Thần Kiếm Lệnh - 10

Cập nhật lúc: 21/06/2026 02:03

Hắn gầm lên một tiếng như mãnh thú, bỏ qua mọi vết thương trên người, mượn kiếm khí hòa cùng âm thanh của tiếng đàn, hóa thành một đường kiếm kinh thiên động địa.

Xoẹt!

Thanh hắc kiếm xuyên qua ba lớp giáp sắt, đ.â.m thẳng và chuẩn xác vào giữa n.g.ự.c Mộ Dung Nghiêm. 

Lực đ.â.m mạnh đến mức đóng đinh gã ngụy quân t.ử ấy vào vách đá phía sau.

Mộ Dung Nghiêm trợn tròn mắt, m.á.u từ miệng ộc ra, nhìn Thẩm Hàn Chu bằng ánh mắt không thể tin nổi: "Ngươi... ngươi..." 

Hắn chưa kịp nói hết câu, đầu đã ngoẹo sang một bên, t.ắt th ở ngay tại chỗ. Kẻ chủ mưu diệt môn năm xưa, cuối cùng đã phải đền mạng trên đỉnh Tuyết Sơn cô độc.

Đám quân Tây Di còn lại thấy thủ lĩnh đã c hết, tiếng đàn quỷ dị của ta vẫn đang gào rít, liền kinh hãi vứt bỏ v.ũ k.h.í, giẫm đạp lên nhau tháo chạy xuống núi.

Bựt!

Sợi dây đàn cuối cùng đứt đoạn. Ta nôn ra một ngụm m.á.u đen, ngã gục trên mặt đàn. Kinh mạch toàn thân đứt đoạn, độc tính bộc phát, ta cảm nhận được cái lạnh của cái ch.ết đang bao vây lấy mình.

Nhưng trong màn sương mờ mịt của đôi mắt sắp nhắm lại, ta thấy một bóng đen lao đến. 

Thẩm Hàn Chu quỳ sụp xuống tuyết, thô bạo ôm c.h.ặ.t lấy thân xác lạnh ngắt của ta vào lòng. 

Hắn dùng bàn tay đẫm m.á.u của mình điên cuồng lau vết m.á.u trên khóe môi ta, giọng nói bướng bỉnh, tàn nhẫn ngày thường giờ đây run rẩy, nghẹn ngào như một đứa trẻ:

"Nhậm Hoài Nhã! Nàng không được c.hết! Ta chưa cho phép nàng ch.ết! Nợ của nàng với ta còn chưa trả hết, nàng định quỵt nợ sao?! Mở mắt ra nhìn ta đi! Dạ Vũ của nàng đang ở đây... Sói con của nàng về rồi đây..."

Ta cố gắng mỉm cười, dùng chút sức lực cuối cùng đưa bàn tay thô ráp lên, khẽ chạm vào vết sẹo kiếm trên n.g.ự.c trái của hắn. 

Nơi đó, tim hắn vẫn đang đập thình thịch, nóng rực.

"Dạ Vũ... nhát kiếm năm đó... không phải ta muốn gi ết ngươi..." Ta thều thào, một giọt nước mắt ấm áp rơi xuống n.g.ự.c hắn, "Ta chỉ muốn... giữ lại cho ngươi... một mạng sống... sống thật tốt..."

Nói rồi, mắt ta tối sầm lại, cánh tay buông thõng xuống nền tuyết trắng.

Triều đình năm ấy đại xá thiên hạ.

Mật hàm cấu kết bán nước của Mộ Dung Nghiêm được Tiêu Dật Hoàng dâng lên tận tay Hoàng đế. 

Minh Hoa Gia Tộc sụp đổ chỉ sau một đêm, phủ chúa bị niêm phong, tài sản bị tịch thu, ba trăm nhân khẩu bị lưu đày ra biên ải viễn xứ. 

Bản án vu oan cho Thần Kiếm Sơn Trang bốn năm trước chính thức được lật lại. Bài vị của Nhậm gia được đưa vào từ đường hoàng gia với vinh dự cao nhất, hoàng phong ba đời, thiên hạ kính ngưỡng.

Kinh thành mở hội ăn mừng suốt ba ngày ba đêm. Người ta bàn tán xôn xao về vị thế t.ử Tiêu Dao Các mưu lược tột đỉnh, về vị Minh chủ Ám Dạ Các võ công cái thế một tay dẹp loạn biên thùy.

Hoàng đế muốn phong thưởng cho Thẩm Hàn Chu chức Thống lĩnh cấm quân, muốn phong cho Nhậm Hoài Nhã danh hiệu Quận chúa vinh hiển để bù đắp cho những oan khuất năm xưa. 

Nhưng khi thánh chỉ được ban xuống tổng đàn Ám Dạ Các, nơi đó đã vắng tanh.

Thẩm Hàn Chu không nhận phong thưởng. 

Nhậm Hoài Nhã cũng biến mất khỏi giang hồ.

Họ nói giang hồ rộng lớn lắm, đi cả đời cũng không hết. Có người bảo hai vị đại nhân vật ấy đã đồng loạt ôm nhau nhảy xuống vách núi Tuyết Sơn t ự v ẫn, có người lại bảo bọn họ đã mang theo vạn lượng vàng ròng trốn ra hải ngoại sống đời thần tiên.

Nhưng họ đều sai rồi.

...

Ở một thị trấn nhỏ vùng biên thùy đầy nắng và gió, nơi cát vàng bay ngập trời và người dân sống bằng nghề chăn ngựa, có một tiêu cục nhỏ mới mở tên là "Vũ Nhã Tiêu Cục". 

Tiêu cục này chẳng mấy khi nhận đơn hàng lớn, chủ yếu chỉ giúp dân làng vận chuyển vài bao lúa mạch, mấy vò rượu ngon hoặc dẫn đường cho những thương đoàn nhỏ đi qua sa mạc.

Một buổi chiều tà, ánh hoàng hôn đỏ rực như lửa nhuộm chín cả khoảng sân nhỏ sau tiêu cục.

Khói bếp lượn lờ bay lên, mang theo mùi t.h.u.ố.c bắc nồng đượm, đắng ngắt. 

Bên bếp lò đất nung, một nam t.ử cao lớn, thân hình cường tráng đang kiên nhẫn ngồi quạt lửa sắc t.h.u.ố.c. 

Hắn mặc bộ y phục bằng vải thô màu xám tro, mái tóc đen được b.úi gọn gàng bằng một thanh trâm gỗ giản dị, không còn chút dáng vẻ nào của vị Minh chủ hắc đạo Thẩm Hàn Chu g iết người không chớp mắt năm xưa.

Áo hắn hơi trễ xuống, lộ ra vết sẹo kiếm hình hoa mai cũ kỹ trên n.g.ự.c trái, cùng với vô số vết sẹo mới đan xen từ trận chiến trên đỉnh Tuyết Sơn.

"Dạ Vũ, t.h.u.ố.c sắp cháy khét rồi kìa."

Một giọng nói thanh nhẹ, pha chút lười biếng vang lên từ phía hiên nhà.

Ta ngồi trên chiếc ghế mây cũ, trong lòng ôm cây đàn tranh tơ thép đã được lau chùi sạch sẽ. 

Độc tính "Huyết Tàm Phệ Tâm" đêm đó suýt chút nữa đã lấy mạng ta, nếu Thẩm Hàn Chu không điên cuồng dùng nửa đời nội công thuần dương của hắn để ép độc ra ngoài, và nếu Tiêu Dật Hoàng không kịp thời mang đến viên Tuyết Liên ngàn năm cứu mạng.

Ta sống sót, nhưng kinh mạch hoàn toàn phế bỏ, không thể luyện võ được nữa. 

Một nửa khuôn mặt bên trái của ta vẫn lưu lại vết sẹo bỏng lồi lõm, xấu xí. 

Nhưng giờ đây, ta không còn đeo mặt nạ lụa trắng nữa. Ta để mặc cho nắng gió biên thùy thổi vào vết sẹo ấy, tự do và thanh thản.

Thẩm Hàn Chu nghe tiếng ta gọi, vội vàng luống cuống nhấc siêu t.h.u.ố.c ra khỏi bếp, bị khói hun cho ho sặc sụa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thần Kiếm Lệnh - Chương 10: 10 | MonkeyD