Thần Quân Đền Nổi Không? - 7

Cập nhật lúc: 23/06/2026 08:05

Người nam t.ử trên cột đá khẽ giật mình, nặng nề ngẩng đầu lên. 

Đôi mắt ông ấy đã mờ đục, nhìn chằm chằm vào ta hồi lâu. 

Khi nhận ra nốt ruồi nhỏ sau tai phải của ta, đồng t.ử ông ấy co rụt lại, miệng há hốc muốn nói gì đó, nhưng bên trong chỉ có một khoảng trống đen ngòm, lưỡi của ông đã bị Hoàng Thường An cắt đứt từ lâu để giữ bí mật.

"Ú... ú..." Ông ấy điên cuồng lắc đầu, xích sắt kêu lên những tiếng "loảng xoảng" ch.ói tai, ánh mắt tràn ngập sự kinh hoàng, ra hiệu cho ta mau chạy đi.

"Đừng động, con cứu cha ra ngay." Ta rút thanh đoản đao gỉ sét ra, định tiến lên c.h.ặ.t đứt xích sắt.

"Cẩn thận!" Tạ Trường Canh đột ngột gầm lên một tiếng, một tay kéo mạnh ta ra sau.

Cùng lúc đó, lớp băng vĩnh cửu xung quanh bỗng nhiên bùng nổ. Một luồng hàn khí thấu xương hóa thành hàng vạn mũi tên băng điên cuồng b.ắ.n về phía chúng ta. 

Tạ Trường Canh quét ngang Phá Thiên Thương, long lực bộc phát tạo thành một tấm khiên ánh sáng màu vàng kim, chặn đứng toàn bộ mũi tên băng.

"Ha ha ha! Dạ Tạ Trường Canh, Bạch quân sư, bản thần quan đã đợi hai vị từ lâu rồi."

Từ trong bóng tối của mật lao, một bóng người mặc trường bào trắng tinh khôi, tay cầm phất trần bước ra. 

Hoàng Thường An, kẻ mang gương mặt ngụy quân t.ử từ bi ấy, lúc này nụ cười trên môi hắn đầy vẻ vặn vẹo và đắc ý. 

Theo sau hắn là hàng trăm tinh binh Phượng tộc đã phục kích sẵn.

"Bạch quân sư, à không, ta nên gọi ngươi là Thẩm gia tiểu thư – Thẩm Hạc Y mới đúng nhỉ?" 

Hoàng Thường An cười híp mắt nhìn ta. "Ngươi tưởng cái tên Khương Nhượng kia lén lút gặp ngươi mà bản thần quan không biết sao? Nếu không có ta ngầm cho phép, hắn làm sao có thể tiết lộ vị trí nơi này cho ngươi?"

Ta dửng dưng lau vệt m.á.u trên khóe môi do dư chấn của trận pháp, tiến lên một bước, đứng cạnh Tạ Trường Canh, cười lạnh: "Hoàng tổng quản quả nhiên mưu sâu kế hiểm, dùng chính cha ta làm mồi nhử để bắt ba ba trong rọ."

"Biết vậy thì đã muộn rồi." Hoàng Thường An phất tay. "Gi ết c hết Dạ Tạ Trường Canh! Còn ả hồ ly kia, giữ lại mạng sống, ta muốn dùng hồn phách của hai cha con nó để luyện hóa Long đan!"

"Mơ tưởng!" Tạ Trường Canh gầm lên một tiếng long trời lở đất. Long lực trong người hắn hoàn toàn bộc phát, hóa thành một con hắc long khổng lồ quấn quanh mật lao, trực tiếp lao vào đại chiến với đám tinh binh Phượng tộc.

Trong lúc hỗn loạn, cha ta trên cột đá đột ngột dùng chút tàn lực cuối cùng, phóng ra một luồng Thần thức thẳng vào đại não của ta.

Trong ký ức của ta vang lên giọng nói trầm ấm của cha năm xưa: "Hạc Y, con gái của ta... Đừng khóc. Chứng cứ phạm tội năm xưa của Hoàng Thường An, cùng với Long đan của Cựu Đế Tôn không nằm trong tay ta, mà nằm ngay dưới... long cốt của Dạ Tạ Trường Canh! Ông nội con đã dùng Thần nhãn nhìn thấu tất cả, gài viên đạn đó vào người hắn từ đêm mưa bão ấy. Mau bảo hắn dùng long huyết kích hoạt!"

Cùng lúc đó, một tiếng nổ lớn vang lên từ quê nhà Cực Bắc dội vào tâm thức ta. 

Trận pháp hộ mệnh mà ông nội để lại đã vỡ vụn. Ông nội... đã dùng chút mạng sống tàn tạ cuối cùng để giúp ta hoàn thành quân cờ định mệnh này. Ông đã đi rồi.

Ta ngước đầu lên, nước mắt hòa cùng sát khí ngút trời. 

Ta nhìn về phía Dạ Tạ Trường Canh đang đại sát tứ phương, lớn tiếng gọi:

"Dạ Tạ Trường Canh! Đâm vào n.g.ự.c trái của ngài! Long đan nằm ở đó!"

Tạ Trường Canh đang chiến đấu khựng lại một nhịp. Hắn nhìn ta, không một chút do dự, không một chút hoài nghi. 

Vị chiến thần ngạo kiều ấy dùng chính mũi thương của mình, đ.â.m thẳng vào n.g.ự.c trái, nơi vết sẹo phượng hoàng lúc ấy.

"Ầm!"

Một luồng ánh sáng vàng kim vạn trượng bộc phát từ n.g.ự.c chàng, chiếu sáng toàn bộ mật lao tối tăm. 

Sức mạnh của Cựu Đế Tôn thức tỉnh, long uy ngợp trời trực tiếp chấn văng Hoàng Thường An hộc m.á.u bay ra xa.

"Cái gì?! Long đan vậy mà ở trên người ngươi?!" Hoàng Thường An kinh hoàng hét lên, sắc mặt tràn ngập sự tuyệt vọng.

Ta dửng dưng tiến lại gần cha mình, dùng đoản đao c.h.ặ.t đứt xích sắt, đỡ lấy thân hình gầy gộc của ông. 

Ta quay đầu lại nhìn Hoàng Thường An đang tháo chạy, ánh mắt lạnh lùng như nhìn một kẻ ch.ết rồi: "Hoàng Thường An, món nợ của Thẩm gia và Long tộc, ngày mai tại điện Linh Tiêu... chúng ta sẽ tính đủ."

Hoàng Thường An trốn thoát khỏi mật lao, nhưng Thiên cung từ đêm đó đã triệt để đổi chủ.

Ngày kế tiếp, sương mù bao phủ vạn trượng mây tầng, ba vạn Bắc Phủ Thần quân như một thanh kiếm sắc bén đ.â.m thẳng vào quảng trường điện Linh Tiêu. 

Đám thần tiên thế gia ngày thường thói quen vênh váo, nay nhìn thấy con hắc long khổng lồ rực cháy kim quang thượng cổ lượn lờ trên đỉnh điện, đứa nào đứa nấy mặt cắt không còn giọt m.á.u, quỳ mọp hai bên bậc thềm đá thạch anh trắng.

Ta mặc một bộ đồ tang trắng muốt, mái tóc dài thắt lại bằng một dải lụa mỏng đơn sơ, dửng dưng bước từng bước lên chín mươi chín bậc thềm vàng. 

Biểu huynh Khương Nhượng đứng trong hàng ngũ chúng tiên nhìn ta, ánh mắt phức tạp, vừa muốn tiến lên lại vừa không dám.

Trên ngai vàng điện Linh Tiêu, vị Tiên Đế nhỏ tuổi, người mới vừa tròn vài trăm tuổi, đang ngồi co rúm lại, đôi mắt ngây thơ tràn ngập sự sợ hãi. 

Đứng che chắn trước mặt ngai vàng là Hoàng Thường An. Hắn lúc này y phục xộc xệch, vết thương do long lực thượng cổ chấn động đêm qua khiến sắc mặt hắn tái mét, nhưng đôi mắt chim phượng hoàng vẫn ghim c.h.ặ.t vào ta đầy vẻ điên cuồng.

"Dạ Tạ Trường Canh! Ngươi dẫn theo nữ nhi phản thần Thẩm gia mưu nghịch triều đình, bức bách Tiên Đế, tội này đáng phạt tru di cửu tộc!" 

Hoàng Thường An vung phất trần, giọng nói bén nhọn, vang vọng khắp đại điện.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.