Thần Quân Đền Nổi Không? - 6
Cập nhật lúc: 23/06/2026 08:05
Một giọng nói lạnh lùng như băng truyền đến. Dạ Tạ Trường Canh từ trong bóng tối bước ra, khuôn mặt hắn âm trầm đáng sợ, Phá Thiên Thương xuất hiện trên tay, tản ra long uy ngợp trời, trực tiếp chấn văng Khương Nhượng lùi lại mấy bước.
Tạ Trường Canh bước tới, một tay kéo tuột ta ra sau lưng hắn, dùng thân hình cao lớn chắn toàn bộ tầm mắt của Khương Nhượng.
Hắn lạnh lùng nhìn biểu huynh của ta, giọng nói tràn ngập sự cảnh cáo: "Khương thiếu gia, Bạch quân sư là người của bản quân. Lần sau còn để bản quân thấy ngươi có ý đồ bất chính với hắn, thanh thương này sẽ không nể mặt Khương gia đâu."
Khương Nhượng phức tạp nhìn ta một cái, rồi thở dài, ôm quyền rời đi.
Ngự uyển chỉ còn lại hai người chúng ta. Tạ Trường Canh quay người lại, đôi mắt vàng kim nhìn ta trừng trừng, hơi thở của hắn có chút dồn dập.
Hắn bóp c.h.ặ.t lấy bả vai ta, nghiến răng hỏi: "Hắn vừa rồi nói gì với ngươi? Hắn chạm vào ngươi rồi? Ngươi với hắn có quan hệ gì?"
Ta nhìn vẻ mặt vừa giận dữ vừa có chút... ghen tuông ngạo kiều của vị Chiến thần này, bỗng nhiên thấy buồn cười.
Ta dửng dưng gỡ tay hắn ra, cười híp mắt nói:
"Đế quân đại nhân, hắn không làm gì ta cả. Hắn chỉ cho ta biết một tin tức... Cha ta còn sống, đang bị giam dưới mật lao Thiên cung."
Tạ Trường Canh ngẩn ra, sát khí trên người lập tức tiêu tán. Hắn nhìn ta, ánh mắt bỗng trở nên nhu hòa và kiên định đến lạ kỳ.
Hắn nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của ta, giọng nói trầm thấp nhưng nặng tựa ngàn cân:
"Được. Bản quân dẫn ngươi đi cứu ông ấy. Kẻ nào cản đường, bản quân gi ết kẻ đó."
Dưới ánh trăng mờ ảo của Thiên cung, bàn tay hắn rất ấm, ấm đến mức khiến một con cáo vốn có dòng m.á.u lạnh lẽo như ta cũng phải khẽ động lòng.
Ta không rút tay lại, chỉ dửng dưng cười: "Được, vậy mạng của ta... giao cho Đế quân bảo vệ đó."
Tin tức về cha ta giống như một mồi lửa, triệt để thiêu rụi chút kiên nhẫn cuối cùng của ta đối với cái Thiên cung thối nát này.
Ba ngày sau bữa tiệc Hồng Môn, ba vạn Thần quân của Dạ Tạ Trường Canh đã áp sát ngoại thành kinh đô.
Mạng lưới gián điệp tộc Hỏa Kê của Đỗ Sương Nương hoạt động hết công suất.
Tiếng bàn tính bằng đồng gõ "lạch cạch" trong doanh trại ngày đêm không dứt, rốt cuộc cũng đổi lại được một tấm bản đồ bố phòng chính xác của mật lao ba tầng.
"Bạch quân sư, lối vào Huyễn ngục lăng trì nằm dưới một mã trang bỏ hoang ở phía sau hậu điện Linh Tiêu."
Đỗ Sương Nương ghé sát tai ta, hạ thấp giọng. "Hoàng Thường An dùng cấm thuật Phượng tộc để phong ấn nơi đó. Chỉ cần một d.a.o động tiên lực nhỏ, hắn sẽ phát hiện ra ngay lập tức."
Ta dửng dưng lật xem tấm bản đồ, đầu ngón tay khẽ gõ lên mặt bàn: "Không cần dùng tiên lực. Huyễn trận của Phượng tộc cốt ở chỗ đ.á.n.h vào tâm lý kẻ địch. Ta đi một mình là được."
"Ngươi nghĩ bản quân ch ết rồi sao?"
Một giọng nói trầm thấp, lạnh lùng vang lên từ phía cửa doanh trại.
Dạ Tạ Trường Canh bước vào, chiến bào màu đen của hắn dính đầy sương đêm, long uy trên người nặng nề đến mức khiến Đỗ Sương Nương phải tự động rụt cổ, biết ý lui ra ngoài.
Hắn đi thẳng tới trước mặt ta, đôi mắt vàng kim khóa c.h.ặ.t lấy bóng dáng gầy gò của ta, trong đó ẩn chứa một ngọn lửa giận dữ đang kìm nén:
"Mật lao Thiên cung là nơi đi dễ khó về. Ngươi định một mình đi chịu ch ết, rồi để bản quân mang danh tiếng là kẻ bỏ rơi mưu sĩ của mình sao?"
Ta nhướng mày, ngước lên nhìn hắn, nụ cười hồ ly lại treo trên khóe môi: "Đế quân đại nhân, ngài còn phải ở ngoài thành thống lĩnh đại quân để thu hút sự chú ý của Hoàng Thường An. Ngài đi theo ta, vạn nhất long khí của ngài làm kinh động đến cấm chế, hai chúng ta đều phải chôn thây ở đó."
Tạ Trường Canh không thèm đôi co với ta. Hắn đột ngột cúi xuống, bàn tay to lớn, thô ráp bóp c.h.ặ.t lấy eo ta, nhấc bổng ta từ trên ghế đặt lên mặt bàn bản đồ.
Khoảng cách quá gần khiến ta có thể ngửi thấy mùi m.á.u tanh nồng lẫn trong hương trầm lạnh lẽo trên người hắn.
"Bản quân nói đi là đi." Hắn nghiến răng, gương mặt góc cạnh áp sát vào mặt ta, giọng nói khàn đặc đầy áp bách. "Bạch Hạc, đừng có lúc nào cũng đẩy bản quân ra xa. Mạng của ngươi, hiện tại thuộc về ta."
Ta nhìn thẳng vào đôi đồng t.ử dựng đứng của con hắc long này, nhận ra sự kiên định đến cố chấp trong mắt hắn, cuối cùng đành thỏa hiệp, thở dài một tiếng: "Được rồi, nhưng ngài phải thu liễm toàn bộ long khí, mọi việc bên trong phải nghe theo ta."
Đêm sâu, hai bóng người lặng lẽ xuất hiện tại khu mã trang bỏ hoang phía sau Thiên cung. Cỏ dại mọc cao quá đầu người, tiên khí nơi này bị vấy bẩn bởi thứ oán khí nồng nặc phát ra từ lòng đất.
Ta dửng dưng đi phía trước, tay cầm ba viên đá cuội đen. Mỗi khi bước qua một vị trí mắt trận, ta lại chuẩn xác ném một viên đá xuống để triệt tiêu cấm chế của Phượng tộc mà không gây ra bất kỳ tiếng động nào.
Tạ Trường Canh đi sát sau lưng ta, Phá Thiên Thương trong tay hắn đã được quấn một lớp vải đen để che giấu linh quang, nhưng cơ bắp toàn thân hắn đều căng c.h.ặ.t, sẵn sàng bộc phát bất cứ lúc nào.
Bước qua tầng mật lao thứ nhất và thứ hai, không khí càng lúc càng loãng, mùi m.á.u tanh và tiếng rên rỉ của những tù nhân bị giam giữ từ đại nạn ngàn năm trước vang lên đầy rợn người.
Khi bước xuống tầng thứ ba – Huyễn ngục lăng trì, đập vào mắt chúng ta là một không gian độc lập bị bao phủ bởi lớp băng vĩnh cửu màu xanh lam. Giữa huyễn ngục, có một cây cột đá khổng lồ khắc đầy xích sắt bùa chú.
Trên cây cột đó, một nam t.ử trung niên tóc tai bù xù, y phục rách nát đang bị bốn sợi xích xuyên qua xương tỳ bà cố định trên không trung.
Toàn thân ông ấy không có một chút tiên lực nào, da thịt bị hơi lạnh của Băng Phượng rạch ra từng vết thương rớm m.á.u, rồi lại được huyễn trận chữa lành, cứ thế lặp đi lặp lại suốt bao năm qua.
Đó là cha ta – Thẩm Lãng.
Lồng n.g.ự.c ta thắt lại, hàm răng nghiến c.h.ặ.t đến mức bật m.á.u.
Ta bước tới, giọng nói dửng dưng thường ngày biến mất, thay vào đó là sự run rẩy không thể che giấu: "Cha..."
