Thẩm Phán Hiếu Tâm - Chương 8

Cập nhật lúc: 26/06/2026 08:02

Tôi đã từng thật lòng yêu thương em trai mình.

Khi nó còn nhỏ, tôi gần như lúc nào cũng đi theo phía sau, chỉ sợ nó xảy ra chuyện.

Năm em trai bốn tuổi, nó từng bị mấy đứa trẻ lớn hơn trong xóm bắt nạt, tôi lập tức chạy tới, ôm c.h.ặ.t lấy nó trong lòng. Những cú đ.ấ.m, cú đá vốn dành cho nó đều rơi hết lên người tôi.

Mẹ thấy thế, vội chạy lại kéo em trai ra, cuối cùng còn mắng tôi. 

“Ai bảo mày đi trêu chọc đám trẻ lớn đó? Làm hại em trai mày bị đ.á.n.h rồi!”

Tuy rằng bị mắng, nhưng nhìn em trai bình an vô sự, trong lòng tôi thậm chí còn có chút vui mừng.

May mà em trai không bị thương.

Khi nấu cơm, tôi cũng luôn nấu theo khẩu vị của nó.

Những phần thưởng hay quà tặng tôi nhận được ở trường, tôi đều mang về cho em.

Nhưng mỗi lần nhìn thấy giấy khen đỏ thắm và những món quà nhỏ ấy, nó chẳng hề vui vẻ.

Ngược lại, nếu tôi muốn ăn thêm chút thức ăn, hoặc xin một món đồ gì đó, nó lại bắt đầu làm loạn, gào thét ầm ĩ:  “Có phải bố mẹ chỉ thương chị thôi, không thích con nữa phải không?”

Mỗi lần như vậy, cha mẹ đều kéo tôi tới, bắt tôi phải xin lỗi em trai. 

Cho đến một lần, tôi thực sự không chịu nổi nữa, cứng rắn nói tôi sẽ không xin lỗi, tôi đâu có làm sai điều gì. 

Đổi lại là một trận đòn thừa sống thiếu c.h.ế.t từ bố.

Còn mẹ thì ôm em trai vào lòng, dịu dàng dỗ dành: “Con xem này, chẳng phải bố mẹ đang đ.á.n.h chị con đây sao. Bố mẹ thương con nhất mà.”

Sau đó tôi bắt đầu đi học, thành tích của tôi luôn vượt xa em trai.

Nhưng trong mắt cha mẹ, dường như họ chưa bao giờ nhìn thấy tôi. Họ chỉ nhìn thấy Trần Quang Tông.

Tôi vẫn nhớ rất rõ, một lần trên bàn ăn em trai bỗng ngẩng đầu hỏi: “Chị học giỏi như vậy, sau này bố mẹ có phải sẽ thích chị hơn không?”

Tôi vẫn nhớ rất rõ mẹ lập tức dùng đũa gạt mạnh đôi đũa của tôi ra khi tôi vừa định gắp một miếng thịt, lạnh lùng nói: “Một đứa con gái thì học giỏi để làm gì?”

“Nhưng bạn cùng lớp con nói chị gái nó học đại học xong thì không quan tâm gia đình nữa. Nếu sau này chị cũng học đại học thì sao...”

Trần Quang Tông còn chưa nói hết câu, mẹ đã kéo nó vào lòng.

“Con yêu, đừng lo, nó không học được đến cấp ba đâu.” 

Đôi mắt nó lập tức sáng lên. “Thật ạ?”

“Chắc chắn. Nếu nó đỗ cấp ba, bố mẹ sẽ xé giấy báo trúng tuyển của nó.”

Mẹ vừa nói vừa gắp thức ăn cho nó. “Tiền trong nhà đều để dành cho con. Nếu con thi không đỗ cũng không sao, mẹ sẽ đóng tiền trường tư cho con học.”

Chiếc bàn ăn vốn không lớn, nhưng lúc ấy tôi lại có cảm giác ba người họ ngồi ở một thế giới khác.

Những tiếng cười nói vui vẻ ấy dường như cách tôi rất xa, xa đến mức như vọng lại từ một chiều không gian khác.

Về sau, họ thật sự xé giấy báo trúng tuyển của tôi.

Về sau nữa, họ giống như những con đ*a hút m/áu, hút cạn tất cả những gì tôi có, chỉ để đổi lấy một tương lai tốt đẹp hơn cho Trần Quang Tông.

Màn hình chuyển cảnh, quay trở lại đêm tôi suýt bị cư.ỡng hi/ếp đó. 

Trần Quang Tông đứng phía sau cha mẹ, đỡ lấy lão góa vợ.

Trong lòng nó, tôi còn không bằng lão già kia. 

Tôi nhìn thẳng vào mắt nó, hi vọng nó sẽ đứng ra nói giúp tôi một câu.

Nhưng đáp lại tôi, chỉ là sự im lặng.

Cũng đúng, năm mươi vạn kia, là căn nhà của nó ở thành phố, là sính lễ để sau này nó cưới vợ. 

Bán tôi đi, nói mới đổi được tương lai sáng lạn của mình. 

Trong mắt Trần Quang Tông, tôi chưa bao giờ là chị gái. Tôi là cây ATM, là chiếc ô che mưa chắn gió, là tiền sính lễ, là căn nhà.

Nhưng chưa từng là một con người.

Từ đầu đến cuối, nó chưa bao giờ coi tôi là người thân.

12

Video kết thúc, thẩm phán AI lại khẽ thở dài.

Lần này Lí Lệ Hoa đột nhiên bật dậy gào lớn: “Quang Tông chỉ là một đứa trẻ thôi! Nó còn muốn sống, nó có làm gì quá đáng đâu?  Nó với Trần Niên là m.á.u mủ ruột thịt, chị gái cứu em trai chẳng phải là điều đương nhiên sao?”

Thẩm phán AI phát ra âm thanh cảnh cáo. 

Ngay sau đó, nhân viên an ninh lập tức giữ bà ta lại, ép ngồi xuống ghế. NhưngLýis Lệ Hoa vẫn trợn mắt nhìn tôi trên màn hình, ánh mắt đầy oán hận.

Thẩm phán AI lạnh lùng lên tiếng: “Đây vẫn chưa phải toàn bộ chứng cứ, nếu nguyên đơn muốn kháng nghị, xin vui lòng chờ đợi.”

Màn hình lại sáng lên.

Tôi đang đứng trước cửa sổ sát đất trong văn phòng, bên cạnh là chị Ninh.

“Chị đã chuyển tiền cho họ rồi, là chuyển dưới danh nghĩa của chị, em cứ yên tâm.” Chị chậm rãi nói. 

“Vâng.” Tôi khẽ gật đầu.

“Chị thật sự không hiểu em. Dù bây giờ em không thiếu tiền, nhưng loại cha mẹ chỉ biết hút m.á.u con cái như vậy, em giúp họ cũng vô ích thôi.” Chị ấy nhíu mày. 

“Nhưng dù sao nó cũng là em trai em, em không thể trơ mắt nhìn nó ch/ết được.” Chị nhíu màu, lấy từ bên cạnh một tập hồ sơ. 

“Xét nghiệm tương thích, nhưng em không thể hi/ến th/ận.” 

“Tại sao?” Tôi kinh ngạc nhìn chị. “Chị Ninh, đó là em trai ruột của em, em không thể mặc kệ nó được.”

Chị Ninh tức đến mức chỉ biết lắc đầu, mở tập hồ sơ khám sức khỏe ra rồi đẩy tới trước mặt tôi. “Viêm dạ dày mãn tính, tăng sinh tuyến v.ú, u nang buồng trứng. Cả người em đầy bệnh như vậy, căn bản không đủ điều kiện hiến thận. Em định làm gì? Muốn công ty chúng ta có thêm một quản lý cấp cao bị tàn phế à?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thẩm Phán Hiếu Tâm - Chương 8: Chương 8 | MonkeyD