Thẩm Phán Hiếu Tâm - Chương 7

Cập nhật lúc: 26/06/2026 08:02

Năm trăm nghìn, đó là toàn bộ số tiền tiết kiệm của tôi khi ấy.

“Được.” Tôi lạnh lùng đáp.

Nghe thấy câu trả lời đó, trong mắt Trần Đạt Hải lập tức hiện lên vẻ vui mừng.

Ông ta nhanh ch.óng ký vào giấy đoạn tuyệt quan hệ, vừa ký xong đã chìa tay ra đòi tiền.

Thấy tôi vẫn đứng yên, ông ta bắt đầu mất kiên nhẫn. “Mau chuyển tiền đây.” 

Tôi nhìn ông ta, cười nhạt. “Tôi đâu có tiêu của các người đến năm trăm nghìn? Dựa vào đâu mà đòi nhiều như vậy?”

Nghe vậy, Trần Đạt Hải nổi giận, ông ta lôi một chiếc máy tính ra, bắt đầu ngồi tính toán, của tính từ tiền đỡ đẻ lúc tôi sinh ra cho đến tiền ăn uống từng ngày.

Tính mãi, tính mãi, cuối cùng chính ông ta cũng ngẩn người.

Cho dù mỗi bữa ăn của tôi đều được tính theo mức năm mươi tệ một bữa, cộng thêm đủ loại chi phí dinh dưỡng, tổng cộng cũng chưa đến ba trăm nghìn tệ.

“Dù sao chúng tao cũng sinh mày, nuôi mày lớn! Không đưa năm trăm nghìn thì ít nhất cũng phải ba trăm nghìn!” Trần Đạt Hải hùng hổ nói.

Tôi không muốn tiếp tục dây dưa với hai con người này nữa, lập tức chuyển cho họ ba trăm nghìn tệ.

Nhận được tiền, hai người hài lòng ra mặt.

Trước khi đi còn không quên mắng tôi vài câu. “Đồ bất hiếu! Mày sống được đến bây giờ là nhờ tao với mẹ mày còn có lương tâm! Gặp nhà khác thì mày đã bị dìm ch.ết từ lâu rồi!”

“Sau này em trai mày học đại học, có tiền đồ rồi, mày đừng có vác mặt về đây!”

Tôi chẳng buồn đáp lại.

Bởi từ khoảnh khắc ký vào tờ giấy kia, họ đã không còn là người nhà của tôi nữa. Đồ đạc để lại trong nhà, tôi cũng không muốn lấy, chỉ gọi cho chị Ninh.

Chị Ninh thấy tôi thì mỉm cười:  “Từ hôm nay trở đi, coi như em được sống lại. Đi thôi, mọi người đang chờ mở tiệc chúc mừng em đấy.”

Sau đó, lão góa vợ từng nhiều lần tìm đến công ty cà phê của tôi.

“Cha mẹ cô nhận năm trăm nghìn của tôi còn chưa trả! Mau trả tiền cho tôi!”

“Tôi đã đoạn tuyệt quan hệ với họ rồi, hiện giờ tôi là trẻ mồ côi.” Tôi lạnh lùng đáp. 

“Không trả đúng không? Hôm nay tôi sẽ nằm ăn vạ ở đây!”

Nói rồi định lăn ra đất làm loạn. 

Tôi chỉ cần ra hiệu, hai bảo vệ đứng ở cửa lập tức tiến tới, khống chế lão rồi giao thẳng cho cảnh sát.

Về sau, công ty cà phê mà tôi và chị Ninh cùng gây dựng ngày càng phát triển. Còn tôi cũng từng bước trở thành quản lý cấp cao của công ty.

10 

Ký ức kết thúc, camera một lần nữa chuyển về hiện trường xét xử. Ống kính lần lượt quét qua tôi, Lý Lệ Hoa, Trần Đạt Hải và Trần Quang Tông.

Khí thế của Lý Lệ Hoa và Trần Đạt Hải rõ ràng đã yếu đi rất nhiều, còn Trần Quang Tông thì cúi gằm mặt, từ đầu đến cuối không dám nhìn thẳng vào màn hình, dường như không dám đối mặt với mọi người. 

Bình luận trực tiếp lúc này hoàn toàn bùng nổ.

[Loại cha mẹ này vẫn còn tồn tại trên đời sao!] 

[Lão già góa vợ kia đúng là mặt dày, đề nghị cũng bị xét xử!] 

[Còn cậu em trai kia nữa, thấy ch.ết mà không cứu!] 

Vị thẩm phán AI thở dài nặng nề.

“Cáo buộc thứ hai không được xác lập. Tiếp theo, tiến hành xét xử cáo buộc thứ ba: Thấy người thân bị bệnh tật giày vò nhưng thấy c.h.ế.t không cứu.”

Ống kính trực tiếp lập tức hướng về phía Trần Quang Tông sắc mặt trắng bệch, gầy đến mức chỉ còn da bọc xương.

Lý Lệ Hoa và Trần Đạt Hải vội vàng chắn trước camera. “Đừng quay con tôi nữa, Nó đang bệnh, nó vẫn còn đang bệnh mà...”

Nói đến đây, cả hai đã khóc không thành tiếng.

Nhìn cảnh ấy tôi chỉ cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c đau đến tê dại.

Họ thật sự rất yêu em trai, yêu đến mức có thể hy sinh tất cả vì nó. Giá như trong một trăm phần tình thương đó, họ chịu chia cho tôi dù chỉ một phần thôi thì tốt biết bao. 

Tôi tự giễu cười nhạt, rồi ngẩng đầu nhìn nòng s.ú.n.g đen ngòm đang hướng về phía mình.

Phần bình luận lúc này cũng sôi nổi hẳn lên.

[Tội danh này quá hiểm rồi! Chẳng phải là ép Trần Niên hi/ến th/ận sao?]

[Đúng thế, chuyện này khó phán xét lắm. Dù sao em trai cô ấy cũng đâu phải thủ phạm chính. Nó cũng là người vô tội mà.] 

[Máu mủ ruột thịt cơ mà, chẳng lẽ thật sự thấy c.h.ế.t không cứu?] 

Nhìn thấy những bình luận đó trên gương mặt Trần Đạt Hải dần hiện lên vẻ mừng rỡ.

Đúng vậy, cho dù họ đã làm biết bao chuyện sai trái. Nhưng giữa tôi và Trần Quang Tông vẫn có quan hệ huyết thống. Nếu tôi từ chối cứu nó, theo luật phán xét hiếu tâm, tôi sẽ bị kết tội.

Chỉ cần tôi ch/ết, họ có thể lấy quả thận của tôi để cứu Trần Quang Tông.

Một nước cờ thật hoàn hảo.

Đá phán xét bắt đầu xét xử.

Tôi nhìn nòng s.ú.n.g tối đen trước mặt, chậm rãi nhắm mắt lại.

Thật lâu sau, cơn đau tưởng tượng không hề xuất hiện, thay vào đó là giọng nói lạnh lùng của hệ thống. [TỘI DANH KHÔNG ĐƯỢC XÁC LẬP]. 

Tôi mở mắt nhìn về phía màn hình.

Ở phía đối diện, Trần Đạt Hải và Lý Lệ Hoa  nhìn chằm chằm vào kết quả hiện trên màn hình, sắc mặt dần trở nên xám ngoét.

“Không thể nào… làm sao có thể như vậy được?”

Trong khi đó, phần bình luận đã hoàn toàn bùng nổ, biểu tượng pháo hoa, tiếng vỗ tay và những lời chúc mừng phủ kín màn hình.

[Tuyệt vời! Trần Niên vô tội!] 

[May quá, không phải hi.ến th.ận cho cái gia đình đó!] 

[Tôi muốn xem bằng chứng! Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà ngay cả tội danh này cũng không được xác lập?] 

11

Màn hình lại một lần nữa sáng lên, một đoạn ký ức khác được phát ra.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thẩm Phán Hiếu Tâm - Chương 7: Chương 7 | MonkeyD