Thần Kiếm Lệnh - Hoàn
Cập nhật lúc: 21/06/2026 02:03
Hắn bê bát t.h.u.ố.c đen đặc, nóng hổi đi đến trước mặt ta, thổi nhè nhẹ rồi múc một thìa đưa đến tận môi ta:
"Uống lúc còn nóng đi. Thầy t.h.u.ố.c bảo phải uống đủ ba mươi thang này thì mùa đông năm nay n.g.ự.c nàng mới không bị đau thắt lại."
Ta nhìn khuôn mặt tuấn tú của hắn giờ đã dính đầy muội than, khẽ nhướn mày: "Đắng lắm. Ta không uống."
Hắn nhíu mày, đôi mắt đen thẳm vốn luôn chứa đựng sự tàn nhẫn với cả thiên hạ, giờ đây lại nhìn ta với vẻ vừa bất lực vừa dung túng ngầm.
Hắn thò tay vào trong túi áo, lấy ra một viên kẹo mạch nha bọc trong lá sen, dửng dưng nói: "Uống hết, cái này cho nàng."
Nhìn viên kẹo ngọt, ta bỗng bật cười. Cách dỗ dành này, giống hệt cái cách năm mười ba tuổi ta dùng để dỗ dành chú sói con bướng bỉnh Dạ Vũ mỗi khi hắn bị mẹ kế ta phạt đ.á.n.h.
Hóa ra, dẫu có đi qua bao nhiêu huyết hải thâm thù, dẫu có hóa quỷ thống trị cả giang hồ, thì khi đứng trước mặt ta, hắn vẫn cứ là chú sói con trung thành và cố chấp của một mình Nhậm Hoài Nhã.
Ta đón lấy bát t.h.u.ố.c, uống cạn một hơi. Vị đắng ngắt lan tỏa trong khoang miệng, nhưng ngay sau đó, một viên kẹo ngọt lịm đã được ngón tay thô ráp của hắn dịu dàng nhét vào môi ta.
Hắn ngồi xuống bục đá bên cạnh ghế mây của ta, tự nhiên đặt đầu mình lên gối ta, nhắm mắt lại hưởng thụ sự yên bình hiếm hoi.
Ta mỉm cười, đưa đôi bàn tay thô ráp, đầy vết chai sạn lên, khẽ vuốt ve mái tóc đen của hắn, rồi đặt ngón tay lên dây đàn tranh, gảy lên một khúc nhạc nhẹ nhàng.
Khúc nhạc lần này không phải Thần Kiếm Lệnh sát khí đằng đằng, cũng không phải khúc ca thanh lâu mua vui cho thiên hạ.
Đó là một khúc dân ca vùng biên thùy lộng gió, tự do, khoáng đạt và bình yên đến lạ lùng.
Họ nói giang hồ rộng lớn lắm, ân oán tình thù đan xen biết bao đời người, đi cả đời cũng không thoát khỏi vòng xoáy danh lợi.
Nhưng đối với ta và hắn, giang hồ rực rỡ hoa lệ ngoài kia đã c hết cùng ngọn lửa của Thần Kiếm Sơn Trang và bão tuyết trên đỉnh Tuyết Sơn rồi.
Giờ đây, giang hồ của chúng ta nhỏ bé lắm. Nó chỉ gói gọn trong gian nhà tranh ba gian đầy nắng, trong mùi t.h.u.ố.c bắc đắng ngắt bên bếp lò, và trong bóng lưng gầy gò đang che gió cho ta ngoài cửa sổ kia mà thôi.
"Nhậm Hoài Nhã." Thẩm Hàn Chu đột ngột mở mắt, nắm lấy bàn tay đang gảy đàn của ta, áp lên vết sẹo kiếm trên n.g.ự.c hắn, trầm giọng hỏi,
"Nàng có hối hận vì đã vứt bỏ danh phận Quận chúa để cùng ta đến nơi khỉ ho cò gáy này không?"
Ta nhìn vào đôi mắt sâu thẳm phản chiếu bóng hình của mình, khẽ mỉm cười, nụ cười hạnh phúc trọn vẹn nhất sau bốn năm dài tăm tối:
"Chưa từng hối hận. Dạ Vũ, nhát kiếm năm mười lăm tuổi ta đ.â.m lệch ba phân để giữ mạng cho chàng. Bốn năm sau, mạng này của ta là do chàng nhặt về. Chúng ta... hòa nhau rồi."
Hắn không nói gì nữa, chỉ siết c.h.ặ.t lấy tay ta, đầu tựa sâu vào lòng ta.
Ngoài kia, gió sa mạc vẫn thổi cát bay ngập trời, tiếng chuông lạc đà của các thương đoàn vang vọng từ xa xăm.
Giang hồ ngoài kia vẫn lộng gió, nhưng ở nơi này, bão giông đã dừng lại sau cánh cửa từ lâu.
NGOẠI TRUYỆN:
Năm đó, sau khi Thần Kiếm Sơn Trang bị phóng hỏa, mẹ kế của ta, Vương thị, tưởng rằng dọn sạch được ta và Dạ Vũ thì đứa con trai ruột của bà ta, Nhậm Đằng, sẽ được Mộ Dung Nghiêm nâng đỡ để trở thành thế gia tân quý tại kinh thành.
Bà ta lầm rồi. Đối với một kẻ nham hiểm như Mộ Dung Nghiêm, một con ch.ó phản chủ như bà ta làm sao có tư cách ngồi chung mâm?
Ngay khi chiếm đoạt được một nửa số tài sản và danh tiếng còn sót lại của Nhậm gia, Mộ Dung Nghiêm liền lật lọng.
Hắn không những không phong thưởng cho Nhậm Đằng, mà còn vu cho y tội danh "tàn dư của Ma giáo", phế bỏ hai tay y rồi ném vào ngục tối.
Vương thị từ một phu nhân sơn trang cao quý, chỉ sau một đêm biến thành mẫu thân của một phế nhân, bị đuổi ra khỏi phủ Mộ Dung, phải dắt díu đứa con tàn tật sống chui rúc trong một khu ổ chuột hôi hám ở ngoại ô kinh thành.
Bà ta găm gút chút hy vọng cuối cùng vào đứa con trai, ngày ngày đi rửa bát thuê, bán m.á.u để mua t.h.u.ố.c duy trì mạng sống cho y, mong một ngày y có thể gượng dậy đòi lại công đạo.
Nhưng bốn năm sau, Đại hội Võ lâm sụp đổ. Mộ Dung Nghiêm đền mạng, bản mật hàm bán nước bị vạch trần.
Hoàng đế hạ lệnh: Tru di những kẻ có liên quan đến Minh Hoa Gia Tộc, và thanh trừng tận gốc những kẻ năm xưa đã bức hại Thần Kiếm Sơn Trang.
Ngày quan quân triều đình áp giải Vương thị và Nhậm Đằng ra pháp trường, trời đổ bão tuyết lớn y như đêm ta đ.â.m Dạ Vũ bốn năm trước.
Bà ta quỳ trên đài hành hình, tóc tai bù xù, hai tay bị xích sắt khóa c.h.ặ.t, toàn thân run rẩy vì cái lạnh và sự sợ hãi.
Ngay bên cạnh, đứa con trai ruột mà bà ta yêu quý hơn sinh mạng đang khóc lóc t.h.ả.m thiết, hai bờ vai trống rỗng vì không có tay lay giật liên tục.
Giữa biển người xem đông đúc mỉa mai, một chiếc xe ngựa bọc sắt gấm đen lướt qua. Rèm xe khẽ vén, lộ ra một góc trường bào thêu hình đầu sói của Thẩm Hàn Chu và nửa khuôn mặt hủy dung của ta.
Vương thị trừng lớn mắt. Bà ta nhận ra ta. Bà ta gào lên điên cuồng, giọng rách nát giữa bão tuyết: "Nhậm Hoài Nhã! Ngươi là con quỷ! Ngươi chưa ch ết! Mau cứu em trai ngươi! Nó vô tội! Tất cả là do ta làm, ngươi có hận thì gi ết ta đi!"
Ta nhìn bà ta qua màn tuyết, ánh mắt bình thản đến mức không một gợn sóng.
Ta không hận nữa, bởi vì kẻ đứng trước mặt ta hiện tại đã tự tay đào mồ chôn chính mình từ bốn năm trước.
"Vương thị," Ta truyền âm nhập mật, giọng khàn đục vang thẳng vào tai bà ta, "Năm mười lăm tuổi, bà nói Dạ Vũ là loại súc sinh nuôi mãi không thuần, cần phải băm vằn thành trăm mảnh. Hôm nay nhìn xem, con súc sinh năm đó đang ngồi bên cạnh ta, còn đứa con trai bảo bối của bà... đang chờ rơi đầu."
"Không—!"
Phập.
Lưỡi đao của đao phủ hạ xuống. Tiếng gào thét của bà ta vĩnh viễn bị nghẹn lại trong cổ họng.
Hai chiếc thủ cấp rơi xuống tuyết, m.á.u nóng nhuộm đỏ một khoảng đất pháp trường, nhanh ch.óng bị tuyết lạnh che phủ.
Ta buông rèm xe xuống, tựa đầu vào vai Thẩm Hàn Chu.
Hắn siết c.h.ặ.t lấy bàn tay thô ráp của ta, chiếc xe ngựa lăn bánh hướng về phía biên thùy đầy nắng gió.
Kẻ ác đã đền mạng, huyết hải thâm thù đã rửa sạch, giang hồ từ nay không còn vương vấn chút bụi trần nào của quá khứ nữa.
[HOÀN]
