Thẳng Nam Beta Bị Đánh Dấu Rồi Mang Thai - Chương 5
Cập nhật lúc: 25/06/2026 05:01
“Không cho tôi vào, lại lén lút xem Omega?”
Quyền Tông tiến sát lại gần, thân hình cao lớn bao trùm lấy tiểu thẳng nam đáng thương. Những ngón tay với khớp xương rõ ràng ghì c.h.ặ.t lấy cặp đùi hơi tròn trịa của Du Tuân, không cho cậu khép lại.
“Đã sắp làm mẹ người ta rồi, mà còn muốn tìm vợ à?”
Lòng bàn tay hơi thô ráp áp lên tấm chăn, nhiệt độ cơ thể như xuyên thấu qua lớp vải, thấm đẫm vào đùi cậu. Dưới ánh nhìn của Du Tuân, Quyền Tông cường thế, không chút khoan nhượng dùng bàn tay đầy vết chai nắn bóp, từng chút một kéo tấm chăn đang che chắn "vùng kín" của cậu ra.
Du Tuân kêu lên một tiếng thất thanh. Ngay khi tiếng kêu thoát ra, cậu liền hối hận. Cậu tự nghe thấy giọng mình – rõ ràng là một chút cũng chẳng giống phong thái của một "thẳng nam" chút nào. Du Tuân thậm chí cảm nhận được ánh nhìn ám trầm của vị Enigma kia đang dán c.h.ặ.t vào vị trí đó.
Tiêu đời rồi.
Trong lòng cậu hoảng loạn cực độ, nỗi lo sợ về việc sẽ phải thực hiện những phương pháp "bổ sung tin tức tố" mà bác sĩ khuyên khiến cậu đứng ngồi không yên.
“Anh làm cái gì thế hả?” Dưới sự thúc ép của dự cảm chẳng lành, Du Tuân luống cuống giãy giụa, giật lại tấm chăn, vụng về che đậy. Cậu cố lấy hết can đảm của một "thẳng nam", chỉ trích đối phương: “Anh dựa vào cái gì mà cướp chăn của tôi!”
Yết hầu Quyền Tông khẽ động, rõ ràng anh cũng không ngờ rằng Du Tuân lại không hề mặc quần đùi bên trong. Vị "trưởng bối" này dĩ nhiên trầm ổn hơn tiểu thẳng nam nhiều: “Chăn của em? Một thẳng nam vừa mang thai, vừa chui vào chăn người đàn ông khác, lại còn dám nói đó là chăn của mình sao?”
Lại còn dán c.h.ặ.t vào như thể thích chăn của người ta đến thế. Mặt Du Tuân đỏ bừng như gấc chín.
“Thế... thế thì anh cũng đang xâm phạm quyền riêng tư của tôi!”
“Ừ,” Quyền Tông bao dung thừa nhận, “Vậy phòng ngủ và chăn của tôi cũng là quyền riêng tư của em?”
Beta mặt đỏ gay ngồi trong chăn Quyền Tông, luống cuống không biết đặt tay chân vào đâu, ngồi đến mức xiêu vẹo, suýt nữa thì ngã xuống mép giường. Quyền Tông thấy thế, vươn tay ôm c.h.ặ.t lấy cậu: “Giải thích chút nội dung em vừa gửi cho tôi xem nào?”
Du Tuân ấp úng. Sự việc vừa bị "xem hết sạch" khiến cậu bị sốc tâm lý, nhất thời không thể bịa ra lý do nào hợp lý để lừa cho qua chuyện.
“Bởi vì, bởi vì...”
Du Tuân đành phải bám lấy việc Quyền Tông xông vào phòng để phản công, cứ như thể cậu mới là người nắm lý lẽ: “Tại sao anh lại xông vào đột ngột như thế, còn... còn lấy mất chăn của tôi? Anh không nghe thấy tôi bảo chờ một chút à, cũng không thấy tôi vẫn đang ở trên giường sao!”
“Phòng ngủ của tôi, tôi không được vào?” Quyền Tông cười nhẹ, không để Du Tuân kịp phản bác: “Vậy em là chủ nhân khác của phòng ngủ này sao? Một tiểu mommy thẳng nam mang thai?”
“...” Tiểu mommy thẳng nam mặt đỏ thấu, sắc đỏ ấy lan tỏa khiến cậu trở nên quyến rũ đến lạ, như một bức họa màu nước bị làm đổ, thấm đẫm một khí chất trưởng thành xen lẫn vẻ uốn lượn khó cưỡng. Tuy da mặt mỏng, nhưng Du Tuân đã chín đỏ như quả cà chua. Nhưng cậu vẫn thầm mừng vì Quyền Tông không truy vấn tiếp về đống tài liệu "Omega" mà cậu đã lỡ tay gửi nhầm.
Hừ, Du Tuân vội đổi đề tài: “Đừng nói về tôi nữa, tối nay ăn cơm gì thế?” Cậu hơi oán trách, như thể vô tình nhắc nhở: “Quần áo anh đưa cho tôi chẳng có tí tin tức tố nào cả.” Giọng điệu hệt như đang hối thúc "chồng" làm tròn trách nhiệm.
“Em muốn ăn gì?”
Quyền Tông không hề có ý định truy cứu tiếp, mà dùng bàn tay to lớn, ấm áp ấn nhẹ sau gáy Du Tuân, tay kia ôm c.h.ặ.t cậu vào lòng. Anh tự nhiên và cường thế đan năm ngón tay mình vào tay cậu, mười ngón tay đan c.h.ặ.t. Khung xương anh to lớn, chỉ cần vòng tay ôm lấy là đã giam cầm cậu gọn lỏn vào l.ồ.ng n.g.ự.c.
Du Tuân – cậu Beta thẳng nam không có tuyến thể – giãy giụa hai cái không thoát được, đành mặc kệ. Nhưng hai thằng đàn ông nắm tay nhau thế này thật sự... rất kỳ cục. Cậu lén liếc nhìn, khung xương Beta tinh tế hơn, bàn tay nhỏ hơn nam giới, giờ đây đang bị đại chưởng của đối phương giam c.h.ặ.t.
Du Tuân nuốt khan, đổi chủ đề tiếp: “Đêm nay ăn... để tôi nghĩ.”
Thình lình, Quyền Tông hỏi: “Tính ăn Omega à?”
Sắc mặt Quyền Tông không hề lạnh lùng, chỉ là một câu hỏi đơn thuần. Nhưng vòng tay anh ôm c.h.ặ.t khiến Du Tuân không thể không dựa sát vào n.g.ự.c anh.
Du Tuân lắp bắp: “T... tôi gửi nhầm mà.”
Quyền Tông làm ngơ lời phủ nhận của cậu, một tay nhấc bổng thân hình mảnh khảnh, nhẹ tênh của "tiểu thẳng nam" đặt lên đùi mình. Cảm giác lơ lửng khiến Du Tuân kêu khẽ, và cậu càng thấy run rẩy hơn trước bàn tay to lớn đang che chở bụng nhỏ của mình.
Đối phương nóng hơn cậu rất nhiều. Anh đặt tay lên bụng cậu đầy chiếm hữu và cường thế, nhưng động tác lại vô cùng ôn nhu, cẩn thận. Đến lúc này, Du Tuân mới thực sự cảm nhận được mình đang mang trong mình một sinh linh của Enigma.
“Thả tôi xuống!” Du Tuân bỗng thấy không còn muốn giãy giụa hay khó chịu nữa, nhưng cái miệng vẫn cứng.
Quyền Tông đáp: “Thả xuống để em lại đi tìm Omega à?”
Du Tuân thấy lý luận của Quyền Tông thật vô lý. Cậu chỉ lướt xem ảnh với video thôi mà, đã làm gì đâu! Quyền Tông làm như cậu vừa phạm tội ác tày đình vậy.
Anh dễ dàng kiểm soát cậu như một con b.úp bê. Du Tuân bị ép phải tách hai chân ra, ngồi đối diện trong lòng anh. Quyền Tông rảnh tay vỗ vỗ cậu, cảnh cáo: “Em cần bổ sung tin tức tố.”
“Chúng ta...” Du Tuân suýt c.ắ.n vào lưỡi, “Đi ăn cơm thôi, tôi biết lỗi rồi.”
Cậu thừa biết tư thế này thuận tiện cho việc "bổ sung tin tức tố" theo lời bác sĩ, nhưng cậu vẫn chưa sẵn sàng. Cậu gắt lên: “Bây giờ tôi chưa cần!”
“Em cần.”
Tin tức tố của Enigma vốn có tính áp chế và phá hoại cực mạnh, Quyền Tông cũng chẳng cần bận tâm cảm xúc của ai. Nhưng với "vợ nhỏ", anh rõ ràng phải kiềm chế, phải biết dỗ dành, thỉnh thoảng mới được cường thế một chút.
Du Tuân lại ngửi thấy mùi hương dễ chịu kia. Nó mang theo vẻ giam cầm, cường thế, nhưng khi thực sự áp lên người cậu lại dịu dàng đến lạ. Cậu cảm thấy mình rất muốn ngửi nó lâu hơn. Du Tuân vô thức khép chân lại, chạm phải eo bụng rắn chắc của anh.
Cậu run lên: “Anh... anh không được thả tin tức tố.”
Quyền Tông thản nhiên chỉnh nhiệt độ phòng cao lên một chút: “Không được?”
Du Tuân hoảng loạn, cậu vẫn là một thẳng nam mà! “Không phải không được, mà là... phải có kế hoạch, từ từ từng chút một.”
“Ừm.” Quyền Tông như chỉ nghe lọt tai đúng một câu, “Vậy bắt đầu từ cái đơn giản nhất đi.”
Anh chiếu danh sách bác sĩ gợi ý lên, dịu dàng nhưng không cho phép cự tuyệt: “Nói cho anh biết, lời khuyên đầu tiên là gì?”
Du Tuân xấu hổ muốn chui xuống đất, nhưng ánh mắt anh thúc giục quá. Cậu đành nhắm mắt chọn cái đơn giản nhất, dù biết sẽ bị hố: “Nhiều... nhiều nắm tay thôi.”
Quyền Tông lắc đầu: “Nãy nắm lâu rồi, không tính.”
Du Tuân nghiến răng. Chắc chắn chọn ôm cũng sẽ không tính. Anh rõ ràng đang ép cậu chọn cái đầu tiên. Thật đáng ghét! Ỷ vào việc mình là bố của đứa trẻ mà bắt nạt cậu!
Nhưng, cậu cũng rất thèm khát tin tức tố của anh. Trong phòng ngủ, mùi hương của Quyền Tông đang tràn ngập đến nghẹt thở. Enigma đang săn đuổi bạn đời của mình.
Du Tuân đỏ mặt, tự trấn an: Hôn môi thôi, vẫn là thẳng nam mà.
Cậu ngước nhìn gương mặt sắc lạnh, mũi cao, đôi mắt đen thẳm kia. Quyền Tông lại không còn kiên nhẫn như trước, anh "thấu tình đạt lý" hỏi: “Thẹn thùng? Hay là... không biết làm?”
Quyền Tông chủ động cúi đầu, ghì c.h.ặ.t lấy cổ cậu, bắt đầu dẫn dắt. Du Tuân chưa bao giờ tiếp xúc thân mật với đàn ông thế này, cậu không kịp né tránh, nhiệt độ từ đối phương nhanh ch.óng truyền sang.
Tiếng nước chảy ra từ khóe môi cậu nghe thật rõ ràng. Quyền Tông như quên mình, gặm nhấm, mút lấy đầu lưỡi cậu. Du Tuân cảm thấy lưỡi mình đã không còn là của chính mình nữa, chỉ có thể mặc anh chiếm hữu. Sự bá đạo và khát khao của anh khiến cậu không thể chịu nổi.
Du Tuân uất ức, vừa khóc vừa đ.ấ.m vào n.g.ự.c anh, nhưng anh chỉ nhẹ nhàng đ.á.n.h vào đùi cậu như một lời cảnh cáo.
