Thẩm Ngỗ Tác - 7
Cập nhật lúc: 15/07/2026 13:04
Tiếng "Tiểu Dao" thốt ra từ khuôn miệng lành lạnh kia nghe vừa xa lạ, lại vừa khiến l.ồ.ng n.g.ự.c ta hẫng đi một nhịp.
Ta nín thở, nhìn theo hướng mắt của chàng.
Giữa bãi đất trống, bên cạnh miệng giếng hoang phủ đầy rêu mốc, một bóng người mặc áo tơi đang lúi húi kéo một chiếc xô gỗ lên.
Trong xô có một cái bọc vải thô ướt sũng, nước rỉ ra từ kẽ vải nhuộm một màu xanh lam đậm đặc dị thường dưới ánh trăng mờ.
Mùi quỳnh hương nồng nặc đến mức nghẹt thở lập tức xộc thẳng vào mũi ta.
Là thủ cấp của thiếu gia Hộ bộ!
"Vương Sùng!"
Ta không kìm được hét lên một tiếng.
Bóng người kia giật phắt lại, chiếc mũ tre lệch sang một bên, để lộ khuôn mặt béo ú đầy sẹo rỗ và đôi mắt đỏ ngầu hung hãn.
Chính là cậu ruột tàn ác của ta.
"Ha ha ha! Con ranh con, mày tự tìm đường ch ết!"
Vương Sùng cười lên sằng sặc, giọng điệu điên cuồng dội vang giữa bãi tha ma lạnh lẽo.
Lão không hề hoảng sợ, ngược lại còn từ từ lùi về phía sau, biến mất vào màn sương mù dày đặc.
"Vút!"
Tiếng xé gió sắc lẹm đột ngột vang lên từ bốn phương tám hướng.
Hàng chục mũi tên tẩm độc đen nhánh từ trong bóng tối b.ắ.n thẳng về phía hai chúng ta.
Lục Hành Chi phản ứng nhanh như chớp, chàng rút kiếm khỏi vỏ, ánh thép lạnh quét qua một vòng tròn hoàn mỹ trong không trung, gạt phăng cơn mưa tên đang lao tới.
Tiếng kim loại va chạm "keng keng" ch.ói tai vang lên liên tiếp.
Một toán sát thủ mặt bịt kín đen sì, trên tay lăm lăm đại đao nhảy ra từ các lùm cây, bao vây c.h.ặ.t chẽ lấy hai người.
Sát khí ngút ngàn của chúng khiến da đầu ta tê rại.
"Đại nhân!"
Ta run rẩy bấu c.h.ặ.t lấy vạt áo sẫm màu của Lục Hành Chi, lần đầu tiên trong đời cảm thấy cái c hết cận kề đến thế.
Chàng không quay đầu, bóng lưng thẳng tắp như một ngọn thương cắm sâu vào lòng đất, tỏa ra một áp lực bức người.
"Bám c.h.ặ.t lấy ta."
Giọng chàng vẫn bình thản đến đáng sợ, như thể đám sát thủ trước mặt chỉ là lũ hề nhảy múa.
Một tên sát thủ áp sát, đại đao bổ thẳng xuống đầu ta.
Lục Hành Chi khẽ nghiêng người, một tay ôm lấy eo ta nhấc bổng lên, xoay người một vòng tránh thoát lưỡi đao trong gang tấc.
Mùi trầm hương thanh khiết trên người chàng bao bọc lấy ta giữa cơn mưa m.á.u gió tanh.
Thanh kiếm trong tay chàng đ.â.m ra, chuẩn xác và tàn nhẫn găm thẳng vào cổ họng tên sát thủ, m.á.u tươi b.ắ.n tung tóe lên những nấm mồ xung quanh.
Chàng đơn thương độc mã gánh thêm ta, nhưng võ nghệ cao cường đến mức không một tên nào có thể chạm đến chéo áo của hai người.
Nhưng sát thủ quá đông, chúng như những con thiêu thân liều mạng lao lên để tiêu hao thể lực của chàng.
Trong lúc hỗn loạn, một tên sát thủ lén vòng ra sau lưng ta, rút đoản đao đ.â.m tới.
"Tiểu Dao!"
Lục Hành Chi gầm lên một tiếng, chàng không màng đến lưỡi đao đang c.h.é.m tới vai mình, xoay người che chắn hoàn toàn cho ta.
"Phập!"
Lưỡi đoản đao sượt qua vai chàng, m.á.u đỏ tươi lập tức nhuộm sẫm một mảng áo thường phục màu xanh đậm.
Lòng ta thắt lại, một nỗi sợ hãi tột cùng chưa từng có dâng lên ngập tràn trong tâm trí.
Chàng là Thiếu khanh cao cao tại thượng, vì sao lại liều mạng cứu một kẻ góa phụ ma như ta?
Lục Hành Chi không hề nhíu mày, đôi mắt phượng hằn lên những tia m.á.u đỏ đáng sợ.
Chàng trở tay c.h.é.m bay đầu tên vừa đả thương mình, rồi tay trái khẽ động, một tiếng "đoàng" khô khốc vang lên giữa màn mưa.
Một phát s.ú.n.g từ khẩu hỏa thương giấu trong ống tay áo của chàng nổ ra, b.ắ.n nát n.g.ự.c tên thủ lĩnh đang định lén lút tiếp cận chiếc xô chứa thủ cấp.
Đám sát thủ còn lại kinh hoàng nhìn khẩu hỏa thương bốc khói trên tay chàng, nhất thời không ai dám tiến lên nữa.
Lục Hành Chi lạnh lùng nhìn quanh một lượt, vai chàng vẫn không ngừng chảy m.á.u, nhưng khí chất vương giả vẫn áp đảo hoàn toàn bãi tha ma hoang lạnh này.
Chàng cúi xuống, nhặt một lệnh bài bằng sắt rơi ra từ người tên sát thủ vừa ch ết dưới chân lên.
Ánh trăng nhợt nhạt chiếu lên mặt lệnh bài, khắc rõ hai chữ: Thuận Thiên.
Đầu ngón tay Lục Hành Chi siết c.h.ặ.t lấy miếng sắt đến mức trắng bệch, chàng quay sang nhìn ta, giọng nói trầm khàn đầy nguy hiểm.
"Vụ án này... không chỉ có một mình Vương Sùng làm chủ."
10.
Mùi m.á.u tươi quyện với mùi đất ẩm rỉ ra từ vết thương trên vai Lục Hành Chi, nồng nặc suốt dọc đường xe ngựa chạy trối chế t về phủ.
Mưa ngoài kia vẫn trút xuống sầm sập, gõ vào mui xe những tiếng "bộp bộp" dồn dập như gõ vào lòng ta.
Trong bóng tối nhập nhoạng của khoang xe, Lục Hành Chi tựa lưng vào thành gỗ, sắc mặt nhợt nhạt nhưng đôi môi mím c.h.ặ.t không hề phát ra một tiếng rên rỉ nào.
Một tay chàng vẫn ôm c.h.ặ.t lấy chiếc xô gỗ chứa thủ cấp của thiếu gia Hộ bộ, tay kia buông thõng, m.á.u chảy dọc theo đầu ngón tay nhỏ xuống sàn xe.
Ta ngồi đối diện, hai tay run bần bật, lòng ngập tràn một thứ cảm giác tội lỗi và hoang mang tột độ.
"Đại nhân, ngài..."
"Câm miệng."
Chàng khàn giọng ngắt lời ta, đôi mắt phượng khẽ mở ra trong bóng tối, lóe lên tia nhìn sắc lạnh rồi lại mệt mỏi nhắm nghiền.
Vừa về đến phủ Thiếu khanh, Lục Hành Chi lập tức gạt tay gia nhân định đến nâng đỡ, một mực kéo ta vào thẳng mật thất sau thư phòng.
Cánh cửa mật thất bằng đá nặng nề khép lại, ngăn cách hoàn toàn thế giới hỗn loạn ngoài kia.
Gian phòng dưới lòng đất lạnh lẽo, chỉ có một ngọn đèn dầu leo lắt đặt trên bàn đá, hắt lên những bức tường rêu phong loang lổ.
Lục Hành Chi ngồi sụp xuống chiếc ghế dài, hơi thở dốc dập dồn.
