Thẳng Nam Beta Bị Đánh Dấu Rồi Mang Thai - Chương 6

Cập nhật lúc: 25/06/2026 05:01

Giọng Quyền Tông trầm đục, anh tranh thủ lúc này thốt ra mấy chữ, ẩn chứa sự chiếm hữu đậm đặc: “Đừng có lộn xộn.”

Tin tức tố của Quyền Tông bắt đầu tràn ra, không hề kiêng dè. Du Tuân vốn định giãy giụa, định hỏi tại sao anh lại bắt cậu đứng im, nhưng dưới sự dẫn dắt của tin tức tố, cậu chẳng những không phản kháng mà còn vô thức tiến lại gần anh, ngoan ngoãn để đối phương truyền tin tức tố cho mình.

Du Tuân vốn đang thiếu sự trấn an từ người cha của đứa bé, việc tiếp nhận tin tức tố qua nụ hôn lúc này chẳng khác nào "cơn mưa rào giữa ngày nắng hạn". Quyền Tông nới lỏng lực đạo, để cậu thở dốc rồi khẽ cười: “Ngoan lắm.”

Được bổ sung tin tức tố, đầu óc Du Tuân tỉnh táo lại đôi chút. Cậu tức giận hất văng bàn tay vẫn đang đặt trên mặt mình ra. Lưỡi vẫn còn tê dại, một "thẳng nam" chính hiệu từ trước tới nay làm gì từng bị đối xử như vậy? Cậu trừng mắt: “Anh ra ngoài đi, tin tức tố đủ rồi, tôi muốn nghỉ ngơi.”

“Đủ rồi?” Quyền Tông lặp lại, giọng điệu đầy ẩn ý.

Du Tuân chột dạ, không dám hó hé. Sự thật là tin tức tố từ cha của đứa bé thì bao nhiêu cho đủ? Càng nhiều càng tốt chứ sao lại có chuyện "đủ rồi". Thấy Quyền Tông đặt mình xuống giường, Du Tuân vừa thấy nhẹ nhõm lại vừa hụt hẫng đến lạ lùng. Cậu chưa kịp thở phào thì đã thấy Quyền Tông quỳ một gối xuống trước mặt mình.

Đến giờ phút này, Du Tuân chẳng còn hơi sức đâu mà tự trấn an mình là "thẳng nam". Ánh mắt cậu m.ô.n.g lung, khóe mắt phủ một tầng hơi nước long lanh, trông vừa cầu khẩn vừa chờ mong. Mái tóc đen hơi rối, cậu bị ép hãm sâu vào lớp chăn ga, sắc đỏ ửng lan từ đôi má xuống tận cổ, tất cả đều hiện lên đầy sống động.

Du Tuân quả là một "thẳng nam" hết sức kỳ lạ. Lúc đang cố gắng giữ chút liêm sỉ cuối cùng, cậu không hề biết véo vào lòng bàn tay mình mà lại đưa ngón tay lên c.ắ.n, vì sợ đau nên chỉ dám c.ắ.n nhẹ lấy một dấu răng nhạt. Cậu ú ớ cầu xin: “Tôi sai rồi, hức... tôi sai rồi, tôi không bao giờ tìm Omega nữa đâu.”

Cậu vùng vẫy trong vô vọng, đôi chân thon dài, tròn trịa đạp lung tung. Quyền Tông ghé sát tai cậu, giọng trầm thấp hối thúc: “Ngoan, nên gọi anh là gì?”

Du Tuân ngơ ngác lặp lại, ngón tay vẫn bị cậu c.ắ.n c.h.ặ.t: “G... gọi là gì?”

Bị cảm giác lưng chừng làm cho bối rối, cậu vội vã đoán ý anh: “Tôi không tìm Omega, tôi không...”

Nam nhân vẫn kiên trì: “Tiếp tục đi.”

Nước mắt Du Tuân chực trào, bộ dáng lộn xộn lại xinh đẹp đến đáng thương: “Quyền tiên sinh... tôi sẽ ngoan ngoãn dưỡng bảo bảo.”

“Chưa đúng.”

Du Tuân dần hiểu ra, nhưng tính khí "thẳng nam" lại trỗi dậy, cậu kiên quyết không gọi. Quyền Tông thong dong ép buộc: “Hửm?”

Sự chờ đợi dài đằng đẵng đối với một người vừa thề thốt mình là thẳng nam như cậu thật sự khó chịu. Cuối cùng, không chịu nổi nữa, cậu đành lí nhí: “Lão công... lão công.”

Quyền Tông đạt được mục đích, cúi xuống c.ắ.n nhẹ vào sau gáy cậu, truyền vào một lượng tin tức tố vừa đủ để trấn an. Anh khen ngợi: “Ngoan lắm.”

Kể từ lần đ.á.n.h dấu đó, Du Tuân bắt đầu cảm nhận được "khoái lạc". Nghĩ rằng dù sao cũng chưa tới bước cuối cùng, cậu đơn giản là không còn chống đối những đề nghị của bác sĩ nữa.

Nắm tay, ôm ấp, hôn môi... những việc đó dần trở nên bình thường. Đến mức muốn đi xa hơn, Du Tuân lại lấy cớ "mang t.h.a.i rất nguy hiểm" để ngăn cản, thậm chí còn gọi Quyền Tông là "lão công" để đ.á.n.h lạc hướng.

Quyền Tông nhìn "thẳng nam" vừa gọi mình là lão công, khoan dung không ép buộc làm tới cùng. Du Tuân được anh nuôi dưỡng kỹ lưỡng, dần trở nên kiều khí, chẳng còn coi mấy lời đe dọa của anh ra gì. Chỉ mới vài ngày, cậu đã tự nhiên như chủ nhân căn biệt thự này.

Cậu sai bảo anh: “Hôm nay tôi không muốn đi học, anh xin nghỉ cho tôi đi.”

“Được,” Quyền Tông dễ tính đáp, “Đợi em sinh bảo bảo xong rồi đi tiếp.”

Du Tuân dựa vào sô pha, nũng nịu: “Tôi muốn ăn trái cây. Anh gọt sẵn đi.”

Cậu hoàn toàn không nhận ra mình đang làm nũng. Gần đây, cậu thích nằm trên sô pha xem phim ở nhà Quyền Tông, sô pha rộng rãi, máy chiếu sắc nét, quả nhiên là hưởng thụ.

“Được thôi,” Quyền Tông xoa xoa sau gáy cậu, “Em muốn ăn loại nào?”

Du Tuân vì m.a.n.g t.h.a.i nên tính tình đỏng đảnh, vô cớ gây rối: “Sao anh lại hỏi tôi? Anh không nên biết tôi thích ăn gì sao?”

Nói xong, cậu lại hối hận. Thượng vị giả như anh sao có thể chịu đựng tính tình này? Du Tuân lén nhìn sang, lại thấy Quyền Tông đang mỉm cười nhẹ. Được người mình yêu sai bảo, ỷ lại, có thể không vui sao?

“Được, em chờ anh một chút, xem phim trước nhé?”

Du Tuân thở phào, lại được nước làm tới: “Không chờ! Phải nhanh lên, không thì tôi không ăn đâu!”

Quyền Tông dung túng: “Chờ lát nữa anh đút em nhé?”

Anh đi gọt trái cây rất nhanh. Du Tuân càu nhàu, rõ ràng không muốn được đút, nhưng trong lòng lại thấy ngọt ngào. Khi Quyền Tông trở lại, cậu giả vờ khó chịu: “Ai cho anh làm phiền tôi xem phim!”

“Ừ, anh sai.” Quyền Tông chẳng giận, ôm lấy cậu ngồi xuống cạnh mình. Du Tuân cảm nhận được khoảng cách thể hình, không dám chọc ngoáy nữa.

Quyền Tông đút từng miếng nho đã lột vỏ cho cậu. Du Tuân kinh ngạc nhận ra ngay cả chi tiết "không thích vỏ nho" cậu chưa từng nói, anh cũng tinh ý nhận ra. Hừ, đúng là tâm cơ!

Du Tuân hé miệng, ăn vài miếng rồi thôi. Quyền Tông kiểm tra thời gian: “Chiều nay anh đi trường học xin nghỉ cho em, nhanh về thôi, có việc gì cứ gọi anh nhé?”

Du Tuân hừ lạnh: “Tôi mới không gọi anh, anh tốt nhất đừng về.”

Quyền Tông hôn cậu một cái, đảm bảo tin tức tố trong người cậu đã đủ rồi mới rời đi. Du Tuân nhìn phim, tự nhủ: Đợi sinh xong là mình "bye bye" anh ta ngay!

Vậy mà, nam nhân không về nhà thật.

Du Tuân đợi mãi, đợi đến 9 giờ tối, đợi đến mức hai bộ phim dài tập cũng đã chiếu xong mà anh vẫn bặt vô âm tín.

Một gã Enigma bị lạc đường à? Hay là đi tìm Omega tiểu muội muội rồi?

Đúng lúc đó, Quyền Tông mang theo hơi lạnh vào nhà. Vừa thấy đôi mắt đỏ hoe của Du Tuân, anh lo lắng: “Bảo bảo làm sao vậy?”

Du Tuân né tránh cái lạnh trên người anh, Quyền Tông lập tức đi tắm rửa, thay đồ rồi mới quay lại ôm cậu vào lòng.

“Không vui à? Nói anh nghe xem?”

Du Tuân bùng nổ: “Tại sao anh không gọi điện cho tôi!”

“Anh theo dõi camera xem em.” Quyền Tông giải thích.

Du Tuân nghẹn họng: “Anh còn lắp camera ở nhà?”

“Ừ, anh sai rồi.”

Du Tuân hừ hừ: “Anh xem camera mà không chịu gọi tôi? Anh rời đi tận 3 tiếng đồng hồ, thỉnh cái phép giả thôi mà khó vậy sao?”

Thực ra cậu biết trường học cách xa nhà, đi về mất gần 2 tiếng, Quyền Tông về nhanh như vậy đã là nhờ quyền thế rồi. Nhưng cậu vẫn muốn gây sự.

“Ừ, anh sai. Trên đường chậm quá, anh đáng trách.” Quyền Tông dịu dàng dỗ dành.

“Anh về cái là đi tắm ngay, chắc chắn là đi tìm Omega rồi!”

Quyền Tông thấp giọng cười, hôn lên má cậu: “Tắm là vì sợ em thấy lạnh. Anh chỉ có mình em thôi.”

Du Tuân mắng: “Anh muốn ngủ với tôi đúng không? Anh là tra nam! Anh chẳng thích tôi gì cả, anh chỉ coi tôi là món đồ chơi thôi!”

Nghe vậy, sắc mặt Quyền Tông trầm xuống. Anh giữ c.h.ặ.t mặt Du Tuân, hôn đi những giọt nước mắt trên má cậu: “Anh yêu em. Em không phải món đồ chơi, nếu em muốn làm món đồ chơi của anh cũng được, nhưng anh không nỡ.”

Du Tuân ngây người: “Cái gì mà nỡ với chả không nỡ?”

Quyền Tông gặm lấy cánh môi cậu: “Muốn làm món đồ chơi phải bị anh... Em nguyện ý sao?”

Du Tuân đỏ mặt, xấu hổ tới mức muốn trốn. Hai gã đàn ông nói cái gì mà yêu với chả đương!

“Muộn rồi, ngủ đi, 9 giờ rồi.” Cậu trốn tránh.

Quyền Tông không tha: “Tại sao không hỏi?”

“Hỏi... hỏi cái gì?”

Quyền Tông siết c.h.ặ.t t.a.y cậu, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm: “Em biết phải hỏi gì mà.”

Du Tuân đỏ mặt: “Tôi không biết!”

Quyền Tông cười khẽ: “Hỏi anh bắt đầu yêu em từ lúc nào.”

Du Tuân lắp bắp: “Ai... ai thèm biết, tôi là thẳng nam!”

“Ừ, tiểu thẳng nam.” Quyền Tông gọi. “Vậy chừng nào em mới chịu nghe lời?”

Du Tuân nhìn giờ: “Tôi đi ngủ đây!” rồi do dự thêm: “Đợi tới ngày tôi xác nhận được tình yêu của anh.”

Quyền Tông mỉm cười: “Anh sẽ chứng minh cho em thấy.”

Du Tuân cảm thấy mình đã bắt đầu không còn là một "thẳng nam" thuần khiết nữa rồi.

Quyền Tông hờ hững xử lý đám nội gián trong gia tộc, nhưng nơi ở hiện tại của anh đã không còn an toàn. Cuối cùng, anh quyết định bước lên tinh hạm, tiến thẳng tới một tinh hệ khác trong phạm vi thế lực, nơi anh có thể quản thúc c.h.ặ.t chẽ mọi thứ.

Ngày đó, Du Tuân vừa kết thúc bài kiểm tra tinh tế, cũng đang trên chuyến tàu đó để đi du lịch. Cậu đang cười rạng rỡ, ngây ngô thì không may đ.â.m sầm vào l.ồ.ng n.g.ự.c Quyền Tông.

“Xin lỗi, xin lỗi! Tôi không đ.â.m đau anh chứ?”

Du Tuân tỏ vẻ áy náy, nhưng khi thấy Quyền Tông lắc đầu, cậu liền cười tươi như hoa, lấy ra một bó hoa nhỏ: “Tiên sinh, tặng anh một cành phong tín t.ử nè!”

Khoảnh khắc ấy, Quyền Tông – người luôn bị tin tức tố Enigma giày vò đến phát điên – bỗng cảm nhận được sự bình yên hiếm hoi. Với một kẻ luôn ở vị thế thượng vị như anh, đó là lần đầu tiên anh dành quá nhiều sự chú ý cho một người như vậy.

Sự bình yên chưa kéo dài được bao lâu, Quyền Tông thấy Du Tuân vẫy tay chào anh, rồi quay sang đưa số phong tín t.ử còn lại cho một cô nàng Omega đồng hành.

Về sau, Quyền Tông điều tra ra học viện mà Du Tuân đang theo học, thỉnh thoảng cố tình tạo ra những cuộc gặp gỡ tình cờ. Nhưng cứ mỗi lần anh định tiếp cận, Du Tuân lại tỏ thái độ kháng cự rất rõ ràng. Nếu cậu không phải là một "thẳng nam" đang m.a.n.g t.h.a.i bảo bảo, thì giờ này chắc Du Tuân đang bận đi nắm tay trọn đời với cô Omega nào đó rồi : )

Du Tuân đúng là một kiểu "thẳng nam" kỳ diệu: Càng tới gần càng khiến người ta nảy sinh vọng tưởng, còn bản thân cậu thì cứ ngây ngô nghĩ rằng những người theo đuổi mình chỉ đang... tranh giành ngôi vị số một.

Quyền Tông bứt ra khỏi hồi ức, anh lơ đãng hỏi: “Em còn nhớ người Omega trong chuyến du lịch sau kỳ khảo sát năm đó không?”

Lông mi Du Tuân ướt đẫm, cậu ngơ ngác rút ra khỏi dòng suy nghĩ: “Là... là người Omega mà tôi tặng hoa hả?”

Quyền Tông hỏi tiếp: “Vậy lúc đó, em có tặng hoa cho ai khác nữa không?”

“Không... không có đâu, tôi chỉ tặng hoa cho Omega thôi.”

Dứt lời, chẳng biết câu nào chạm trúng "nút thắt" của Quyền Tông, Du Tuân thốt lên một tiếng kêu sợ hãi, tiếng khóc đứt quãng. Cậu cảm thấy lượng tin tức tố được truyền vào đã quá ngưỡng cho phép, không biết nên che sau gáy hay làm gì, đành tội nghiệp run rẩy lấy lòng nam nhân trước mặt: “Đừng đ.á.n.h dấu nữa mà, tôi sai rồi, tôi không tặng hoa cho Omega nữa, tôi không tìm vợ Omega nữa đâu!”

“Ừ.” Quyền Tông có vẻ vẫn chưa thỏa mãn. Làm sao mà đủ được? Trong trí nhớ của Du Tuân, anh căn bản không tồn tại lấy một mảnh ký ức. Anh chuyển sang chuyện khác: “Beta không thể tự lưu trữ tin tức tố, phải đ.á.n.h dấu lặp lại, nếu không khoang sinh sản sẽ héo rút, bảo bảo sẽ lại hành em đấy.”

Đuôi mắt Du Tuân đỏ ửng vì ướt át, cánh môi bị nam nhân trước mắt gặm nhấm đến sưng đỏ. Anh nhân danh "tốt cho cậu" để hành hạ cậu hết lần này đến lần khác. Nhưng Du Tuân cũng chẳng thể trách được, bởi nam nhân làm mọi thứ đều rất ôn nhu, chậm rãi, khiến cậu dù có muốn giận cũng chẳng biết bắt bẻ vào đâu. Chính sự "chậm rãi" này lại càng làm người ta phát điên.

Du Tuân khóc đến đáng thương: “Tôi nhớ ra rồi... cũng chỉ vì một cành hoa thôi mà anh bắt nạt tôi thế này!”

“Nhớ ra rồi?”

Du Tuân tức giận: “Anh thật là xấu!”

“Ừ, anh hư.”

Du Tuân vừa khóc vừa bướng bỉnh làm khó anh: “Tôi muốn xem mặt trời lặn ở tinh hệ khác... Tôi không muốn xếp hàng ngồi tàu tinh tế đâu, anh tự nghĩ cách đi. Tôi còn muốn ngắm thêm nhiều Omega tiểu muội muội nữa!”

“Ừm, sao em vẫn còn sức để nói chuyện thế nhỉ?”

Du Tuân rơi lệ, phát hiện ra mình thực sự chẳng còn chút sức lực nào, lời nói vừa thốt ra đã bị đối phương chặn lại.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.