Thần Y Thập Niên 60: Xuyên Thành Cô Vợ Pháo Hôi Thích Làm Mình Làm Mẩy - Chương 87
Cập nhật lúc: 28/02/2026 06:02
Trong tình trạng đang cực kỳ cần nhân tài, thỉnh thoảng phá lệ cũng là chuyện có thể hiểu được mà!”
Với tư cách là viện trưởng, Nghiêm Văn Thước hiểu rõ, cục y tế đã đưa ra chỉ thị quan trọng, cho các đại phu rải r-ác trong dân gian tham gia cuộc khảo thí mang tính hệ thống để chọn ra những đại phu có năng lực.
Cục y tế các nơi cũng sẽ tích cực tới các vùng sâu vùng xa để tuyên truyền sổ tay “Bác sĩ chân đất”, nhằm đạt được mục đích nhanh ch.óng đào tạo bác sĩ nông thôn, phấn đấu để mỗi đại đội sản xuất đều có thể sở hữu bác sĩ chữa bệnh cứu người của riêng mình.
Chính sách là như vậy, cộng thêm việc Nghiêm Văn Thước tận mắt chứng kiến sự sắp xếp bình tĩnh khi Chu Toàn trị thương cũng như thủ pháp điều trị chuyên nghiệp, ông không nhịn được mà nảy sinh lòng mến mộ nhân tài.
Tôn Quyên vui mừng quá đỗi, trước khi tới đây thật ra trong lòng không có chút tin tưởng nào, sắp khai khảo mới tới báo danh, nghĩ thôi đã thấy không có cửa rồi.
Vốn định nói thêm vài lời tốt đẹp trước để nợ ân tình, không nhất định là sẽ thành công, không ngờ viện trưởng thật sự đồng ý.
“Còn đứng ngây ra đó làm gì nữa, mau lấy giấy chứng nhận của đại đội cháu ra đi.”
Nghiêm Văn Thước mỉm cười nhắc nhở.
Chu Toàn ảo não vỗ trán một cái, vội vàng từ trong túi đeo chéo móc ra tờ giấy chứng nhận bỏ trống, b.út máy “soạt soạt" vài nhát đã viết lên việc đại diện đại đội tới tiếp nhận khảo thí.
Bác cả từ khi biết Chu Toàn thường xuyên phải vào trong trấn đã đóng dấu sẵn trên giấy trắng cho cô, để cô muốn làm gì thì tự mình bổ sung vào.
Nghiêm Văn Thước bị hành động này làm cho buồn cười, cô gái nhỏ này thật sự rất thú vị, xem ra ở đại đội họ cô cũng sống khá tốt đấy chứ.
Cuộc đối thoại phía bên này của họ tự nhiên cũng lọt vào mắt những thí sinh khác, nhưng vì không liên quan đến lợi ích nên đa số chỉ phàn nàn vài câu là xong.
Dù sao cũng không phải là tranh giành suất công việc, họ đều là những bác sĩ nông thôn khám bệnh cho các xã viên ở tầng lớp thấp nhất, chỉ là lấy một cái chứng nhận nghề nghiệp để danh phận của mình được chính đáng hơn mà thôi.
Thêm một người cũng chẳng nhiều, bớt một người cũng chẳng ít, nên cũng nhắm mắt làm ngơ đối với hành vi “nước đến chân mới nhảy" này.
Điền xong tư liệu là gần như vào phòng thi ngay, thời gian được tính toán rất sít sao.
Một tiếng sau, Chu Toàn với vẻ mặt thoải mái bước ra khỏi phòng thi.
Tôn Quyên lập tức đón lấy:
“Mệt không cháu?
Bác vừa mới mua cho cháu hai quả trứng gà ở căng tin đấy.”
“Cảm ơn bác Tôn, bác vẫn còn đợi cháu ạ, làm phiền bác quá!”
“Nói lời khách sáo đó làm gì, thật sự mà nói thì cháu đã giúp nhà bác một việc lớn rồi, bác thật lòng coi cháu như con cháu trong nhà mà đối đãi đấy.”
Đứa con gái này cái gì cũng tốt, chỉ là lúc cư xử với người khác thì khách sáo quá.
Hai người lại nói chuyện thêm một lát, Chu Toàn chuẩn bị đi về.
Ba ngày sau mới tới biết kết quả, nếu thành tích đạt yêu cầu thì ngay hôm đó có thể phát “Chứng chỉ bác sĩ chân đất”.
Sở dĩ Chu Toàn để tâm đến chứng chỉ này như vậy cũng là để tránh việc sau này khi dùng đông y điều trị, đột nhiên có người nhảy ra chụp cho cô cái mũ “hủ lậu phong kiến”.
Phải biết rằng các phương thu-ốc giải quyết các bệnh thường gặp trong bác sĩ chân đất đa số đều là các loại th-ảo d-ược hái tại chỗ, có tấm chứng chỉ này có thể che giấu sự thật cô là một trung y truyền thống.
Chương 144 Ngược tra nam
Chu Toàn đạp xe đạp đi trên con đường làng về thôn, làn gió nhẹ phả vào mặt xua đi cái nóng nực của mùa hè.
Từ đằng xa đã nhìn thấy có một bóng dáng thô kệch đang đuổi đ-ánh một người phụ nữ.
Chu Toàn phanh gấp một cái, dừng lại ngay trước mặt hai người.
Người phụ nữ bị đ-ánh dường như tìm được cọng rơm cứu mạng, lảo đảo chạy về phía này.
“Cứu tôi với...”
Chu Toàn tiến lên đỡ lấy người phụ nữ, đôi mắt sắc lẹm cảnh giác nhìn chằm chằm vào người đàn ông trước mặt.
Đột nhiên từ đâu nhảy xuống một cô gái nhỏ xinh như tiên nữ, người đàn ông cợt nhả huýt sáo một tiếng, ánh mắt phóng túng quét qua người Chu Toàn.
Kể từ sau khi xóa bỏ những vết sẹo m-ụn trên mặt, làn da trở nên trắng trẻo mịn màng, mặc dù Chu Toàn cố ý dùng kem nền màu vàng nhạt.
Biến khuôn mặt mình trở nên đen vàng thô ráp như những cô gái thời đại này, nhưng vẫn khó giấu được ngũ quan thanh tú.
Chu Toàn chán ghét quát:
“Mắt mũi để cho t.ử tế vào.”
Người phụ nữ tự nhiên hiểu rõ con người của chồng cũ, khi phát hiện chỉ có một mình cô gái nhỏ, trong lòng thất vọng vô cùng.
Hết sức yếu ớt nhắc nhở:
“Cô bé ơi cô mau chạy đi, đừng có dính vào, cô không đối phó nổi với hắn đâu.”
Người đàn ông cười hì hì bỉ ổi:
“Cô bé à, thấy cô xinh đẹp thế này, vào thị trấn mà chẳng có ai đi cùng, nguy hiểm lắm, hay là theo anh đi, anh sẽ bảo vệ cô từng bước một.”
Bị ánh mắt dơ bẩn đó làm cho buồn nôn, mũi chân Chu Toàn dùng lực cắm vào bùn cát, giơ chân hất tung cát bụi lên, vãi đầy mặt người đàn ông.
Trên mặt đau rát như lửa đốt, người đàn ông thấy con bé này không dễ chọc nên cũng dẹp bỏ ý định trêu ghẹo, dựng ngón tay lên hung tợn cảnh cáo.
“Con nhỏ thối tha kia, mau cút đi, ít xía vào chuyện của người khác thôi, cẩn thận tôi đ-ánh luôn cả cô đấy!”
Chu Toàn không thèm để ý đến gã đó, cúi đầu nhìn người phụ nữ đang sợ hãi và tức giận trừng mắt nhìn phía đối diện.
“Hắn là gì của chị?
Tại sao lại đ-ánh chị?”
Người phụ nữ thở dốc vài hơi nặng nề mới khàn giọng nói:
“Hắn là chồng cũ của tôi, tôi và hắn ly hôn một năm rồi, đã không còn quan hệ gì nữa, vậy mà cái đồ không biết xấu hổ này lại ép tôi phải gả cho chú của hắn.”
Chu Toàn nghe xong chỉ thấy thật hoang đường.
Người đàn ông vẫn còn lý lẽ hùng hồn:
“Con mụ thối tha kia, cô là một con gà mái không biết đẻ trứng, có người chú già độc thân của tôi sẵn lòng cưới cô là cô nên thắp hương cảm tạ rồi đấy!”
“Phì, một lũ dơ bẩn, các người chính là tính toán cướp tôi về để không phải tốn một xu tiền sính lễ nào.
Nhưng tôi cũng không phải là người ch-ết, tôi cũng biết phản kháng đấy chứ!
Người phụ nữ tức giận đến mức l.ồ.ng ng-ực phập phồng, trong lòng có một nỗi uất ức không nói nên lời.
“Tôi đó là nể mặt cô thôi, cái loại không biết đẻ, lại còn bị ly hôn như cô thì ai thèm, còn ở đó mà kén cá chọn canh.
Lại đây cho tôi..., tôi nói cô là đồ hèn hạ thích bị ăn đòn phải không?”
Người đàn ông hung thần ác sát tiến lại gần, bàn tay đưa ra bỗng nhiên bị một bàn tay có lực giữ c.h.ặ.t.
Ngay sau đó thân hình bị một luồng sức mạnh to lớn đẩy ngược lại, bất giác quay người, tay bị đè c.h.ặ.t ở sau lưng, sau đó là một cú đẩy mạnh.
Khi người đàn ông phản ứng lại thì đã nằm sấp trên đất gặm một mồm bùn.
“Phì phì..., con nhỏ thích xía vào chuyện người khác này, xem tôi có đ-ánh cho cô mặt hoa da phấn không!”
Vừa nhổ mảng bùn cát bị sặc vào trong miệng, vừa mắng c.h.ử.i chống tay đứng dậy, vung nắm đ-ấm định đ-ánh người.
Chu Toàn không khách khí với cái loại đàn ông thích đ-ánh phụ nữ này, cô giơ chân liên tục đ-á vào người gã, đôi chân dài mỗi một cú đ-á đều trúng đích một cách chuẩn xác.
