Thần Tài Tự Tìm Tới Cửa - Chương 5

Cập nhật lúc: 14/09/2026 09:03

13.

Gương mặt Lý Nguyên Chiêu đầy vẻ ẩn nhẫn, đáy mắt gần như đỏ sẫm.

Cả người hắn đều toát lên một vẻ điên cuồng.

Ta ngồi xổm phía sau tấm bình phong, bất tri bất giác, mồ hôi đã thấm ướt đẫm y phục.

Không được.

Hôm nay Lý Nguyên Chiêu tìm đến nơi này, nhất định không thể không liên quan đến đôi bình phong hoa điểu kia.

Trông hắn cũng không được bình thường cho lắm.

Nếu cứ tiếp tục như vậy, không chừng hôm nay ta và Kim Hoa sẽ c.h.ế.t ở đây.

Tuy không biết vì sao hắn tìm ta, nhưng ta buộc phải đối mặt với hắn.

Ta hít sâu một hơi.

Đứng dậy, ta tùy tiện bước vòng ra khỏi bình phong, sau đó cực kỳ lưu loát quỳ xuống.

Ta cụp mắt, vẻ mặt kính cẩn, hai tay chống xuống đất, trực tiếp dập đầu thật mạnh trước mặt Lý Nguyên Chiêu.

"Dân nữ Chúc Triều Vân, tham kiến bệ hạ!"

14.

Những người khác đã lặng lẽ lui ra ngoài.

Ta quỳ trên mặt đất, không dám nói thêm một lời.

Lý Nguyên Chiêu mỉa mai lên tiếng:

"Chúc Triều Vân, đừng tưởng ta không nhìn ra tâm tư của ngươi."

"Ngươi cho rằng chỉ cần quỳ xuống như vậy, những ngày tháng chúng ta sớm tối bên nhau ở Hoa Sen thôn cũng sẽ không còn tính nữa."

"Ta tìm ngươi lâu như vậy, không ngờ ngươi lại ở ngay kinh thành."

Giọng hắn khàn khàn:

"Lần này ta đến đây, là hy vọng có thể nói rõ mọi chuyện với ngươi."

Ta cứ như nghe được một chuyện cười lớn, trong lòng hoài nghi không biết có phải Lý Nguyên Chiêu đã phát điên rồi hay không.

Hắn tưởng ta ngốc sao?

Nếu ta nói thật, lỡ hắn long nhan nổi giận, c.h.é.m đầu ta thì phải làm sao?

Ta cung kính vô cùng, trực tiếp khéo léo từ chối:

"Dân nữ không dám."

15.

Lý Nguyên Chiêu khẽ nhíu mày:

"Ngươi cho rằng ta sẽ g.i.ế.c ngươi?"

Cho đến giờ phút này, việc ta hoàn toàn không tin hắn cuối cùng cũng đã lộ rõ.

Hắn bước nhanh đến trước bàn, vung b.út viết vài dòng, rồi đưa tờ giấy ấy cho ta.

"Đạo thủ dụ này do chính tay ta viết, có thể bảo đảm cho ngươi và Vân Thường phường cả đời không phải lo lắng."

"Lần này, ngươi có thể tin ta rồi chứ?"

Lúc này ta mới yên tâm cất tờ giấy vào trong lòng, đ.á.n.h bạo trả lời:

"Bệ hạ, ta tự hỏi mình đối đãi với ngài vô cùng tốt, vốn cho rằng có thể đổi lấy vài phần chân tâm của ngài, nhưng ngài lại khinh thường ta, chán ghét ta."

"Nếu đổi lại là ngài, ngài sẽ tin một người bạc tình quả nghĩa như vậy sao?"

Hắn dường như vô cùng kinh ngạc:

"Ta bao giờ nói ta chán ghét ngươi?"

"Chúc Triều Vân một thân man rợ hung hãn, dốt đặc cán mai, ta và nàng vốn chỉ là một đoạn duyên tình sương sớm, ban thưởng nàng ngàn lượng hoàng kim đã là ân điển lớn nhất."

Ta nhìn thẳng vào mắt Lý Nguyên Chiêu, lặp lại từng lời hắn đã nói năm đó.

"Kỳ thật, cho dù ngài không nói, ta cũng chưa từng nghĩ đến chuyện tiến cung."

"Cho dù làm Hoàng hậu thì sao? Đế vương sủng ái có thể kéo dài được bao lâu? Ta mới không hiếm lạ."

"Đúng rồi, ta quên nói với ngài."

"Ngày ấy ta ném cây trâm kia không phải vì đau lòng, chỉ vì nó làm bằng bạc, mà ta thích vàng."

Lý Nguyên Chiêu nhíu c.h.ặ.t mày, dựa vào bàn, đưa tay che n.g.ự.c.

"Thì ra trong lòng ngươi, ta thậm chí còn không quan trọng bằng ngàn lượng hoàng kim kia."

"Chúc Triều Vân, ngươi đối với ta... rốt cuộc đã từng động tâm hay chưa?"

Ta thành thật trả lời hắn:

"Năm ấy vào mùa đông, trên đường đi tìm ngài ta bị rơi xuống vách núi, ngài liều mạng tìm ta, đào đến mức mười ngón tay m.á.u tươi đầm đìa, khi ấy ta đã từng động tâm."

"Chỉ là loại động tâm ấy, ta không dám tin."

Lý Nguyên Chiêu không biết, sở dĩ ta bắt đầu đọc sách học chữ không phải vì để tâm đến những lời hắn đ.á.n.h giá về ta.

Mà là ta cảm thấy, con người cuối cùng vẫn phải hướng về phía trước.

Nếu đã quyết định dồn tâm sức vào Vân Thường phường, ta không thể mãi chỉ là Chúc Triều Vân ngày trước, người chỉ biết gảy bàn tính.

Chỉ khi dốc hết sức mình, ta mới có đủ tự tin để chống đỡ phường Vân Thường.

Ta nhìn chăm chú gương mặt tiều tụy của Lý Nguyên Chiêu, chậm rãi nói:

"Sau khi đọc sách, ta càng hiểu rõ hơn, bốn chữ 'phong hoa tuyết nguyệt' không chỉ tồn tại giữa chuyện tình nam nữ, mà cũng có thể tồn tại trong lòng người mang chí lớn."

"Lý Nguyên Chiêu, ngài đọc sách nhiều hơn ta, sao lại có thể không hiểu đạo lý buông tay này?"

Hai chữ "buông tay" ấy khiến Lý Nguyên Chiêu chịu đả kích vô cùng lớn.

Hàng mi hắn run lên, bỗng nhiên dùng nắm tay che bên môi, rồi đột ngột xoay người sang một bên, dữ dội ho khan.

Đồng thời, tay còn lại của hắn gắt gao bám lấy mép bàn, cố hết sức ổn định thân hình.

Hắn đang định nói gì đó.

Nhưng giữa môi bỗng nhiên phun ra một ngụm m.á.u tươi, đỏ đến kinh người, b.ắ.n đầy vạt áo.

Lý Nguyên Chiêu ngã ngồi xuống đất, khép hai mắt lại, tựa như đã mất đi ý thức.

16.

Mãi đến ngày hôm ấy, chính mắt nhìn thấy cảnh tượng đó, ta mới biết hóa ra quái bệnh của Lý Nguyên Chiêu chính là thứ này.

Cảnh tượng quả thực có chút chấn động.

Có điều, nếu lời nói đã được nói rõ, với hiểu biết của ta về hắn, sau này đại khái hắn sẽ không tiếp tục dây dưa với ta nữa.

Ta rất nhanh đã gạt Lý Nguyên Chiêu ra sau đầu, một lòng một dạ dồn hết tâm trí vào tiệc mừng thọ của Tả tướng.

Không vì lý do gì khác.

Hiện giờ Vân Thường phường đã có chút danh tiếng trong số các quý nữ tông thất, nhưng như vậy vẫn còn xa mới đủ.

Chỉ cần có thể tận dụng tốt cơ hội lần này, Vân Thường phường liền có thể lọt vào tầm mắt của toàn bộ tông thất.

Ngày tổ chức tiệc mừng thọ.

Ta lấy thân phận bạn tốt của Doãn Tiêm Vân tham dự, sớm đã có mặt.

Nhưng vừa bước qua cửa, ta liền nhìn thấy Lý Nguyên Chiêu đang ngồi ở vị trí chính giữa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thần Tài Tự Tìm Tới Cửa - Chương 5: Chương 5 | MonkeyD