Thần Kiếm Lệnh - 2

Cập nhật lúc: 21/06/2026 02:02

Ta cụp mắt, che đi tia sóng lớn đang cuộn trào trong đáy mắt, quỳ sụp xuống sàn gỗ lạnh lẽo, dùng những ngón tay gầy trơ xương cung kính nhặt thỏi vàng lên. 

Sức nặng của vàng ròng lạnh ngắt, giống như cái cách giang hồ này vận hành: kẻ có tiền, có quyền thì có quyền dẫm đạp kẻ khác.

"Thẩm gia nhận nhầm người rồi, tiểu nữ xuất thân hèn kém, không biết khúc nhạc cao quý ấy." 

Ta cố giữ giọng mình không run, "Nếu Thẩm gia muốn nghe, tiểu nữ xin gảy khúc Mười dặm mai hoa để trợ hứng cho các vị anh hùng."

"Bản tọa nói..." Thẩm Hàn Chu đột ngột đứng bật dậy. Tốc độ của hắn nhanh đến mức ta không kịp chớp mắt, một mùi hương tuyết tùng quen thuộc xen lẫn mùi m.á.u tanh nhàn nhạt ập thẳng vào khứu giác của ta. 

Đó là mùi hương của rừng thông Kim Châu năm ấy, nơi hắn từng quỳ dưới chân ta chịu phạt.

Trước khi ta kịp lùi lại, năm ngón tay cứng như kìm sắt của hắn đã bóp c.h.ặ.t lấy cằm ta, thô bạo nhấc bổng khuôn mặt ta lên. 

Hắn ép ta phải nhìn thẳng vào đôi mắt hắn, đôi mắt đen thẳm, rực lên những tia m.á.u đỏ đầy hận thù và một thứ cảm xúc cuồng bạo, vặn vẹo.

"Ta nói, ta muốn nghe Thần Kiếm Lệnh." Hắn gằn giọng từng chữ, hơi thở nóng rực phả vào mặt ta, "Nàng giả vờ rất giống. Nhưng Nhậm Hoài Nhã, nàng quên mất rồi, đôi bàn tay gảy đàn này của nàng năm mươi mốt tháng trước... đã từng cầm kiếm đ.â.m vào n.g.ự.c ta."

Cái tên "Nhậm Hoài Nhã" vang lên, như một đạo sấm sét x.é to.ạc màn đêm bốn năm qua của ta. 

Lớp sương mù che giấu thân phận đê hèn bấy lâu nay bị hắn thô bạo lột sạch trước mặt bàn dân thiên hạ.

Mụ tú bà kinh hãi ngã ngồi xuống đất, miệng lắp bắp không thành tiếng. 

Tiêu Dật Hoàng cũng thu lại nụ cười cợt nhả, chiếc quạt xếp "bạch" một tiếng đóng lại, ánh mắt hắn ta trở nên sắc bén như chim ưng nhìn chằm chằm vào khuôn mặt bị che khuất của ta. 

Thì ra, con cá lớn mà Ám Dạ Các lặn lội ngàn dặm đến biên thùy này để bắt, không phải là phản đồ bang phái, mà là vị Đại tiểu thư mất tích năm xưa.

Ta nhìn thẳng vào khuôn mặt tuấn tú nhưng đầy sát khí của hắn. 

Thiếu niên Dạ Vũ hay khóc nhè, luôn im lặng chịu đòn sau lưng ta, ăn một miếng bánh ngọt cũng phải lén lút nhìn sắc mặt ta năm xưa, giờ đây đã trở thành con quỷ khát m.á.u thống trị cả thế giới ngầm. 

Vết sẹo trên n.g.ự.c hắn, chính tay ta đã để lại. 

Nó nằm ngay vị trí lệch tim ba phân, một nhát kiếm chí mạng nhưng được tính toán kỹ lưỡng.

Ta không khóc, cũng không run rẩy nữa. Khi một kẻ đã mất đi tất cả, nỗi sợ hãi trở thành thứ xa xỉ. 

Ta khẽ cười, nụ cười dưới lớp mặt nạ lụa khiến vết sẹo co rút, đau đớn: "Thẩm gia, Thần Kiếm Sơn Trang đã không còn ai. Nhậm Hoài Nhã cũng đã c hết trong ngọn lửa bốn năm trước rồi. Giờ đây chỉ có Ly Sương, một kẻ mặt mũi xấu xí, sống dở c hết dở để mua vui cho thiên hạ. Ngài tìm một cái xác không hồn để đòi nợ, liệu có nực cười quá không?"

"C hết rồi?" Ngón tay Thẩm Hàn Chu siết mạnh hơn, ta nghe rõ tiếng xương quai hàm mình kêu lên răng rắc. 

Hắn cười gằn, giọng cười chất chứa sự điên cuồng và oán hận tích tụ qua nghìn đêm bão tuyết: "Nàng chưa cho phép, ta làm sao dám để nàng chế t? Nàng dùng một nhát kiếm đổi lấy mạng của ta, đuổi ta đi như một con ch.ó hoang. Bây giờ nhìn xem, con ch.ó hoang năm đó quay lại đòi nợ nàng đây. Nhậm Hoài Nhã, ta muốn nàng phải sống, sống để nhìn xem ta dẫm nát những gì nàng từng kiêu ngạo."

Hắn buông tay ra, hất mạnh ta ngã xuống sàn. 

Lực đ.á.n.h lớn khiến cây đàn tỳ bà trong tay ta đập mạnh xuống đất, "xoảng" một tiếng, thân đàn bằng gỗ mun vỡ đôi, những sợi dây tơ thép đứt ngang văng ra, cứa mạnh vào lòng bàn tay ta. 

Máu đỏ ấm nóng lập tức rỉ ra, nhỏ giọt xuống thỏi vàng ròng dưới đất.

"Mua đứt nàng ta. Mang cây đàn vỡ này đi theo." 

Thẩm Hàn Chu quay lưng lại, rút chiếc khăn gấm ra lau ngón tay vừa chạm vào cằm ta, rồi tùy tiện vứt chiếc khăn xuống vũng m.á.u, lạnh lùng hạ lệnh cho thủ hạ: "Đưa về Ám Dạ Các. Ta muốn mỗi ngày nàng ta đều phải quỳ trước mặt ta, gảy cây đàn đứt dây này."

Hai gã sát thủ mặc hắc y của Ám Dạ Các tiến lên, không một chút thương hoa tiếc ngọc, thô bạo xốc hai cánh tay ta đứng dậy. 

Đám kỹ nữ ngoài sảnh nhìn ta với ánh mắt vừa thương hại vừa sợ hãi, họ né dạt sang hai bên như thể ta là một mầm bệnh. 

Mụ tú bà cầm thỏi vàng, vừa run vừa dập đầu cảm tạ, chẳng thèm nhìn đứa con gái đã mang lại tiền tài cho mụ suốt hai năm qua lấy một lần.

Ta bị áp giải ra khỏi Vọng Giang Lâu, đẩy lên một chiếc xe ngựa bọc sắt kiên cố. 

Đêm biên thùy lạnh buốt, gió rít qua khe cửa xe nghe như tiếng khóc than của vong linh Thần Kiếm Sơn Trang. 

Ta ngồi trong góc tối, nhìn lòng bàn tay rách nát đang rỉ m.á.u, khẽ áp nó lên n.g.ự.c mình.

Dạ Vũ, ngươi hận ta. Ta biết.

Ngươi hận ta vì nhát kiếm tuyệt tình năm mười lăm tuổi. 

Nhưng ngươi có biết, đêm đó mẹ kế của ta đã bố trí ba mươi danh cao thủ mai phục quanh phòng ngươi? 

Nếu ta không tự tay đ.â.m nhát kiếm đó trước mặt đám trưởng lão, để chứng minh ngươi là kẻ phản đồ bị phế bỏ, ngươi làm sao có cơ hội sống sót bò ra khỏi ngọn núi Kim Châu tuyết phủ? 

Nếu ngươi không đi, ngươi đã cùng ba trăm mạng người của Nhậm gia hóa thành tro bụi từ bốn năm trước rồi.

Chiếc xe ngựa xóc nẩy, lăn bánh hướng về phía tổng đàn Ám Dạ Các ở kinh thành. 

Ta nhắm mắt lại, khóe môi khẽ cong lên một độ cong lạnh lẽo.

Mọi người đều nghĩ Thẩm Hàn Chu mang ta về để hành hạ trả thù. 

Chính hắn cũng nghĩ như thế. Nhưng hắn không biết rằng, ta tình nguyện làm con cờ trong tay hắn. 

Kẻ thù chung của chúng ta, Mộ Dung Nghiêm, kẻ đã gài bẫy diệt môn Nhậm gia, kẻ đã khiến Dạ Vũ phải hóa quỷ, hiện tại đang ngồi chễm chệ trên chiếc ghế Minh chủ võ lâm tại kinh thành hoa lệ kia.

Chuyến đi này, dẫu là địa ngục, ta cũng sẽ kéo kẻ thù đi cùng.

Dạ Vũ, nếu ngươi muốn làm lưỡi đao khát m.á.u, ta sẽ làm chuôi kiếm dẫn đường cho ngươi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thần Kiếm Lệnh - Chương 2: 2 | MonkeyD