

Ta chợt nhớ ra chi tiết lúc mình viết vào sổ nghiệm thi: "Lục phủ ngũ tạng co thắt, dịch độc màu đen trích xuất từ bụng..."

Lúc ở công đường, khi nhìn dịch độc màu đen kia, ta ngửi thấy một mùi hương rất lạ lùng.

Đó không phải là mùi độc d.ư.ợ.c thông thường, mà là mùi thơm ngào ngạt của hoa quỳnh hương pha lẫn xạ hương.

Tê Tâm Tán là bí d.ư.ợ.c nhà họ Thẩm, vốn không có mùi này.

Nhưng Vương Sùng học mót nửa vời, lại muốn giấu đi mùi tanh đắng của độc d.ư.ợ.c nên chắc chắn đã trộn thêm hương liệu vào.

Mà loại hoa quỳnh hương kết hợp xạ hương này, chỉ có các tiệm son phấn lớn ở Kinh thành mới dùng để chế tạo ra loại phấn phủ thượng hạng dành cho các quý cô khuê các.

"Đại nhân anh minh!"

Ta lập tức hiểu ra, không tiếc lời tâng bốc gã cáo già này một câu.

Chiếc xe ngựa của phủ Thiếu khanh thong thả lăn bánh trên đường phố Kinh thành nhộn nhịp, dừng lại trước cửa tiệm son phấn lớn nhất, Nhã Hương Các.

Nơi này tấp nập những phu nhân, tiểu thư nhà quyền quý ra vào, mùi phấn hoa thơm nồng nặc bay ra tận ngoài phố.

Ta đội mũ mạng che mặt, khép nép đi sau lưng Lục Hành Chi.

Một vị thiếu gia tuấn tú, khí chất bất phàm như Lục Hành Chi vừa bước vào đã thu hút vô số ánh nhìn ái mộ của các tiểu thư xung quanh.

Nhưng mặt chàng vẫn lạnh như tiền, trực tiếp đi tới trước mặt chưởng quầy.

"Mang loại phấn phủ quỳnh xạ hương tốt nhất ra đây."

Chưởng quầy thấy khí chất của chàng không tầm thường, vội vã khom lưng dâng lên một hộp phấn bằng sứ men xanh tinh xảo.

Ta tiến lên, giả vờ cầm hộp phấn lên ngửi, thực chất là dùng ngón tay khẽ gạt một chút bột phấn đưa lên ch.óp mũi.

Đúng là mùi này.

Nhưng nồng độ quỳnh hương trong hộp phấn này nhẹ hơn nhiều so với dịch độc trên cái xác kia.

Ta khẽ lắc đầu với Lục Hành Chi.

Chưởng quầy thấy vậy liền cười xòa, thấp giọng nói đầy bí hiểm.

"Vị cô nương này thật tinh mắt. Loại này chỉ là hàng phổ thông, nếu ngài muốn mua loại cực phẩm có mùi thơm đậm đà, giữ hương ba ngày không tan, thì phải đặt trước."

Lục Hành Chi nhàn nhạt hỏi.

"Gần đây có ai mua với số lượng lớn không?"

Chưởng quầy ngập ngừng, nhìn quanh một lượt rồi mới ghé tai Lục Hành Chi nói nhỏ.

"Một tuần trước, có một lang y trung niên họ Vương, đã vung tiền mua sạch toàn bộ mười hộp phấn quỳnh xạ cực phẩm của bổn tiệm."

Mười hộp phấn cực phẩm.

Lượng quỳnh hương đó đủ để át đi mùi tanh của cả một vại độc d.ư.ợ.c.

Cậu ruột Vương Sùng của ta chắc chắn đã dùng số phấn này để điều chế Tê Tâm Tán hại ch ết thiếu gia Hộ bộ.

"Hắn có nói mua để làm gì không?"

Ta không kìm được mà lên tiếng hỏi dồn.

Chưởng quầy khẽ rùng mình trước giọng nói đột ngột của ta, nhưng vẫn thật thà đáp.

"Lão ta nói là mua để ướp xác cho một vị khách quý vừa qua đời, để giữ cho dung nhan không thối rữa."

Ướp xác.

Đầu ngón tay ta run lên dưới tay áo rộng.

Nếu là ướp xác, thì cái xác trôi sông không đầu kia không hề bị bôi phấn quỳnh hương ở ngoài da, mà chất độc nằm ở bên trong bụng.

Vậy số phấn hoa cực phẩm còn lại, Vương Sùng dùng để làm gì?

Chỉ có một khả năng duy nhất.

Lão dùng nó để ướp chiếc đầu đã bị c.h.ặ.t rời kia, giữ cho nó không bị phân hủy để tiếp tục uy h.i.ế.p hoặc giao dịch với kẻ đứng sau lưng.

"Đi thôi."

Lục Hành Chi đột ngột nắm lấy cổ tay ta, kéo ta đi thẳng ra ngoài xe ngựa trước sự ngơ ngác của chưởng quầy.

Bàn tay chàng rộng và ấm áp, bao bọc lấy cổ tay lạnh ngắt của ta, kéo ta ra khỏi bầu không khí ngột ngạt của tiệm son phấn.

"Đại nhân, ngài nghĩ chiếc đầu đang ở đâu?"

Ta lo lắng hỏi khi đã ngồi trong xe ngựa.

Lục Hành Chi nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt chàng trùng xuống, mang theo sát khí âm lãnh.

"Hương quỳnh xạ cực phẩm nếu gặp nước sẽ biến thành màu xanh lam đậm."

Chàng quay đầu lại nhìn ta, từng chữ thốt ra lạnh thấu xương."Thẩm Dao, ngươi có biết nơi nào ở Kinh thành có nguồn nước đổi màu không?"

09.

"Nước đổi màu?"

Ta sững sờ, đầu óc lập tức rà soát lại toàn bộ bản đồ Kinh thành mà cha từng dạy lúc nhỏ.

Gặp nước hóa xanh lam đậm, đó là đặc tính của bột quỳnh hương cực phẩm khi phản ứng với phèn chua.

Ở Kinh thành, nơi duy nhất có nguồn nước nhiễm phèn nặng chính là giếng hoang ở bãi tha ma phía Tây thành.

Nơi đó hoang vu hẻo lánh, quanh năm bao phủ bởi tầng tầng lớp lớp sương mù dày đặc và mùi t.ử khí của những nấm mồ vô chủ.

"Đi Tây thành!"

Lục Hành Chi hạ lệnh, giọng nói trầm thấp giăng đầy sát khí.

Gia nhân lập tức thúc ngựa, chiếc xe lao v.út đi trong màn sương chiều đang dần buông xuống.

Khi xe dừng lại ở bìa rừng phía Tây thành thì trời đã đổ mưa lâm thâm.

Từng hạt mưa lạnh buốt quất vào mặt, gió rít qua những tán cây cổ thụ xào xạc như tiếng người khóc than.

Ta khoác chiếc áo choàng rộng của Lục Hành Chi, đi sát sau lưng chàng, chân giẫm trên nền đất bùn nhão nhoét.

Mùi đất ẩm quyện với mùi vôi bột loang lổ khắp nơi khiến lòng ta dấy lên một nỗi bất an tột độ.

Càng đi sâu vào bãi tha ma, tiếng quạ kêu càng dồn dập, thê lương.

Lục Hành Chi đột ngột dừng bước, một tay chàng đặt lên chuôi kiếm, tay kia đưa ra sau lưng khẽ chắn trước người ta.

"Tiểu Dao, lùi lại."

Chàng không gọi ta là Thẩm phu nhân nữa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thẩm Ngỗ Tác - Chương 6: 6 | MonkeyD