Thần Quân Đền Nổi Không? - 3

Cập nhật lúc: 23/06/2026 08:05

Dạ Tạ Trường Canh nắm c.h.ặ.t quân cờ trong tay, gân tay nổi lên cuồn cuộn: "Vậy theo ý tiền bối, bản quân phải trốn ở cái nơi khỉ ho cò gáy này suốt đời sao?"

"Ngươi có dũng, nhưng thiếu mưu." Ông nội chỉ tay về phía ta đang bưng ba bát cháo loãng đi vào. "Nó sẽ làm mưu sĩ cho ngươi. Nó là lưỡi d.a.o của ngươi, giúp ngươi c.h.ặ.t đứt mưu kế của Phượng tộc."

Dạ Tạ Trường Canh nhìn ta, ánh mắt tràn đầy sự nghi ngờ và khinh thường: "Hắn? Một con cáo nhỏ tiên lực không chịu nổi một chưởng của bản quân? Tiền bối đang trêu đùa ta sao?"

Ta đặt bát cháo cái "bộp" trước mặt hắn, dửng dưng cười: "Đế quân đại nhân, chớ khinh cáo nhỏ. Đêm nay, Ma tộc sẽ tràn qua khe nứt, mục tiêu chính là thôn làng này. Để xem một chưởng của ngài có cứu được mấy trăm mạng người ở đây không nhé."

Đêm đó, gió hoang mạc gào rú dữ dội hơn thường lệ. Quả nhiên, một toán tiền trạm của Ma tộc gồm hơn năm trăm con ma lang khát m.á.u, mắt đỏ rực đang điên cuồng lao xuống từ vách đá Cực Bắc.

Dạ Tạ Trường Canh đứng trên mái nhà, gió thổi bay mái tóc đen của hắn, bàn tay hắn đã nắm c.h.ặ.t lấy Phá Thiên Thương vừa khôi phục được ba phần linh quang, định lao xuống đại sát tứ phương.

"Đứng yên đó đi, đừng có làm rách bộ y phục ta mới khâu cho ngài." Giọng ta lười biếng vang lên bên dưới.

Hắn cúi đầu nhìn xuống. Chỉ thấy ta đang đứng giữa sân, tay cầm một nắm đá cuội vụn vặt, gương mặt dưới ánh trăng lộ ra một nụ cười đầy tà khí. Ta tùy ý ném mấy viên đá ra bốn góc xung quanh thôn.

"Ầm!"

Một tiếng nổ trầm đục vang lên dưới lòng đất. Những viên đá cuội bình thường bỗng chốc kích hoạt một tòa cổ trận ẩn giấu dưới lớp cát hoang mạc từ hàng trăm năm trước. 

Ánh sáng trận pháp màu hồng nhạt đan xen thành một tấm lưới khổng lồ, quật ngã toàn bộ năm trăm con ma lang trong nháy mắt. 

S át trận luân chuyển, biến cát lún thành hố chôn, không tốn một giọt m áu, không tốn một chút tiên lực nào của ta, năm trăm thợ săn Ma tộc đã biến thành đống xác vụn dưới lòng đất.

Dạ Tạ Trường Canh từ trên mái nhà đáp xuống, nhìn ta như nhìn một con quái vật. 

Bản thân hắn là chiến thần, quen dùng bạo lực chế ngự bạo lực, chưa bao giờ thấy ai có thể dùng vài viên đá mà diệt gọn một đội quân dễ dàng như thế.

"Đây là... Cổ trận Đại Hoang tinh tú?" Giọng hắn có chút run rẩy.

"Đúng vậy, học lỏm từ ông nội thôi." Ta phủi tay, xoay người đi vào nhà.

Hắn đột ngột bước tới, giữ c.h.ặ.t lấy bả vai ta. Lực tay của Long tộc lớn đến mức khiến ta khẽ nhíu mày. Khoảng cách quá gần khiến ta ngửi thấy mùi hương trầm hương lạnh lẽo trên người hắn. 

Hắn nhìn chằm chằm vào gương mặt thanh tú, đôi mắt hồ ly đang chớp chớp của ta, ánh mắt hắn bỗng nhiên dời xuống cái cổ thon thả, trắng ngần không hề có yết hầu của ta, rồi dừng lại ở vòng eo nhỏ nhắn mà một tay hắn có thể ôm gọn.

Yết hầu của Dạ Tạ Trường Canh khẽ trượt một cái, ánh mắt hắn bỗng trở nên vô cùng phức tạp, vừa có sự kinh ngạc, vừa có một chút hoảng hốt tột độ. Hắn lắp bắp:

"Tiểu hồ ly... ngươi, rốt cuộc ngươi có phải là nam nhân không?"

Ta nghiêng đầu, cười híp mắt, định dùng bài cũ để gạt hắn. 

Nhưng đúng lúc đó, do trận pháp vừa rồi tiêu hao chút ít tinh thần lực, thần trí ta hơi d.a.o động. 

Kèm theo một tiếng "bùm" nhỏ nhẹ, từ sau vạt áo rộng thùng thình của ta, một cái đuôi hồ ly màu hồng phấn xù bông xán lạn, mềm mại đột ngột lòi ra, vì giật mình mà nó còn quẹt nhẹ qua mu bàn tay của Dạ Tạ Trường Canh một cái.

Không khí lập tức đóng băng.

Dạ Tạ Trường Canh trợn tròn mắt, nhìn cái đuôi hồng phấn kia, rồi lại nhìn ta. 

Gương mặt chiến thần quanh năm lạnh như tiền của hắn bắt đầu có dấu hiệu rạn nứt hoàn toàn. 

Hắn run giọng nói: "Nam t.ử tộc Hồ ly... làm gì có đuôi màu hồng phấn? Ngươi..."

Ta dửng dưng thò tay ra sau, túm lấy cái đuôi của mình nhét lại vào trong áo, mặt không đỏ, tim không đập nhanh, bình tĩnh đáp:

"Đế quân chưa nghe qua câu "thế giới muôn màu, cáo hồng cũng có" sao? Ta chỉ là có sở thích hơi đặc biệt một chút thôi. Đi ngủ đây, mai còn lên đường dẹp loạn."

Nói xong, ta dứt khoát đẩy tay hắn ra, nghênh ngang đi vào phòng, để lại vị Trường Canh Đế Quân đứng c hết trân giữa sân dưới ánh trăng. 

Đêm đó, ta nghe thấy tiếng hắn điên cuồng luyện thương ngoài sân suốt cả đêm, có vẻ như thế giới quan về giới tính của vị chiến thần này đã bị ta triệt để dẫm nát mất rồi.

Rời khỏi hoang mạc Cực Bắc, ta chính thức trở thành "Bạch quân sư" của Trường Canh Đế Quân.

Đội quân ban đầu của chúng ta nghèo nàn tới mức nếu đem kể trên bàn tiệc ở Thiên cung, chắc chắn đám thần tiên kia sẽ cười rụng cả răng thỏ. 

Ba ngàn binh sĩ. Trong đó có một ngàn năm trăm tên thuộc tộc Hổ của phó tướng Tần Mục, đám này có cơ bắp nhưng đầu óc lại tỉ lệ nghịch, ngày ngày chỉ biết gầm gừ đòi ăn thịt. Một ngàn năm trăm tên còn lại là tộc Hỏa Kê của Đỗ Sương Nương, một đám gà tinh am hiểu sâu sắc việc quản lý ngân khố và bới lông tìm vết, v.ũ k.h.í lợi hại nhất của họ không phải đao kiếm, mà là chiếc bàn tính bằng đồng gõ "lạch cạch" suốt dọc đường đi.

"Bản quân tung hoành tam giới mấy vạn năm, chưa từng dẫn theo một đội quân nào... kỳ dị như thế này."

Dạ Tạ Trường Canh cưỡi trên lưng một con Kỳ Lân thú, sắc mặt đen thui như đ.í.t nồi nấu cháo nhìn đoàn quân nhếch nhác phía sau. 

Hắn đã khôi phục được năm phần tiên lực, y phục chiến giáp màu đen một lần nữa bao bọc lấy thân hình cao lớn, tỏa ra uy áp bức người.

Ta thì lười biếng ngồi trong một chiếc xe kéo do hai con lừa tinh kéo, tay cầm quạt lông vũ phe phẩy, dửng dưng đáp: "Đế quân đại nhân, có quân cho ngài dùng là tốt rồi. Ngài có biết để nuôi ba ngàn cái miệng này, Đỗ Sương Nương đã phải tính toán đến mức suýt rụng sạch lông đuôi không?"

"Bạch quân sư, phía trước là thành Hồng Sa!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thần Quân Đền Nổi Không? - Chương 3: 3 | MonkeyD