Thần Y Thập Niên 60: Xuyên Thành Cô Vợ Pháo Hôi Thích Làm Mình Làm Mẩy - Chương 770
Cập nhật lúc: 01/03/2026 00:32
“Kết quả chỉ kịp nhặt được nửa cái màn thầu, còn bị mấy đứa nhóc cùng khu vực đ-ánh cho một trận.”
Hôm nay nếu không gặp được bọn họ, ước chừng có thể an toàn đi về được hay không cũng chưa biết chừng.
Đây là một khu đại tạp viện, trong những con ngõ hẻm nhỏ hẹp chất đầy đồ đạc tạp nham của các nhà, hoặc là cơi nới thêm những gian nhà cấp bốn nhỏ khiến con ngõ càng thêm chật hẹp.
Hiện giờ chỉ miễn cưỡng để lại lối đi vừa đủ cho hai người sánh vai đi qua.
Chu Toàn cau mày đi qua, nơi này chỗ nào cũng tiềm ẩn nguy cơ hỏa hoạn, nếu chẳng may xảy ra cháy, người bên trong có muốn chạy cũng chẳng có đường mà trốn.
Nhưng thời gian này việc quản lý phòng cháy chữa cháy không nghiêm ngặt lắm, cộng thêm việc nhà ở khan hiếm.
Rất nhiều người cả đại gia đình chen chúc sống cùng nhau, căn bản không có ai đi chú trọng đến môi trường sống.
Thịnh Minh nhìn con ngõ quen thuộc, đắn đo hồi lâu mới gọi cô Chu lại.
Chu Toàn dừng xe đạp, đứa trẻ đã từ từ tuột xuống.
Vốn dĩ cô tưởng cái cửa nhỏ bên cạnh chính là nhà cậu bé rồi.
Không ngờ cậu nhóc đã quen đường thuộc lối, ở bên cạnh một cái cây không lớn lắm sát chân tường, gạt một tấm ván gỗ ra để lộ một cái lỗ hổng cỡ bằng cái ghế đẩu.
Cậu nhanh nhẹn đổ hết kẹo, đồ ăn vặt và bánh bao màn thầu vào với nhau rồi nhét vào trong đó, chỉ để lại vài cái bánh bao màn thầu, dùng chính cái túi bọc đồ ăn vặt ban nãy quấn lại.
Quay đầu lại bắt gặp ánh mắt kinh ngạc của cô Chu, Thịnh Minh hổ thẹn cúi đầu, tay bóp c.h.ặ.t gấu áo.
Cố gắng giải thích:
“Cô ơi, những thứ này nếu xuất hiện ở nhà, nhất định sẽ không có phần của cháu và mẹ với em gái đâu, nên cháu không thể mang về được!"
Chu Toàn đại khái hiểu được nguyên nhân cậu làm vậy, nhỏ tuổi thế này đã phải sống trong lo sợ, hành sự lại có tính toán, có thể thấy cuộc sống của cậu vất vả đến nhường nào.
Nhưng nói cho cùng, đây vẫn chỉ là một đứa trẻ mười tuổi thôi mà.
Rốt cuộc là loại cha mẹ nào mà có thể thiếu trách nhiệm đến mức để một đứa trẻ nhỏ như vậy phải tính toán đủ đường cho gia đình này.
Cô nhẹ nhàng vỗ vai an ủi:
“Cô hiểu mà, cháu còn nhỏ, có những chuyện nếu có thể, hãy bàn bạc thêm với cha mẹ cháu, cách của người lớn dù sao cũng nhiều hơn cháu..."
Nói đến đoạn sau Chu Toàn không nói tiếp được nữa, nếu cha mẹ dựa dẫm được, đứa trẻ sao lại phải sống khổ sở như vậy.
Thịnh Minh kinh ngạc ngẩng đầu lên, trong mắt cô Chu không hề thấy sự khinh bỉ như cậu tưởng tượng, mà là tràn đầy sự xót xa, giống như ánh mắt mẹ nhìn cậu vậy.
Cậu bé nhỏ tuổi không hề biết rằng, cảm xúc đang trào dâng mãnh liệt trong lòng mình được gọi là cảm động, lúc này cậu chỉ biết là mình không kìm được mà rơi nước mắt.
Chu Toàn rút từ trong túi ra một chiếc khăn tay sạch sẽ đưa cho cậu lau nước mắt:
“Đi thôi, bên ngoài lạnh lắm, nhà cháu ở gian nào."
Đến trước một căn tứ hợp viện cũ kỹ, vị trí vốn lắp đại môn giờ đã trống hoắc, các hộ dân tùy ý đi lại xuyên qua đó.
Có một ông cụ chắp tay sau lưng đi ra:
“Ơ, là Thịnh Minh à, thằng nhóc này đi đâu thế, ăn xong cơm trưa bà nội cháu không tìm thấy cháu, lại bắt đầu mắng nhiếc ngoài phố rồi đấy.
Nhìn cái điệu bộ đó, lát nữa cháu phải cẩn thận một chút!"
Thịnh Minh lịch sự chào ông cụ một tiếng, quay người lo lắng nhìn Chu Toàn.
“Cô ơi, hay là cô đừng vào nữa, bà nội cháu nói năng khó nghe lắm, cháu sợ cô sẽ phải chịu ấm ức."
“Đứa nhỏ này, sao chuyện gì cháu cũng phải lo lắng thế?
Cô tìm người lớn nhà cháu có việc, đã đến đây rồi, kiểu gì cũng phải vào nói chuyện với họ một chút."
Đứa trẻ này quá hiểu chuyện và chu đáo, là đứa con mà bao nhiêu cha mẹ mơ ước, không nên bị xem nhẹ như vậy.
Điều này cũng khiến Chu Toàn không thể khoanh tay đứng nhìn chuyện của cậu bé, hôm nay dù có phải lo chuyện bao đồng một phen, cô cũng phải đi chuyến này.
Chương 1256 Bà nội cực phẩm
“Vậy cô cứ để xe đạp ở bên ngoài là được ạ, lũ trẻ ở đây dù có nghịch ngợm đến đâu, ít nhất cũng không dám phá hoại xe đạp của người khác, vì cha mẹ chúng sợ phải đền tiền!"
Thịnh Minh chớp chớp mắt với cô, cả người toát lên vẻ lanh lợi.
Chu Toàn mỉm cười, hiếm khi thấy được khía cạnh sinh động của cậu bé.
Trong sân, một người phụ nữ trung niên vừa quét sân vừa lầm bầm c.h.ử.i rủa, cả người tràn đầy khí thế bạo ngược, cáu kỉnh.
Thấy Thịnh Minh dẫn một người lạ vào, bà ta cũng chẳng hỏi rõ nguyên do, giơ cán chổi chỉ vào cậu, mắng xối xả một trận lôi đình.
Lời lẽ độc địa đến mức không thể tin nổi đó là lời một người bà nội nói với cháu ruột của mình.
Mắng xong cuối cùng cũng hả được chút giận, nhớ tới công việc đang làm đáng lẽ phải là do thằng nhóc này làm.
Lại nổi giận tiếp:
“Vừa buông bát đũa xuống là mày tót ra ngoài chơi ngay, việc nhà một đống đấy mày coi như không thấy phải không, đúng là mẹ nào con nấy, toàn là lũ lười đầu thai!"
Thịnh Minh dường như đã quá quen với việc này, lầm lũi để bà mắng, đợi lúc bà nội thay hơi.
Cậu kịp thời lên tiếng:
“Bà ơi, lúc nãy cháu bị thương, là cô bác sĩ này cứu cháu, còn đưa cháu về, bà nên cảm ơn cô ấy ạ."
“Liên quan gì đến tao..."
Mẹ Đổng chẳng thèm suy nghĩ đã quát lại ngay.
Chu Toàn không nhịn được nữa, ngắt lời những câu từ khó nghe sắp thốt ra của đối phương.
“Thưa bà, xin bà hãy ít nhất nhìn rõ tình trạng hiện tại của cháu trai bà rồi hãy mắng cũng chưa muộn.
Cậu bé bị người ta đ-ánh đến mức chấn thương bên trong, sắc mặt thằng bé vô cùng tệ, thằng bé cần được nghỉ ngơi, cần dinh dưỡng, cần sự quan tâm của người nhà các người!"
Sau đó Chu Toàn cũng không đợi đối phương lên tiếng, tóm tắt sự việc một cách súc tích cho bà ta nghe.
Hy vọng bà ta có thể nể tình thân mà đối xử tốt với đứa trẻ sau khi biết nó bị thương.
Nhưng điều khiến Chu Toàn vạn lần không ngờ tới là, mụ già này đột nhiên lao lên phía trước, đôi bàn tay tham lam kiểm tra bộ quần áo bông mới đến tám phần Thịnh Minh đang mặc trên người.
“Bộ quần áo bông này tốt thật đấy, bông bên trong nhồi thật chắc chắn, chắc là ấm lắm nhỉ!
Vừa hay anh trai mày mới từ miền Nam đi thăm thân về, không chịu nổi thời tiết Kinh thành, bộ quần áo này cho nó mặc là vừa đẹp."
“Cái gì đây, tốt quá rồi ~ mang bánh bao màn thầu về mà chẳng ho he lấy một tiếng, có phải định giấu mang vào phòng ăn một mình không, biết ngay cái giống nhà mày không có lương tâm mà!"
Vừa nói bà ta vừa thô lỗ giật phắt cái túi đựng bánh bao đi.
Thấy bên trong có ba cái bánh bao, ba cái màn thầu, còn có hai quả trứng luộc, mặt mẹ Đổng lộ rõ vẻ vui mừng khôn xiết.
Nụ cười lịch sự luôn treo trên mặt Chu Toàn biến mất không còn dấu vết.
Cô lạnh giọng nói:
“Điểm chú ý của bà không phải nên là vết thương trên người đứa trẻ sao?"
