Thần Y Thập Niên 60: Xuyên Thành Cô Vợ Pháo Hôi Thích Làm Mình Làm Mẩy - Chương 769
Cập nhật lúc: 01/03/2026 00:32
Tấm rèm cửa được vén lên, An Hân cười nói:
“Ơ, mọi người đi đâu hết rồi?"
“Hôm nay sân trượt băng Thập Sát Hải mở cửa trở lại, đều đi trượt băng cả rồi, chắc là sắp về thôi!"
“Ơ, đây là con nhà ai thế này?
Ưm... sao tôi thấy hơi quen mắt nhỉ."
“Cháu chào cô ạ!"
Thịnh Minh định xoay người bước xuống, nhưng động vào vết thương nên phải ôm lấy mạn sườn kêu đau.
“Chậm thôi, mấy ngày tới cháu không được vận động mạnh, càng không được làm việc nặng."
Lòng Chu Toàn khẽ động, hóa ra không phải chỉ mình cô có cảm giác này.
Cô không để lộ cảm xúc trên mặt, đỡ cậu bé ngồi hẳn hoi, sau đó kể lại quá trình mình gặp cậu cho An Hân nghe.
“Có những đứa trẻ thật sự là bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh, sao không thấy bọn Hoành Nghị bị bắt nạt bao giờ?
Đối với hạng người lấy việc bắt nạt kẻ khác làm niềm vui như thế, đúng là nên cho một bài học."
An Hân nghe xong thì đầy vẻ căm phẫn.
“Nói về cậu đi, tháng tuổi lớn thế này rồi, tuyết vừa mới tan đường xá trơn trượt, sao lại chạy đến chỗ tôi thế này?
Dương Thạc cũng yên tâm cơ à?"
Ngày dự sinh của An Hân là vào cuối năm, từ nửa tháng trước đơn vị đã cho nghỉ t.h.a.i sản, hiện đang ở nhà chờ sinh.
An Hân nhìn cô với vẻ mặt đáng thương, nhìn đến mức khiến Chu Toàn sởn cả gai ốc.
“A Toàn, mình sợ lắm!
Họ đều bảo sinh con đầu lòng rất khó, sản phụ lớn tuổi lại càng khó hơn.
Năm nay mình đã ba mươi lăm tuổi rồi, đúng chuẩn sản phụ cao tuổi, mà mình lại dính cả hai điều kiện đó, càng gần đến ngày sinh lòng mình càng sợ.
Trước đây khi xem phỏng vấn tin tức, không ít trường hợp sản phụ gặp sự cố khi sinh, gia đình mất đi người nội trợ trở nên hỗn loạn vô cùng, nghĩ đến việc mình có thể đi vào vết xe đổ của họ, mình sợ thắt cả lòng lại."
Chu Toàn hiểu được tâm trạng của cô ấy, liền vỗ vỗ vào cánh tay cô để trấn an.
“Cậu quá căng thẳng thôi, mình đã khám cho cậu rồi, ngôi t.h.a.i rất thuận, t.h.a.i nhi cũng có kích thước bình thường!
C-ơ th-ể cậu lại rất khỏe mạnh, lần này nhất định sẽ mẹ tròn con vuông."
“Đấy là trong phạm vi bình thường cơ bản thôi, nhỡ đâu mình bị ngã thì sao, nhỡ đâu lúc sinh quanh mình không có ai thì sao?"
Chu Toàn cạn lời nhìn cô ấy, cảm giác cả người cô ấy cứ được mất lo âu thế này là sao nhỉ.
“Hay là... thời gian này cậu dời về ở chung với mẹ chồng đi?"
Chương 1254 Đưa bạn nhỏ về nhà
An Hân chẳng thèm suy nghĩ mà phủ nhận ngay phương án này:
“Thôi dẹp đi, không thể phủ nhận bà ấy là một người mẹ chồng khai sáng và tốt bụng.
Nhưng bà ấy cũng là một quý phu nhân được người ta hầu hạ từ nhỏ tới lớn, làm sao biết chăm sóc người khác chứ.
Nói thật với cậu nhé, A Toàn tốt bụng của mình ơi, mình muốn chuyển qua đây ở, lỡ nửa đêm có chuyển dạ, có cậu ở đây mình cũng không hoảng loạn như thế.
Kể cả cậu đi làm rồi thì vẫn còn chị Thúy Lan ở đây, còn có hai anh cảnh vệ nữa, chẳng có nơi nào cho mình cảm giác an toàn hơn ở đây đâu."
Lúc này Dương Thạc bước vào, đã bảo là anh ấy làm sao có thể yên tâm để An Hân qua đây một mình được mà.
Chu Toàn chớp chớp mắt nhìn Dương Thạc đang xách túi hành lý, nở nụ cười nịnh nọt với mình.
“A Toàn, An Hân phải làm phiền em vài ngày rồi."
“Hai người đúng là tiền trảm hậu tấu mà!"
Cô dùng ngón tay chỉ vào hai người, cười như không cười nói.
“Ái chà, A Toàn là tốt nhất mà!"
An Hân biết Chu Toàn là người mềm lòng nhất, liền ôm lấy cô thi triển tuyệt chiêu làm nũng.
“Được rồi, nổi hết cả da gà rồi đây này!
Dù sao phòng ốc cũng nhiều, muốn ở bao lâu thì ở.
Để an toàn, Dương Thạc anh cũng nên mang hết đồ dùng trẻ sơ sinh chuẩn bị sẵn qua đây đi, đỡ phải lúc đó lại chạy về nhà lấy."
Dương Thạc nở nụ cười rạng rỡ nhận lời.
Gần Tết công việc của anh rất bận, suốt ngày đi sớm về muộn, chỉ sợ lúc anh không có nhà mà vợ chuyển dạ thì không ai hay biết.
Ở chỗ Chu Toàn lúc nào cũng có người, anh cũng có thể yên tâm làm việc rồi.
“Lúc nãy anh có mang ít thịt cừu và sườn cừu qua, đã mang vào bếp rồi, còn một ít định mang qua cho ông George nữa."
“Vậy anh đi đi!
Em cũng đến lúc đưa cậu nhóc này về rồi."
Thịnh Minh ở bên cạnh vẫn luôn ngoan ngoãn nghe người lớn nói chuyện, thấy cô bác sĩ đưa tay về phía mình thì vẫn chưa kịp phản ứng.
“Đi thôi, cô Chu đưa cháu một đoạn!"
Thịnh Minh theo bản năng lắc đầu, đã làm phiền người ta lắm rồi, không thể thêm phiền phức được nữa.
“Cháu cảm ơn cô, cháu tự về được ạ!"
“Nghe địa chỉ cháu nói thì cách chỗ cô khá xa đấy, hiện giờ cháu không thích hợp để lao lực đâu, cô có xe đạp đưa cháu một đoạn nhé."
Vệ Đông và Hoành Hiểu từ trong phòng xách một cái túi vải đi ra, đưa đến trước mặt Thịnh Minh:
“Đây là đồ ăn vặt mẹ thường cho bọn tớ, ăn không hết nên bọn tớ để dành lại, bên trong có kẹo đấy, lúc uống thu-ốc sẽ không thấy đắng đâu."
Thịnh Minh xua tay từ chối, Hoành Hiểu liền đanh mặt lại nói:
“Cậu còn bảo muốn làm bạn với bọn tớ, kết quả quà bọn tớ tặng cậu lại không nhận."
Thịnh Minh thấy cậu bé dường như thật sự không vui, vội vàng chộp lấy ngay, sợ hai người thật sự nổi giận không thèm kết bạn với mình nữa.
Chu Toàn dịu dàng nhìn sự tương tác của hai đứa trẻ, không ngờ hai đứa con của mình còn chu đáo hơn cả mình nghĩ, cô xoay người bước vào bếp lấy một ít màn thầu trứng và bánh bao rau do chị Thúy Lan hấp.
Cô lấy hẳn hai mươi cái, còn dùng giấy xi măng bọc thêm nửa túi đường phèn đặt vào trong, nhìn hành động giấu kẹo của đứa trẻ lúc nãy, chắc là muốn mang về cho người nhà ăn, chi bằng tặng thêm một chút.
Mùa đông đường trơn, lốp xe đạp đều được quấn dây thừng để tăng ma sát.
Chu Toàn sợ làm ngã cậu nhóc, đặc biệt thay một sợi dây thừng mới vào, Dương Thạc vốn định làm thay nhưng cô lại muốn tự mình đi một chuyến.
Cái cảm giác quen thuộc nảy sinh không tự chủ đối với cậu nhóc khiến Chu Toàn muốn đi gặp mẹ của cậu bé.
Còn có một mục đích nữa là xem có thể thuyết phục đưa cậu nhóc đi bệnh viện điều trị hay không.
Thịnh Minh mặc bộ quần áo bông và quần bông nửa mới nửa cũ dày cộp, trên cổ quấn chiếc khăn len dày che khuất nửa khuôn mặt.
Gió lạnh thổi vào người cũng không thấy rét, nhìn cô Chu ở phía trước, cậu cảm thấy một sự ấm áp chưa từng có.
Chương 1255 Trong lòng có tính toán
Thực lòng mà nói, nhà của cậu nhóc khá xa, đạp xe dọc theo con lộ mất nửa tiếng đồng hồ mới tới.
Chu Toàn cũng phải khâm phục nghị lực của đứa trẻ này, mặc bộ quần áo bông cũ mỏng manh như vậy mà lại đi bộ được quãng đường xa thế.
Chỉ vì nghĩ ở sân trượt băng đông người, hy vọng có thể nhặt nhạnh được chút gì đó ăn được, mà đi xa đến vậy.
