Thanh Lang - Chương 4

Cập nhật lúc: 18/06/2026 14:12

Âm khí dày đặc.

Chẳng lẽ hắn nhìn thấy huynh trưởng mình đi cùng a tỷ nên âm thầm theo tới đây?

Trong lòng ta lập tức dâng lên một cảm giác hả hê.

Đáng đời.

Ai bảo ngươi theo đuổi không được a tỷ.

Kiếp trước, trái tim a tỷ đều đặt hết lên người Tạ Thời Tự.

Để hắn nhìn mình thêm một cái.

Tỷ ấy từng nhổ cả cây trong sân viện của hắn lên tận gốc.

Tạ Thời Tự chẳng nói chẳng rằng.

Lại trồng một cây mới.

A tỷ không chịu bỏ cuộc.

Nhân lúc hắn ngủ gật trong thư phòng.

Lén leo lên mái nhà gỡ mấy viên ngói.

Đúng lúc ông trời giúp sức.

Một trận mưa ào ào đổ xuống.

Tỷ ấy lập tức nhảy xuống.

Ôm lấy Tạ Thời Tự rồi nói đầy lý lẽ:

“Dột rồi. Chúng ta cùng về phòng ngủ đi.”

Sáng hôm sau.

Tạ Thời Tự lập tức cho người sửa mái nhà kín mít.

Đến một khe hở cũng không chừa lại.

Ta tức giận lườm Tạ Yến Quân một cái.

Thân thể hắn khẽ lảo đảo.

Bờ vai cũng chùng xuống.

Sau đó quay người, từng bước từng bước đi xa.

Ta thu hồi ánh mắt.

Khoác tay a tỷ.

“A tỷ, sao tỷ lại đi cùng Tam hoàng t.ử?”

Tỷ ấy lắc lắc gói giấy dầu trong tay.

“Ngài ấy là người tốt mà. Lúc nãy tỷ đến nhà bếp tìm đồ ăn nhưng chẳng còn gì cả.”

“Đang đói bụng thì ngài ấy tới. Nói ngự thiện phòng vẫn còn đồ ăn thừa nên mang cho tỷ.”

Vừa nói, tỷ ấy vừa mở gói giấy dầu.

Mùi thơm lập tức xộc vào mũi.

“A Lang, lại đây. Chúng ta cùng ăn!”

Ta nhìn đống đồ ăn đầy ắp.

Trong lòng bỗng sinh nghi.

Sao có cảm giác…vô sự hiến ân cần nhỉ?

Nhưng mùi thơm thực sự quá hấp dẫn.

Kệ đi.

Ăn trước rồi tính.

Đúng lúc Ngô Nguyệt Hoa cũng chưa ăn tối.

Ngửi thấy mùi là chạy tới ngay.

Không khách sáo chút nào, bẻ một chiếc đùi gà.

Ngồi xổm trên bậc thềm gặm đến đầy miệng dầu mỡ.

Chỉ có Chu Chiêu Nhiên ló đầu từ trong phòng ra.

Nhíu mày nói:

“Đêm hôm còn ăn nhiều thế này, không sợ béo sao?”

Nói xong liền quay về phòng ngủ.

Ba người chúng ta nhìn nhau.

Không ai thèm để ý đến nàng ta.

Chu Chiêu Nhiên vốn là người cực kỳ hà khắc với việc ăn uống.

Bản thân ăn rất ít.

Nhưng nếu người khác ăn nhiều.

Nàng ta sẽ cười chê như heo.

Có lần ta còn bắt gặp nàng ta đứng trong sân ăn cánh hoa.

Từng cánh từng cánh bỏ vào miệng.

Ăn mà vẫn giữ dáng vẻ đoan trang.

A tỷ từng lén nếm thử một cánh.

Sau đó nhăn mặt ném đi.

Nói với ta:

“Đây đâu phải thứ cho người ăn.”

Tạ Thời Tự tới ngày càng thường xuyên.

Ngày nào cũng chạy tới thiên điện.

Hôm nay mang một hộp điểm tâm mới.

Ngày mai lại sai người đưa tới một cành mặc cúc vừa nở trong ngự hoa viên.

Ngày kia lại không biết kiếm đâu ra một hộp mứt.

Mỗi lần nhìn thấy, a tỷ đều cười tít mắt nhận lấy.

Rồi khách khí nói: “Đa tạ Tam điện hạ.”

Còn Tạ Yến Quân thì lần nào cũng đi theo phía sau.

Có lần ta không nhịn được, ghé sát tai a tỷ nói:

“Ngũ điện hạ đang làm gì thế? Theo dõi à?”

A tỷ đang gặm bánh táo đỏ mà Tạ Thời Tự mang tới.

Miệng đầy bánh, nói không rõ chữ:

“Có lẽ đang đi dạo.”

“…Một ngày đi dạo tám lần?”

A tỷ suy nghĩ rồi đáp:

“Có lẽ bị đầy bụng.”

Đầy bụng?

Ta thấy đầu óc hắn cũng không bình thường lắm.

Hôm trước ta đang cho cá ăn bên hồ.

Đột nhiên nghe thấy tiếng ùm.

Cúi đầu nhìn xuống.

Trong hồ xuất hiện thêm một con cá.

À không.

Là Tạ Yến Quân.

Giữa trời lạnh thế này, hắn chỉ mặc một lớp sa y mỏng.

Sau khi thấm nước.

Vải dính sát vào người.

Lờ mờ hiện ra đường nét cơ thể.

Giống hệt một con cá chép tinh đang vùng vẫy trong hồ kêu cứu.

Ta ngồi xổm bên bờ hồ.

Nghiêm túc thưởng thức một lúc.

Ừm.

Dáng người rất đẹp.

Sau đó ta rắc nốt số thức ăn cho cá còn lại xuống hồ.

Phủi phủi tay chuẩn bị rời đi.

Dù sao kiếp trước ta cũng biết hắn biết bơi.

Không ngờ vừa quay người.

Phía sau đã vang lên giọng nói run rẩy của hắn:

“Nhị tiểu thư thấy c.h.ế.t mà không cứu sao?”

Ta khựng bước.

Đang suy nghĩ xem nên làm khó hắn thế nào.

Khóe mắt bỗng nhìn thấy Chu Chiêu Nhiên đang đi tới.

Lập tức sáng mắt.

Vội vàng chạy tới kéo lấy nàng ta.

Mặt đầy lo lắng.

“Chu tỷ tỷ, không xong rồi! Ngũ hoàng t.ử rơi xuống nước rồi! Tỷ mau đi cứu ngài ấy đi!”

Mắt Chu Chiêu Nhiên lập tức sáng rực.

Như hổ đói vồ mồi lao tới.

Nhưng trong hồ lúc này trống không.

Tạ Yến Quân chẳng biết từ lúc nào đã tự mình bò lên bờ, chạy mất dạng như một cơn gió.

Nhìn dáng vẻ vô lo vô nghĩ của a tỷ, trong lòng ta bỗng thấy chua xót.

Có ta ở đây, nhất định sẽ không để tỷ ấy phải chịu những tủi thân như kiếp trước nữa.

Một buổi chiều nọ.

Ta kéo a tỷ ngồi dưới hành lang.

Ánh nắng vừa đẹp, bóng hoa lay động.

Ta giả vờ hỏi bâng quơ:

“A tỷ, tỷ có thích Tam hoàng t.ử không?”

A tỷ vừa c.ắ.n bánh quế hoa vừa suy nghĩ.

“Ngài ấy là người tốt mà. Chỉ là thân thể hơi yếu.”

“Yếu?”

“Ừm.”

Tỷ ấy nghiêm túc gật đầu.

“Sau này nếu lỡ cãi nhau, lúc tức giận tỷ nhổ đại một cái cây lên, lỡ tay đập c.h.ế.t ngài ấy thì sao?”

Ta: …

Im lặng hồi lâu.

Ta lại hỏi:

“Vậy tỷ đối với ngài ấy…Có kiểu tình cảm đó không?”

Ta khoa tay múa chân nửa ngày.

Nhất thời không biết phải diễn tả thế nào.

A tỷ nghiêng đầu nhìn ta.

“Kiểu nào?”

“Chính là…thích ấy.”

“Thích điểm tâm ngài ấy tặng có tính không?”

Ta: “Không tính!”

May mà a tỷ vẫn chưa hiểu chuyện nam nữ.

Đời này.

Ta quyết tâm ngăn giữa tỷ ấy và Tạ Thời Tự.

Hắn đến tặng điểm tâm.

Ta lập tức giành lấy trước.

Hắn đến tặng hoa.

Ta liền bê một chậu hoa rực rỡ hơn đặt cạnh, bảo hoa này không đẹp bằng hoa trong chậu.

Hắn đến tìm a tỷ nói chuyện.

Ta kéo ghế nhỏ ngồi chắn ngay giữa.

Chống cằm nghe hắn nói.

Tròn mắt nhìn hắn.

Nhìn đến mức vành tai hắn đỏ bừng, nói năng lắp bắp mới thôi.

Tạ Thời Tự cũng không tức giận.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.