Thần Tài Tự Tìm Tới Cửa - Chương 6

Cập nhật lúc: 14/09/2026 09:03

17.

Hắn rất nhanh đã phát hiện ra ta.

Trong lòng ta thầm nghĩ, sao lại trùng hợp đến vậy?

Giữa lúc bốn mắt nhìn nhau, ta bình thản dời mắt đi, lập tức ngồi vào chỗ của mình.

Qua mấy lượt nâng chén đối ẩm, trong bữa tiệc quả thực vô cùng náo nhiệt.

Đến lúc dâng lễ chúc thọ, ta lấy ra món thọ lễ đã tỉ mỉ chuẩn bị từ trước.

Trong thoáng chốc, mọi người trong sảnh đều lần lượt nhìn về phía ta.

"Từ lâu đã nghe nói Doãn đại nhân thanh liêm chính trực, không thích phô trương lãng phí, dân nữ liền mang theo chút đồ chơi nhỏ khéo léo của Vân Thường phường đến."

Ta từ từ mở món đồ trên tay ra.

Đó là một chiếc túi thơm thêu bốn mặt của Vân Thường phường.

Tả tướng khó hiểu hỏi:

"Xưa nay chỉ nghe nói thêu hai mặt, túi thêu bốn mặt này thì có gì đặc biệt?"

Ta mỉm cười, bước đến giữa sảnh, trước tiên đưa mặt chính của túi thơm ra cho mọi người xem, sau đó lật ngược lại.

"Đây là hai mặt."

Sau đó, ta giơ cao túi thơm, hướng về phía ánh nắng.

Phúc Thọ văn vốn có trên túi dưới ánh nắng chiếu rọi bỗng nhiên biến mất không thấy, thay vào đó là hình vẽ Bát Bảo Đoàn Thọ văn.

Lớp đường thêu tinh tế bên trong lại càng tinh mỹ hoa lệ.

Ta hành lễ, cất cao giọng nói:

"Chúc đại nhân thân thể an khang, phúc thọ song toàn."

"Thật sự hiếm lạ! Hay! Hay lắm!"

Doãn tướng vui mừng đến mức không khép miệng được.

Trong lòng ta âm thầm mừng rỡ.

Chuyện hôm nay xem như đã thành công.

Nào ngờ.

Lý Nguyên Chiêu đang ngồi ở thượng vị đột nhiên lên tiếng, ánh mắt nóng rực lưu luyến trên gương mặt ta:

"Trẫm cũng cảm thấy chiếc túi thơm này dụng tâm tinh xảo, so với tay nghề của các thợ khéo trong cung còn hơn vài phần."

"Nên ban thưởng."

Dứt lời, chẳng biết là ai dẫn đầu vỗ tay, xung quanh lập tức vang lên một mảnh tiếng trầm trồ khen ngợi.

18.

Yến hội kết thúc, ta đang định rời đi.

Một nam nhân ăn mặc sang trọng quý phái bỗng ngăn ta lại.

Hắn cực kỳ tự nhiên tiến đến gần, bắt đầu tự giới thiệu:

"Cô nương, hẳn ngươi nhận ra ta chứ? Ta là con vợ cả của Trần đại nhân."

Ta cũng không biết hắn là ai, nhưng xuất phát từ lễ phép, vẫn mỉm cười lắc đầu.

"Ngươi tâm linh thủ xảo, dung mạo lại xinh đẹp nhường này, chỉ làm công việc thêu thùa may vá thì thật đáng tiếc."

"Chi bằng đi theo ta, sau này ngươi có ý gì, ta đều che chở cho ngươi!"

Hắn thuận thế đưa tay muốn ôm eo ta.

Ta né tránh không kịp, vừa vặn bị hắn ôm lấy.

Bỗng nhiên, ta nghe thấy một tiếng hét t.h.ả.m.

Nam t.ử kia bị người từ phía sau đạp một cước, ngã nhào xuống đất.

"Ai con mẹ nó..."

"Hoàng thượng!"

Sắc mặt hắn từ tức giận lập tức chuyển thành kinh hoảng.

Lý Nguyên Chiêu giẫm lên bàn tay vừa chạm vào người ta, tùy tay rút trường kiếm của thị vệ ra.

Hắn lại giơ tay lên, đ.á.n.h bay phát quan trên đầu nam nhân kia, mái tóc vốn chỉnh tề lập tức rối tung, hơn phân nửa tóc cũng đã bị Lý Nguyên Chiêu c.h.é.m rụng.

Nam nhân kia cúi thấp mắt, lạnh lùng nói:

"Trẫm cũng không biết, chỉ là một tên nô tài mà cũng dám ch.ó cậy thế chủ."

Hắn mặt không đổi sắc, dưới chân dần dần tăng thêm lực, tựa như muốn nghiền nát bàn tay kia.

19.

Ta xoay người định rời đi.

Lý Nguyên Chiêu bỗng nhiên mạnh mẽ nắm lấy cổ tay ta, kéo ta đi về hướng ngược lại.

Hắn không nói một lời, mãi đến khi đưa ta vòng qua một hòn non bộ mới chất vấn:

"Mỗi lần ngươi nhìn thấy ta đều mang bộ dạng này, vậy mà vừa rồi gặp loại người như thế, ngươi lại có thể cười với hắn."

Ta lười đôi co với hắn.

Nhưng dáng vẻ im lặng của ta lại khiến Lý Nguyên Chiêu tức giận đến cực điểm, cũng ghen ghét đến phát cuồng:

"Các ngươi vừa rồi nói chuyện gì? Hắn có phải đang lấy lòng ngươi không? Hay là hắn muốn cưới ngươi?"

"Ngươi có biết Trần công t.ử kia nuôi tám người ngoại thất, phong lưu đa tình, vậy tại sao đến hắn còn có thể, còn ta lại không được?"

"Bàn tay bẩn thỉu đó dựa vào đâu mà chạm vào ngươi!"

Hắn nói rất nhanh, vẻ mặt lộ ra vài phần cố chấp.

"Ta có nhiều tiền hơn hắn, cả đời chỉ có mình ngươi là nữ nhân, cũng sạch sẽ hơn hắn rất nhiều."

Lý Nguyên Chiêu bỗng nhiên cầm lấy một thanh kiếm, nhét vào tay ta.

Hai mắt hắn đỏ sẫm, tay nắm lấy mũi kiếm, chĩa về phía n.g.ự.c mình.

"Triều Vân, cầu xin ngươi, đừng chán ghét ta."

"Nếu ngươi thật sự hận ta đến vậy, chi bằng một kiếm g.i.ế.c ta."

Ta ngắt lời hắn, khó tin nhìn hắn:

"Lý Nguyên Chiêu, ngươi có phải đã quên mình là ai rồi không? Ngươi điên rồi sao?"

Hắn cúi đầu, khẽ cười nói:

"Ngươi nói không sai."

"Có lẽ từ ngày nhớ lại kiếp trước, ta đại khái cũng đã điên rồi."

20.

Hai chữ "kiếp trước" khiến hơi thở của ta gần như nghẹn lại.

Lý Nguyên Chiêu lại tiếp tục truy vấn:

"Triều Vân, ngươi hãy thành thật trả lời ta."

"Ngươi luôn chắc chắn rằng ta bạc tình bạc nghĩa, không chịu tin ta, có phải là vì Vương thị hay không?"

Trong lòng ta âm thầm kinh hãi.

Hắn làm sao biết được?

Chẳng lẽ... Lý Nguyên Chiêu cũng trọng sinh?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thần Tài Tự Tìm Tới Cửa - Chương 6: Chương 6 | MonkeyD