Thần Thê Vi Hậu - Chương 7: Ngoại Truyện · Mười Lăm Năm + Ngoại Truyện Chung
Cập nhật lúc: 23/06/2026 10:01
Nhưng ta nhịn được.
Ta là đàn ông, sao có thể khóc được chứ?
Ta chỉ kéo nàng vào lòng, ôm thật c.h.ặ.t.
Ôm rất lâu rất lâu.
8
Năm thứ mười sau khi thành thân, ta xuất chinh lên phía Bắc.
Đó là lần đầu tiên ta cầm quân xuất chinh. Hoàng đế ca ca phái đi, ta biết vì sao huynh ấy phái ta. Huynh ấy là Hoàng đế, ta là thần t.ử, huynh ấy phái ta xuất chinh, thì ta phải đi.
Ta không yên tâm về nàng.
Nhưng nàng nói, đi đi, ta đợi chàng.
Chỉ bốn chữ ấy thôi.
Ta đợi chàng.
Ta tung người lên ngựa, quay đầu nhìn lại. Nàng đứng ở cổng thành, dẫn theo hai đứa nhỏ, vẫy tay với ta từ xa. Ta cũng vẫy tay, nhe răng cười một cái.
Rồi ta quất ngựa quay đầu, hướng về phía Bắc.
Lúc đ.á.n.h trận, ta chẳng nghĩ gì cả. Chỉ nghĩ làm sao để thắng, làm sao để sống sót trở về.
Nhưng những đêm không ngủ được, ta lại nhớ nàng. Nhớ lúc này nàng đang làm gì, nhớ bọn trẻ có nghịch ngợm không, nhớ nàng có đang nhớ ta không.
Nửa năm sau, ta thắng trận.
Ngày khải hoàn, ta cưỡi ngựa, từ xa đã thấy một người đứng ở cổng thành.
Mặc y phục mộc mạc, đứng thẳng tắp, bất động.
Là nàng.
Ta xuống ngựa, chạy ào tới.
Nàng đứng ở đó, nhìn ta chạy tới. Nàng không hề cử động, không hề gọi, không hề làm gì cả. Chỉ nhìn ta.
Mãi nhìn ta.
Ta chạy tới trước mặt nàng, đứng vững.
“A Chiêu,” ta nói, “ta về rồi đây.”
Nàng đưa tay ra, sờ lên mặt ta.
“Gầy đi rồi.” Nàng nói.
Rồi nàng khóc.
Đó là lần thứ hai nàng khóc trước mặt ta. Nước mắt từng giọt lớn từng giọt lớn rơi xuống, không sao ngăn được. Nàng khóc, nhưng vẫn đang cười, nói về là tốt rồi, về là tốt rồi.
Ta ôm nàng vào lòng, ôm thật c.h.ặ.t.
“A Chiêu,” ta nói, “sau này ta sẽ không bao giờ đi nữa.”
Nàng không nói gì, chỉ ôm lấy ta, ôm thật c.h.ặ.t thật c.h.ặ.t.
9
Năm thứ mười lăm sau khi thành thân, Hoàng đế ca ca bị bệnh.
Ta đi thăm bệnh. Huynh ấy nằm trên giường, gầy tới mức trơ xương, hốc mắt hõm sâu vào, như biến thành một người khác.
Huynh ấy thấy ta, mấp máy môi.
“Lão Tam,” huynh ấy nói, “đệ tới rồi.”
Ta đi qua, ngồi xuống bên giường.
“Hoàng huynh,” ta nói, “hãy dưỡng bệnh cho tốt, sẽ khỏi thôi.”
Huynh ấy lắc đầu.
“Trẫm biết,” huynh ấy nói, “thời khắc của trẫm đã tới rồi.”
Ta không biết nên nói gì.
Huynh ấy nhìn con rồng con phượng thêu trên đỉnh màn giường, bỗng nhiên hỏi: “Nàng ấy... có tốt không?”
Ta ngẩn ra.
“A Chiêu,” huynh ấy nói, “nàng ấy có tốt không?”
Cổ họng ta như bị thứ gì chặn lại.
“Tốt,” ta nói, “nàng ấy rất tốt.”
Huynh ấy gật đầu.
“Vậy thì tốt,” huynh ấy nói, “vậy thì tốt.”
Một lúc lâu sau, huynh ấy lại mở miệng.
“Lão Tam,” huynh ấy nói, “thay trẫm... đối xử tốt với nàng ấy.”
Ta nói, ta biết.
Huynh ấy nhắm mắt lại, không nói gì nữa.
Đêm hôm đó, huynh ấy đi rồi.
Ta quỳ trước giường, dập đầu ba cái với huynh ấy.
Hoàng huynh, huynh yên tâm.
Ta sẽ đối xử tốt với nàng ấy.
Cả một đời.
10
Sau khi Hoàng đế ca ca đi được ba năm, ta cũng già rồi.
Con trai con gái đều đã thành gia lập thất, cháu trai cháu gái quây quần đầy sân. Trong phủ náo nhiệt vô cùng, suốt ngày ồn ào tới phát đau đầu.
Nhưng ta thích.
Thích nhìn nàng bế cháu trai, gọi từng tiếng “bảo bối ngoan” một. Thích nhìn nàng dạy dỗ cháu gái, mặt nghiêm nghị, nhưng lại giấu không nổi ý cười trong mắt. Thích nhìn nàng ngồi trong sân phơi nắng, phơi tới mức ngủ gật, đầu gật gù từng cái một, như một đứa trẻ.
Ngày hôm đó ta cũng ngồi trong sân, nhìn nàng ngủ.
Ánh nắng rơi trên mặt nàng, ấm áp. Tóc nàng đã bạc, trên mặt đã thêm nếp nhăn, nhưng trong mắt ta, nàng vẫn là cô nương mặc áo lụa vàng nhạt, sống lưng thẳng tắp năm nào.
Nàng bỗng nhiên tỉnh dậy, thấy ta đang nhìn nàng chằm chằm, ngẩn ra.
“Nhìn gì thế?” Nàng hỏi.
Ta nói, nhìn nàng.
Nàng lườm ta một cái, nói, già rồi mà không đứng đắn.
Ta bật cười.
Ta đưa tay ra, nắm lấy tay nàng.
Tay nàng vẫn ấm áp, nắm trong tay, như nắm một ngọn lửa.
“A Chiêu,” ta nói, “đời này, đáng rồi.”
Nàng nhìn ta, trong mắt có thứ gì đó ánh lên.
“Ngốc ạ,” nàng nói, “nói gì thế.”
Ta không nói gì nữa, chỉ nắm lấy tay nàng.
Ánh nắng ấm áp, chiếu lên người chúng ta.
Ta nhớ tới năm mười lăm tuổi, lần đầu tiên gặp nàng.
Khi đó ta nghĩ, cô nương này thật là đẹp, đáng tiếc lại không phải là người của ta.
Sau này nàng đã trở thành người của ta.
Ta đợi nàng bảy năm, nàng theo ta cả một đời.
Đáng rồi.
Thực sự đáng rồi.
Vĩ thanh
Mùa đông năm ấy, một trận tuyết lớn rơi xuống.
Ta nằm trên giường, nắm tay nàng, nhìn tuyết ngoài cửa sổ từng bông từng bông rơi xuống.
“A Chiêu,” ta nói, “ta dường như lại thấy lần đầu tiên ta gặp nàng rồi.”
Nàng lại gần hơn, hỏi: “Trông thế nào?”
“Nàng mặc áo lụa vàng nhạt, đứng dưới mái hiên Đông cung, sống lưng thẳng tắp, chẳng thèm nhìn ai.” Ta nói, “Ánh nắng chiếu lên mặt nàng, sáng lấp lánh. Ta khi đó đã nghĩ, cô nương này, thật là đẹp.”
Nàng cười rồi.
Cười tới mức mày mắt cong cong, giống như năm đó vậy.
“Ngốc ạ,” nàng nói, “bây giờ nhìn, không đẹp sao?”
Ta nhìn khuôn mặt nàng.
Tóc đã bạc, da đã nhăn, đã già rồi.
Nhưng ta vẫn thấy, đẹp.
Thật là đẹp.
“Đẹp,” ta nói, “cả đời đều đẹp.”
Nàng cúi đầu xuống, hôn lên trán ta.
“Hành ca,” nàng nói, “cảm ơn chàng.”
Ta hỏi, cảm ơn gì?
Nàng nói, cảm ơn chàng đã đợi ta.
Ta muốn nói gì đó, nhưng không nói ra được nữa.
Ta chỉ nắm lấy tay nàng, nắm thật c.h.ặ.t.
Ngoài cửa sổ, tuyết vẫn đang rơi.
Từng bông, từng bông, từng bông.
Rơi trên mái hiên, rơi trên cành cây, rơi trên những năm tháng chúng ta đã đi qua.
Ta nhắm mắt lại.
Dường như lại trở về năm mười lăm tuổi.
Dưới mái hiên Đông cung, ánh nắng vừa đẹp.
Nàng đứng ở đó, mặc áo lụa vàng nhạt, cười với ta.
【Ngoại truyện chung】
Sau này, Đoan vương phi cũng ra đi vào một ngày xuân năm thứ ba sau khi Đoan vương qua đời.
Con cháu lúc sửa sang lại di vật, phát hiện bên mình bà cất giấu một chiếc áo gối cũ đã phai màu, bên trên có thêu hình hoa sen.
Có người nhận ra, đó là chiếc áo gối mà Tiên đế lúc lâm chung đã nắm c.h.ặ.t trong tay.
