Thần Kiếm Lệnh - 1
Cập nhật lúc: 21/06/2026 02:01
Vọng Giang Lâu đêm nay không đón khách thường.
Mùi rượu Nữ Nhi Hồng nồng đượm hòa lẫn với mùi phấn son rẻ tiền của đám kỹ nữ ngoài sảnh, tạo nên một thứ mùi vị vừa ngột ngạt vừa nhớp nháp.
Ta ngồi sau bức rèm trúc thưa, mười đầu ngón tay đặt hờ trên dây đàn tỳ bà, đầu ngón tay lạnh ngắt.
Bên ngoài, tiếng sóng sông Biên Thùy vỗ vào mạn thuyền nghe rầm rì, như tiếng thở dài của một kẻ sắp ch ết.
Khúc sông này ngăn cách Trung Nguyên và bờ cõi Tây Di, là nơi mà m.á.u của binh lính và lưu dân có thể nhuộm đỏ dòng nước bất cứ lúc nào.
Người ở đây mạng rẻ như rơm rác, và kẻ sống sót được ở đây, đều là những kẻ có đôi bàn tay không mấy sạch sẽ.
"Thẩm gia đến—!"
Tiếng gã sai vặt gào lên đến x.é to.ạc cả bầu không khí ồn ã ngoài sảnh.
Ngay lập tức, năm mươi mốt danh môn thục nữ và những kẻ bán tiếng cười trong lâu đều im bặt.
Kính sợ, tò mò, và cả một sự lạnh lẽo vô hình tràn vào phòng tiệc. Tiếng cười đùa lả lơi biến mất, chỉ còn tiếng bước chân nặng nề, đều đặn nện xuống sàn gỗ.
Ta không ngẩng đầu, nhưng qua khe hở của bức rèm trúc, ta thấy một vạt trường bào bằng gấm đen thêu chỉ bạc lướt qua.
Kỹ nghệ thêu của Tô Châu, nhưng hoa văn lại là xương đầu sói khuất sau mây mù, chính biểu tượng của Ám Dạ Các.
Người đàn ông ấy sải bước đi vào, mang theo luồng gió lạnh thấu xương của vùng biên ải.
Thanh kiếm quấn vải đen thô bạo dắt bên hông hắn, thứ v.ũ k.h.í bốn năm qua đã nhuộm m.á.u không biết bao nhiêu môn phái lớn nhỏ trong võ lâm.
Chớp mắt một cái, kẻ gầy gò năm xưa giờ đã cao lớn đến mức lấn át cả không gian, bả vai rộng vây hãm lấy tầm mắt của ta.
Dự tiệc cùng hắn là Tiêu Dật Hoàng, vị thiếu chủ lừng lẫy của Tiêu Dao Các, gương mặt luôn treo nụ cười bất cần đời, tay ve vẩy chiếc quạt xếp bằng xương ngọc.
Nhưng hôm nay, nụ cười của Tiêu Dật Hoàng cũng có phần gượng gạo.
Ánh mắt hắn ta không nhìn vào đám nữ t.ử vây quanh, mà thỉnh thoảng lại liếc về phía thanh kiếm quấn vải đen kia với sự kiêng dè không giấu giếm.
Bởi vì người ngồi bên cạnh hắn ta là Thẩm Hàn Chu, Minh chủ mới của Minh giới. Hoặc, ta nên gọi hắn bằng cái tên năm xưa: Dạ Vũ.
Hắn ngồi xuống vị trí chủ tọa, dáng vẻ lười biếng nhưng áp lực tỏa ra khiến những gã hộ vệ đứng sau cũng phải nín thở.
Hắn gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn gỗ sưa, giọng nói trầm thấp, khàn khàn như tiếng hai thanh kim loại ma sát vào nhau:
"Bản tọa nghe nói, Vọng Giang Lâu có một cầm cơ tên Ly Sương, gảy đàn có thể khiến người ta quên hết ưu phiền. Đâu rồi?"
Mụ tú bà đon đả chạy ra, mồ hôi hột lăn dài trên trán, vội vàng vén bức rèm trúc của ta lên: "Có ngay, có ngay ạ! Ly Sương, còn không mau hành lễ với Thẩm gia! Số cô rách nát cả đời, hôm nay gặp được quý nhân rồi!"
Ta đứng dậy, ôm cây đàn tỳ bà cũ kỹ, hơi cúi đầu.
Trên mặt ta là một chiếc mặt nạ bằng lụa trắng, che kín từ gò má trái xuống tận cằm.
Vết sẹo lồi lõm, sần sùi do trận hỏa hoạn bốn năm trước đang biểu tình đau nhức dưới lớp lụa mỏng mỗi khi thời tiết biên thùy chuyển lạnh.
Ta siết c.h.ặ.t t.a.y, cố giữ cho giọng nói của mình khàn đục, mang theo ngữ điệu của một nữ t.ử vùng sông nước nghèo khổ, lạc lõng:
"Tiểu nữ Ly Sương, bái kiến Thẩm gia."
Thẩm Hàn Chu không nói gì. Hắn nâng chén rượu lên, nhấp một ngụm nhỏ, ánh mắt như hai lưỡi d.a.o sắc lạnh chậm rãi lướt qua người ta.
Ánh mắt ấy dường như có trọng lượng, đè nặng lên bờ vai gầy guộc của ta, rồi dừng lại rất lâu trên đôi bàn tay đang ôm đàn, đôi bàn tay thô ráp, đầy những vết chai sạn do những ngày tháng giặt giũ, chẻ củi dập vùi, không còn là đôi tay mềm mại của Đại tiểu thư Thần Kiếm Sơn Trang năm nào.
Khi xưa, đôi tay này chỉ chạm vào chuôi kiếm bạch ngọc và sương sớm. Giờ đây, nó sặc mùi nước vo gạo và dầu đèn mỡ cá.
Hắn đột ngột cười khẩy, một tiếng cười lạnh đến ghê người khiến mụ tú bà đứng bên cạnh run b.ắ.n lên.
Hắn thò tay vào trong n.g.ự.c áo, lấy ra một thỏi vàng ròng nặng trịch, "bộp" một tiếng, ném thẳng xuống chân ta.
Thỏi vàng nặng nề lăn mấy vòng trên sàn gỗ, dừng lại ngay sát mũi giày thêu rách nát, lộ cả ngón chân bên trong của ta.
Sự sỉ nhục hiển hiện rõ ràng, dứt khoát như cách hắn gi ết người.
"Tiền thưởng đêm nay của nàng." Thẩm Hàn Chu tự rót cho mình ly rượu thứ hai, dửng dưng nói, "Gảy cho bản tọa nghe một khúc. Khúc nhạc của Thần Kiếm Sơn Trang năm xưa... Thần Kiếm Lệnh."
Cả khán phòng bỗng chốc rơi vào bầu không khí quái dị.
Kẻ nào trên giang hồ mà không biết, bốn năm trước Thần Kiếm Sơn Trang bị diệt môn vì tội câu kết với Ma giáo, cái tên "Thần Kiếm Lệnh" đã trở thành cấm kỵ trong võ lâm.
Ai nhắc đến đều có thể bị Minh Hoa Gia Tộc khép vào tội đồng lõa.
Hắn bảo một cầm cơ ở thanh lâu biên thùy gảy khúc nhạc này, chẳng khác nào đang đào mồ cuốc mả người ch ết, tạt nước bẩn vào tro cốt của Nhậm gia.
Tiêu Dật Hoàng nhướn mày, chiếc quạt xếp trên tay khẽ khựng lại, hắn ta lắc đầu nhìn Thẩm Hàn Chu: "Hàn Chu, một cầm cơ chốn dân dã, làm sao biết được bí khúc của danh môn chính phái. Ngươi làm khó người ta rồi. Nghe nói nàng ta biết gảy khúc Giang Nam, hay là đổi..."
"Ta hỏi nàng ta, không hỏi ngươi." Thẩm Hàn Chu cắt ngang, ánh mắt vẫn đóng đinh vào chiếc mặt nạ lụa của ta.
