Thần Quân Đền Nổi Không? - 2
Cập nhật lúc: 23/06/2026 08:04
Ông nội không nói gì, đứng dậy, chống gậy đi tới bên cạnh nam t.ử đang hôn mê.
Ông đưa bàn tay gầy guộc, đầy vết chai sần guốc mộc đặt lên trán hắn, cảm nhận một hồi.
Đột nhiên, khóe môi ông nội khẽ động, một nụ cười thâm sâu mà từ lâu ta không thấy lại hiện lên.
"Trường Canh Đế Quân, Dạ Tạ Trường Canh. Chiến thần tối cao của Long tộc, thống lĩnh ba vạn Bắc Phủ Thần quân."
Ông nội nhàn nhạt gọi ra cái tên chấn động cả Tam giới. "Không ngờ Hoàng Thường An lại ra tay nhanh như vậy, đến cả hắn cũng bị hại đến nông nỗi này."
Ta rót cho mình một chén rượu nhạt, dựa vào bàn, nhướng mày: "Ông nội, ngài quen hắn sao?"
"Con trai của cố nhân." Ông nội quay lại nhìn ta bằng đôi mắt trống rỗng nhưng dường như lại nhìn thấu tất cả.
"Hạc Y, thời cơ của Thẩm gia chúng ta đến rồi. Đứa trẻ này, chính là quân cờ lớn nhất mà ông chờ đợi suốt ba trăm năm qua."
Ta im lặng nhìn nam t.ử đang nằm trên đất. Gương mặt hắn dù trong cơn hôn mê vẫn tràn ngập sự ngạo nghễ và đau đớn. Ta biết, một khi đã dính vào vòng xoáy của Thiên cung, cuộc sống lười biếng, rỉ rả rượu nhạt của ta ở Cực Bắc coi như chấm dứt.
"Ông nội, ngài muốn con làm mưu sĩ cho hắn?" Ta hỏi, giọng điệu vẫn dửng dưng như cũ.
"Phải. Con phải giúp hắn lấy lại binh quyền, lật đổ Thiên đình." Ông nội gật đầu.
Ta thở dài một tiếng, đặt chén rượu xuống, đi tới trước mặt Dạ Tạ Trường Canh.
Ta ngồi xổm xuống, thò tay vào trong chiến giáp rách nát của hắn, lục lọi một hồi rồi móc ra một chiếc túi gấm màu vàng kim thêu hình rồng bay.
Mở túi ra, bên trong lấp lánh mười mấy viên tiên thạch thượng phẩm, mỗi viên đều chứa đựng năng lượng thuần khiết đến phát sáng.
Ta thu chiếc túi vào trong n.g.ự.c áo, cười híp mắt nói với ông nội:
"Được rồi, nể tình hắn trả trước tiền đền bù chuồng gà hậu hĩnh thế này, con sẽ miễn cưỡng cứu hắn một mạng vậy."
Đêm đó, ta dùng hỏa linh lực yếu ớt của mình, phối hợp với các loại thảo d.ư.ợ.c đắng ngắt ở hoang mạc, từng chút một thanh tẩy hàn độc của Phượng tộc trên người hắn.
Khi ngón tay ta vô tình lướt qua l.ồ.ng n.g.ự.c săn chắc, ấm nóng của con hắc long này, ta thầm nghĩ: Con rồng này thịt cũng dày thật, sau này nếu có đ.á.n.h nhau, chắc chắn sẽ là một tấm khiên che gió che cát rất tốt cho ta.
Dạ Tạ Trường Canh tỉnh lại vào rạng sáng ngày thứ ba.
Lúc hắn mở mắt, ta đang ngồi vắt vẻo trên bục cửa sổ, một tay gặm củ cải muối, một tay dùng cây gậy gỗ chọc chọc vào cái đuôi rồng bọc vảy đen đang vô thức ngoáy qua ngoáy lại dưới đất của hắn.
Linh lực của hắn phục hồi được hai phần, cái đuôi này liền tự động lòi ra, trông chẳng khác nào một con rắn lớn thèm ăn.
"Ngươi... tìm c hết!"
Giọng nói lạnh lẽo, khàn đặc vang lên vang dội cả căn phòng rách nát.
Dạ Tạ Trường Canh bật dậy, theo bản năng muốn triệu hoán thanh Phá Thiên Thương của mình, nhưng thương đâu chẳng thấy, chỉ có tiếng xương cốt trên người hắn kêu lên những tiếng "răng rắc" vì vết thương chưa lành hẳn.
Hắn đau đến mức trán nổi đầy gân xanh, lại phải ngã ngồi trở lại giường, đôi mắt vàng kim tóe lửa nhìn ta trừng trừng.
Ta dửng dưng c.ắ.n thêm một miếng củ cải, nhai tóp tép: "Đế quân đại nhân, tỉnh rồi thì lo mà nộp tiền cơm. Ba ngày qua ngài tiêu tốn của ta năm cân linh thảo, mười vò nước khoáng loại tốt, chưa tính tiền công ta thức đêm lau người cho ngài đâu."
Hắn nhìn y phục thô sơ bằng vải bố trên người mình, sắc mặt lập tức thay đổi, từ xanh mét chuyển sang đỏ bừng, rồi lại đen xì.
Hắn nghiến răng, giọng nói như rít qua kẽ răng: "Ngươi... ngươi dám thay đồ của bản quân? Ngươi là một nam t.ử, sao lại vô sỉ đến mức này?"
Ta nhướng mày, nhìn chằm chằm vào cái yết hầu giả làm bằng huyễn thuật trên cổ mình, thầm cười thầm trong lòng.
Phải rồi, trong mắt hắn, ta hiện tại là một tên tiểu tiên nam tộc Hồ ly gầy gò, sắc mặt có chút tái nhợt vì thiếu dinh dưỡng, y phục rộng thùng thình xộc xệch.
"Nam t.ử thì sao? Đều là đại trượng phu với nhau, ngài có cái gì mà ta không có chứ?"
Ta nhảy từ cửa sổ xuống, phủi phủi m.ô.n.g, tiến lại gần hắn, cười híp mắt.
"Hay là Đế quân chê ta chạm vào thân thể ngọc ngà của ngài? Nói cho ngài biết, nếu không có cái tên nam t.ử vô sỉ này xức t.h.u.ố.c, ngài đã sớm biến thành rồng đông lạnh từ ba hôm trước rồi."
Dạ Tạ Trường Canh nghẹn họng.
Hắn nhìn căn nhà trống hoác không một món đồ giá trị, lại nhìn ra ngoài sân, nơi mười hai con gà mái tơ đang điên cuồng mổ đất, rốt cuộc cũng nhận ra mình đang ở cái xó xỉnh hoang dã nào của vương quốc.
Sát khí trên người hắn giảm bớt, nhưng vẻ ngạo kiều thì vẫn nguyên vẹn:
"Bản quân không quỵt nợ của kẻ tiểu nhân. Đợi ta khôi phục linh lực, trở về Bắc Phủ, ta sẽ ban cho ngươi một tòa thành trì."
"Thành trì thì miễn đi, đổi thành tiên thạch thực tế hơn nhiều."
Ta xoay người đi ra gian nhà chính. Lúc này, ông nội ta đang ngồi bên bàn cờ vây bằng đá.
Thấy Dạ Tạ Trường Canh bước ra với dáng đi hơi khập khiễng, ông nội không ngẩng đầu, chỉ nhàn nhạt nói: "Tỉnh rồi thì xuống đây làm một ván. Nếu ngươi thắng, ta sẽ chỉ cho ngươi đường sống."
Dạ Tạ Trường Canh khẽ nheo mắt. Dù ông nội ta đã phế bỏ thần nhãn, toàn thân không có một chút tiên lực d.a.o động, nhưng khí chất trầm ổn, thâm sâu của một cựu Đại Tế Ty vẫn khiến vị Chiến thần này phải kiêng dè.
Hắn im lặng ngồi xuống đối diện ông.
Ván cờ kéo dài suốt hai canh giờ. Ta không thèm xem, chỉ bận rộn nhóm bếp nấu cháo.
Thỉnh thoảng ta liếc mắt nhìn qua, chỉ thấy sắc mặt của Dạ Tạ Trường Canh càng lúc càng ngưng trọng.
Trên bàn cờ, những quân cờ đen của hắn bị những quân cờ trắng của ông nội bao vây, bức bách đến mức không còn đường lui, giống hệt như tình cảnh tiến thối lưỡng nan của hắn tại Thiên cung hiện tại.
"Ngươi thua rồi." Ông nội thả quân cờ cuối cùng xuống, nhàn nhạt nói. "Triều đình trung ương đã bị Hoàng Thường An thao túng, ba vạn Bắc Phủ Thần quân của ngươi hiện tại như rắn mất đầu. Ngươi muốn quay lại liều mạng, chỉ có đường c hết."
