Thần Y Thập Niên 60: Xuyên Thành Cô Vợ Pháo Hôi Thích Làm Mình Làm Mẩy - Chương 88
Cập nhật lúc: 28/02/2026 06:02
“Thân hình vạm vỡ của người đàn ông trước mặt Chu Toàn mảnh khảnh lại bị đ-ánh cho một cách kỳ lạ là không có sức chống đỡ.”
Rất nhanh người đàn ông đã bị đ-á cho mặt mũi bầm dập, nằm trên đất thở hồng hộc.
Người phụ nữ đứng không vững nữa, há hốc mồm nhìn cô gái nhỏ hơn mình mấy tuổi đ-ánh cho gã chồng bạo lực không còn sức chống đỡ.
Đối với Chu Toàn đúng là sùng bái đến mức ngũ thể đầu địa (sát đất).
Chương 145 Bị nhòm ngó
Chu Toàn nhìn gã tra nam vô liêm sỉ đó như nhìn đống r-ác, hừ lạnh nói:
“Đúng là người hèn hạ thì thiên hạ vô địch, anh lấy đâu ra mặt mũi mà kiểm soát hôn nhân của vợ cũ đã ly hôn rồi chứ.”
“Dựa vào việc đ-ánh người sao?
Vậy thì để anh nếm thử mùi vị bị người ta đ-ánh nhé!”
Người đàn ông nằm trên đất bò không dậy nổi, trong miệng vẫn không quên để lại lời hăm dọa.
“Chó vờn chuột xía vào chuyện của người khác, cô là người của đại đội nào?
Tôi sẽ không tha cho cô đâu!”
Chu Toàn cười lạnh một tiếng, nhặt hai hòn đ-á to bằng viên gạch trên đất lên, tung hứng trong lòng bàn tay.
Con ngươi của người đàn ông co rụt lại, sợ hãi đến mức biến đổi cả giọng điệu.
“Cô đừng có làm bậy, g-iết người là phạm pháp đấy...”
Chu Toàn ngay trước mặt anh ta dùng hết sức bóp nát hòn đ-á thành hai nửa.
Làm người đàn ông sợ đến hồn xiêu phách lạc, nhìn Chu Toàn với ánh mắt chỉ còn lại sự sợ hãi.
“Đừng có nghĩ phụ nữ là kẻ yếu, phụ nữ cũng có khả năng đ-ánh cho anh răng rơi đầy đất đấy!”
“Cho nên tốt nhất là thu lại cái tâm tư dơ bẩn đó của anh đi, nếu không đây chính là kết cục của anh, dù sao con người ta cũng luôn gặp phải điều bất trắc mà, đang đi trên đường biết đâu ngày nào đó ‘xảy ra chuyện ngoài ý muốn’ mà mất mạng, anh nói có đúng không?”
Người đàn ông tự nhiên nghe ra được ý đe dọa trong đó, không hiểu sao nhìn vào đôi mắt của người phụ nữ đó, linh cảm cô ta nói được là làm được, lập tức rợn cả tóc gáy.
Không thèm để ý đến gã đàn ông bắt nạt kẻ yếu nữa, cô đi đến bên cạnh người phụ nữ kiểm tra giúp chị ấy.
Sau khi kiểm tra phát hiện chị ấy đa số là bị tổn thương tổ chức dưới da, chỗ mắt cá chân bị trật khớp, Chu Toàn ngồi xuống nắn lại khớp xương cho chị ấy.......
Cùng lúc đó, tại nhà Triệu Quảng Khôn của tiểu đội ba, một âm mưu nhắm vào Chu Toàn đang được tiến hành.
Triệu Quảng Khôn mân mê gói bưu phẩm trên bàn, cười lạnh một tiếng:
“Chồng của Chu Toàn này ra tay cũng khá hào phóng đấy chứ, trước đó mới gửi chưa được bao lâu, giờ lại nhận được nhiều đồ tốt thế này.”
“Anh cả, con mụ đó thật sự xinh đẹp như vậy sao?
Có đẹp bằng con vợ trước đây của em không?”
Người nói chuyện là một người đàn ông ngoài hai mươi tuổi, để tóc rẽ ngôi giữa, đuôi mắt hơi xếch lên, tạo cho người ta cảm giác nham hiểm xảo quyệt.
Triệu Quảng Khôn liếc em trai một cái:
“Tao nói cho mày biết, con nhỏ này chính là một con gà mái biết đẻ trứng vàng đấy, so với con vợ nghèo rách mồng tơi trước kia của mày thì không biết là mạnh hơn bao nhiêu lần đâu.”
“Chỉ cần mày chịu bỏ chút đầu óc dỗ dành nó vào tay, dựa vào năng lực của con nhỏ đó, chắc chắn có thể mang lại lợi ích rất lớn cho gia đình chúng ta.”
Triệu Quảng Khôn cười một cách tà ác:
“Quan trọng nhất là, cấu kết được với Chu Toàn thì danh tiếng của nhà họ Chu mười dặm tám xứ này coi như thối hoắc rồi, để xem có làm tức ch-ết hai thằng cha khốn kiếp đó không!”
Triệu Quảng Lương tự tin vỗ ng-ực bảo đảm:
“Anh cả, anh biết em sở trường nhất là đối phó với phụ nữ mà, chỉ cần em thật sự bỏ tâm tư ra thì không có người phụ nữ nào thoát khỏi tay em đâu.”
Triệu Quảng Khôn tự nhiên cũng rất rõ ràng thủ đoạn tán tỉnh phụ nữ của em trai, nếu không cũng sẽ không gọi người từ huyện về.
“Nhưng cái con nhỏ họ Chu này không phải như những đứa con gái mà mày từng trêu chọc đâu, hai anh em Chu An Phúc bảo vệ con cái kỹ lắm, mày phải hết sức kiên nhẫn, dỗ dành trái tim của con nhỏ này về phía mày.”
“Anh cả cứ yên tâm đi, em biết phải làm thế nào mà.”
Triệu Quảng Lương tự tin bảo đảm, hai anh em tâm đầu ý hợp cười với nhau.
Trên đường đi Chu Toàn cũng đã tìm hiểu rõ ràng, người phụ nữ ngồi sau xe bị đ-ánh bầm dập cả người là người của đại đội bên cạnh.
Chị ấy tên là Tô Thanh, năm nay 27 tuổi.
Một năm trước sau khi ly hôn với gã chồng bạo hành, người nhà mẹ đẻ xót thương nên để chị ấy vẫn luôn ở lại nhà mẹ đẻ.
Hôm nay đi theo mấy bà thím vào trấn giúp chị dâu mua ít đồ thì gặp phải chồng cũ.
Hắn còn đặc biệt tới chặn đường chị ấy, mục đích chính là để ép chị ấy đồng ý gả cho chú của chồng cũ.
Đây có phải là chuyện mà người bình thường có thể làm ra được không?
Để cháu dâu cũ gả cho chú, đúng là vi phạm luân thường đạo lý.
Chương 146 Hồn xiêu phách lạc
Người đàn ông thấy vợ cũ vốn luôn nhẫn nhục chịu đựng lại dám mắng c.h.ử.i mình xối xả, theo thói quen liền vung tay định đ-ánh.
May mà sau đó gặp được Chu Toàn, nếu không Tô Thanh hôm nay không bị đ-ánh ch-ết thì cũng bị cưỡng ép lôi đi mất.
Xe đạp vừa tới đầu thôn, những xã viên đi ngược chiều đều rất nhiệt tình chủ động chào hỏi Chu Toàn.
Lúc này Tô Thanh mới biết, cô gái này hóa ra là người của đại đội Phong Trạch.
Chị ấy nhìn tấm biển đại đội Phong Trạch với ánh mắt phức tạp, nếu năm đó không xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì có lẽ chị ấy cũng là một thành viên của đại đội này rồi.
Đám nhóc tỳ đang viết bài tập trong sân nghe thấy tiếng chuông xe đạp liền reo hò chạy từ trong sân ra.
Chu Toàn lấy chiếc túi đeo chéo quân dụng đã hứa cho Hướng Đông, Hướng Trung ra, làm hai nhóc con mừng rỡ nhảy cẫng lên.
Những đứa trẻ khác cũng ngưỡng mộ vô cùng, nhưng sớm đã biết là phần thưởng cho việc làm việc nghĩa của các anh nên chỉ nhìn với vẻ ngưỡng mộ, trong lòng thầm thề rằng có cơ hội chúng cũng sẽ làm việc nghĩa.
Nhưng Chu Toàn không hề quên những đứa trẻ khác, cô lấy bánh bông lan thơm phức dự trữ trong không gian và kẹo hoa quả là quà đáp lễ của Lâm Thúy Bình ra chia cho bọn trẻ.
Đám trẻ nhận được kẹo liền ùa nhau chạy ra ngoài chơi.
Chu Toàn dẫn Tô Thanh vào phòng trị liệu để trị thương cho chị ấy, cuối cùng lấy một chai r-ượu thu-ốc, bảo chị ấy hàng ngày xoa vào chỗ trật khớp để tránh để lại di chứng.
“Thật sự rất cảm ơn cô đã ra tay giúp đỡ, nhìn tôi này, suốt dọc đường chỉ lo nói chuyện của mình mà đến tên họ của cô tôi cũng không biết.”
Tô Thanh rất cảm kích sự giúp đỡ của Chu Toàn, hối hận vì không nên một mình về nhà sớm, hôm nay nếu cô không kịp thời xuất hiện thì chồng cũ thật sự sẽ đ-ánh ch-ết chị ấy.
Ánh mắt hung ác đó của hắn rõ ràng là lộ ra sát khí, bày ra vẻ nếu mình không đồng ý thì sẽ đ-ánh ch-ết mình.
“Tôi tên là Chu Toàn, là bác sĩ thường trú của trạm y tế đại đội.”
Tô Thanh rùng mình một cái, kinh ngạc ngẩng đầu nhìn chằm chằm Chu Toàn.
Chu Toàn bị nhìn đến mức không tự nhiên, khẽ ho một tiếng hỏi han.
