Thanh Lang - Chương 3

Cập nhật lúc: 18/06/2026 14:11

Cái gì?

Vào cung?

Ta và a tỷ nhìn nhau.

Vội vàng chạy tới can ngăn.

Mẫu thân ôm chầm lấy hai tỷ muội chúng ta rồi òa khóc.

“Trong cung vừa truyền thánh chỉ. Bảo hai đứa phải vào cung hầu hạ Thái hậu! Nghe nói là phụ thân các con đích thân đồng ý!”

Bà càng khóc càng dữ.

Nước mắt nước mũi đều quệt hết lên vai ta.

“Cái tên Thẩm Bất Lý này! Ta còn tưởng ông ta thanh liêm chính trực, là người có cốt khí. Ai ngờ cũng là loại bán con cầu vinh!”

“Đồ tim đen mà gan cũng đen! Ông ta đang lấy mạng hai đứa để đổi lấy tiền đồ của mình đấy!”

Ta ngẩn người.

Chuyện gì thế này?

Kiếp trước đâu có chuyện này.

Phụ thân bám trên cành cây, cuống quýt xua tay.

“Phu nhân, nàng hiểu lầm rồi. Là Hoàng thượng khen hai khuê nữ nhà ta thông minh hiểu chuyện, tính tình dịu dàng.”

“Thái hậu nghe vậy rất thích. Chỉ nói bảo chúng vào cung ở ba tháng thôi…Chỉ ba tháng thôi.”

Ông lại dè dặt bổ sung:

“Nàng chẳng phải vẫn luôn thích cây trâm của Ngọc Lâu Các sao?”

“A Dung với A Lang vào cung ba tháng là kiếm đủ tiền mua cho nàng rồi!”

Mẫu thân tức đến suýt ngất.

“Bổng lộc mỗi tháng của ông có được bao nhiêu đâu. Vậy mà còn dám tính toán lên đầu con gái ruột của mình!”

Phụ thân rụt cổ.

Cười gượng nói:

“Thì… trong túi eo hẹp, trong túi eo hẹp mà.”

Ta vội rót cho mẫu thân một chén trà để bà bình tâm lại.

“Mẫu thân, Thái hậu chỉ gọi mỗi nhà chúng ta thôi sao?”

Mẫu thân lau nước mắt, nức nở đáp:

“Hình như… còn vài nhà nữa.”

Ta lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Vậy xem ra chỉ là Thái hậu thấy cô quạnh.

Muốn tìm vài quý nữ vào cung bầu bạn, trò chuyện mà thôi.

“Nghe nói ngày mai phải vào cung rồi.”

Mẫu thân càng nghĩ càng buồn.

“Sao lại gấp gáp như thế chứ…”

Ta dịu giọng an ủi:

“Không sao đâu. Ba tháng rồi chúng con sẽ ra ngoài.”

“A tỷ, đến lúc đó tỷ cứ theo sát muội là được…”

Phía sau bỗng truyền đến tiếng động lạ.

Ta quay đầu lại.

Không biết từ lúc nào, a tỷ đã mò được một chiếc rìu từ nhà củi, hai tay nắm c.h.ặ.t cán rìu, hì hục c.h.é.m vào cây hòe già.

“A Dung! Dừng lại!”

Sắc mặt phụ thân lập tức thay đổi.

A tỷ ngẩng đầu lên, vẻ mặt hết sức nghiêm túc.

“Phụ thân, chẳng phải người bị mềm chân không xuống được sao? Đợi đó, con cứu người!”

Tỷ ấy cười đến mức hai hàng răng trắng sáng lóa.

Cây rìu trong tay vung lên vun v.út.

Chữ “đừng” của phụ thân còn chưa kịp thốt ra.

Ầm!

Cây cổ thụ đổ rạp xuống đất.

Khói bụi tung mù mịt, cành lá bay tán loạn.

Một chân của phụ thân bị đè dưới thân cây.

Rắc!

Ta: !!!

Xong rồi!

Gãy chân thật rồi!

Trời còn chưa sáng, mẫu thân đã đẩy tỷ muội chúng ta ra tận cổng phủ.

Mắt bà đỏ hoe, không ngừng dặn dò:

“Đi sớm về sớm, đừng để người trong cung tới đón phải chờ. Đến trước mặt Thái hậu thì chịu khó một chút, miệng lưỡi ngọt ngào một chút…”

Ta và a tỷ ngoan ngoãn gật đầu.

Ta còn định lưu luyến thêm vài câu.

Ai ngờ bà đã vèo một cái lùi vào trong rồi đóng sầm cửa lại.

Bên trong truyền ra tiếng của mẫu thân:

“May mà tiễn được hai vị tổ tông này đi. Không thì cái chân còn lại của lão gia cũng chẳng giữ nổi nữa.”

Chúng ta đứng trong gió sớm suốt một canh giờ.

Mũi lạnh đến đỏ bừng.

Lúc ấy người trong cung tới đón mới đủng đỉnh xuất hiện.

Tên thái giám vừa nhìn thấy chúng ta liền sửng sốt.

Sau đó lập tức chất đầy nụ cười trên mặt.

“Ôi chao. Hai vị tiểu thư lại đến sớm như vậy sao? Chắc hẳn là nóng lòng được tới trước mặt Thái hậu nương nương để tận hiếu.”

“Tấm lòng hiếu thảo này, nô tài nhất định sẽ bẩm báo nguyên vẹn với nương nương.”

Vào cung rồi.

Thái hậu kéo tay chúng ta nhìn trái nhìn phải.

Cười vô cùng hiền từ.

“Đây là hai cô nương nhà Thẩm ngự sử sao? Quả nhiên đều là mỹ nhân.”

Lão nhân gia rất hòa ái.

Bà sắp xếp cho chúng ta ở tại thiên điện.

Bình thường cũng không quản thúc quá nghiêm.

Cùng vào cung còn có nữ nhi của Ngô tướng quân là Ngô Nguyệt Hoa.

Và nữ nhi của Chu thượng thư là Chu Chiêu Nhiên.

Mỗi ngày chẳng qua chỉ là chép kinh Phật, tưới hoa, rót trà cho Thái hậu.

Cuộc sống thanh nhàn nhưng cũng khá tẻ nhạt.

A tỷ là người không chịu ngồi yên.

Rảnh rỗi là lại lẻn vào nhà bếp tìm đồ ăn.

Điều khiến ta khó hiểu là…từ lúc nào tỷ ấy lại thân thiết với Tạ Thời Tự đến vậy?

Chiều hôm đó.

Ta tựa trước cửa thiên điện đợi a tỷ trở về.

Từ xa nhìn thấy cuối hành lang.

Tỷ ấy đang sánh vai đi cùng Tạ Thời Tự.

Không biết đang nói chuyện gì.

A tỷ cười đến mức lúm đồng tiền hiện rõ.

Trong tay còn xách mấy gói giấy dầu, vừa đi vừa đung đưa.

Chuyện gì thế này?

Sống lại một đời.

Chứng câm trước mặt a tỷ của Tạ Thời Tự…được chữa khỏi rồi sao?

Ta còn chưa kịp suy nghĩ.

Đã ba bước nhập thành hai bước chạy tới.

Cứng rắn chen vào giữa hai người.

Tạ Thời Tự khựng lại.

Rồi vòng qua ta, định đứng cạnh a tỷ lần nữa.

Ta lập tức vòng theo.

Hắn né trái.

Ta chặn trái.

Hắn né phải.

Ta chặn phải.

Cứ thế đuổi theo hắn vòng quanh phía sau a tỷ.

A tỷ đứng nguyên tại chỗ, mặt đầy khó hiểu.

“A Lang, hai người đang chạy cái gì vậy?”

Đúng thế.

Chúng ta đang chạy cái gì vậy?

Tạ Thời Tự cuối cùng cũng dừng lại.

Vành tai hơi đỏ lên.

Giọng nói căng cứng.

“Nhị tiểu thư có việc gì sao? Nếu không có việc thì ta đi trước. Ta còn có chuyện cần làm.”

Lời còn chưa dứt.

Người đã quay đầu bỏ đi.

Bước chân nhanh đến mức như phía sau có ch.ó dữ đuổi theo.

Ta nhìn theo bóng lưng hắn.

Sao chạy như đang chạy nạn vậy…

Kết quả vừa quay đầu lại.

Suýt nữa bị nước bọt của chính mình làm sặc.

Không xa phía trước.

Trong bóng tối dưới hành lang có một người đang đứng đó.

Tạ Yến Quân nhìn chằm chằm về phía này.

Hai mắt đỏ hoe.

Toàn thân âm trầm.

Giống hệt cô hồn dã quỷ vừa bò từ dưới đất lên.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.