Thanh Xuyên: Cuộc Sống "cá Mặn" Nơi Hậu Cung - Chương 58
Cập nhật lúc: 02/02/2026 00:00
Dịch Dao cuống cả lên, rõ ràng nói là cho nàng sao đột nhiên lại đổi ý rồi, “Hoàng thượng, tì thiếp nhất định sẽ nỗ lực luyện chữ mà, vừa rồi nghe người nói vậy, tì thiếp thích bản Lạc Thần Phú của Triệu Mạnh Phủ này lắm, hay là người cứ ban nó cho tì thiếp đi.” “Cũng không phải là không được, chỉ là…” Khang Hy làm ra vẻ mặt đầy khó khăn khi phải quyết định. “Hoàng thượng, người ban bức chữ này cho tì thiếp, đợi tì thiếp luyện chữ tốt rồi thì Ngũ Cách cách cũng sẽ được ảnh hưởng theo, nói không chừng đứa trẻ trong bụng cũng được hun đúc, chuyện một công ba việc này quá là hời còn gì!” Dịch Dao vắt óc suy nghĩ, tìm đủ mọi lý do có thể thuyết phục được Khang Hy. “Có lý, nếu đã vậy thì bức chữ này đưa cho Dao nhi, nàng phải chăm chỉ luyện tập đấy, trẫm sẽ kiểm tra định kỳ.” Bảo vật sắp về tay rồi, Dịch Dao phấn khích hứa hẹn: “Tì thiếp nhất định sẽ nỗ lực nghiên cứu học tập ạ.” Khang Hy mỉm cười gật đầu, “Lương Cửu Công, lát nữa sai người mang Lạc Thần Phú đến Khởi Tường cung.” Lương Cửu Công vâng lệnh một tiếng, nhưng trong lòng lại thầm lẩm bẩm, không biết Hoàng thượng lấy đâu ra cái ác thú vị này, cứ ở cạnh Triệu Giai Thứ phi là lại muốn trêu chọc nàng, thích nhìn bộ dạng nàng tức giận, rõ ràng ở chỗ các Thứ phi khác không hề có thói quen này. Có lẽ ngay cả chính Hoàng thượng cũng chưa nhận ra vấn đề, vậy chẳng phải vị Triệu Giai Thứ phi này... Không, Lương Cửu Công lập tức phủ định ý nghĩ của mình, bởi vì luận về sủng ái thì Quách Lạc La Thứ phi mới là người đứng đầu hậu cung, ngay cả Ô Nhã Thứ phi ở Thừa Càn cung cũng rất khá, vị Triệu Giai Thứ phi này tuy trước đó cũng khá được sủng ái, nhưng kể từ khi Quách Lạc La thị và Ô Nhã thị xuất hiện thì số lần Hoàng thượng đến Khởi Tường cung đã không còn nhiều nữa. Thế nhưng, ông luôn cảm thấy Hoàng thượng đối với Triệu Giai Thứ phi có vài phần đặc biệt, chỉ là cũng không nói rõ được rốt cuộc đó là tâm tư gì. Sau khi Khang Hy về không lâu, Lương Cửu Công đã đích thân mang bản Lạc Thần Phú của Triệu Mạnh Phủ tới, Dịch Dao hận không thể ngửa mặt lên trời cười dài ba tiếng để bày tỏ niềm vui sướng này. “Đông Nguyệt, bưng nước rửa tay.” Để bày tỏ sự tôn trọng đối với bản chân tích này, nàng nhất định phải mở hộp một cách đầy tính nghi thức, nếu không phải ở đây không có găng tay thì nàng đã muốn đeo vào rồi. Sau khi rửa tay xong, Dịch Dao mới cẩn thận mở chiếc hộp gỗ đàn hương chạm khắc mây lành, động tác nhẹ nhàng lấy bức chữ ra, chiêm ngưỡng môn nghệ thuật cao nhã mà nàng vốn không hiểu nổi này với ánh mắt đầy sùng bái, tóm lại là thấy rất lợi hại. Bên cạnh còn rất tâm lý đặt một bản sao mô phỏng, Dịch Dao thầm thắc mắc, chẳng lẽ Hoàng thượng đọc được suy nghĩ của nàng, biết nàng chắc chắn sẽ không nỡ thường xuyên mang bản gốc ra nghiên cứu sao? Dịch Dao lật bản sao ra, dù nàng không nhìn ra được tốt xấu thế nào nhưng thấy hai bản y hệt nhau, mô phỏng giống như đúc thì chắc hẳn là rất cừ rồi. “Đông Nguyệt, em đem bản gốc này cất kỹ đi, nhớ bỏ thêm ít viên hương chống mọt, còn phải chống ẩm nữa, rồi chú ý...” Dịch Dao lải nhải dặn dò đủ thứ, phàm là những gì nàng nghĩ tới được đều giao phó hết, nói đến mức khô cả cổ, bèn bưng chén nước ấm nhấp một ngụm nhuận họng. “Chủ t.ử yên tâm, nô tỳ lấy tính mạng bảo đảm, chắc chắn sẽ giữ nó nguyên vẹn!” Đông Nguyệt trịnh trọng bảo đảm, suýt chút nữa là thề với trời. Nàng cũng không hiểu nổi tại sao chủ t.ử lại coi trọng bức Lạc Thần Phú này đến thế. Nàng cũng thấy bất lực với chủ t.ử nhà mình, bảo chủ t.ử yêu tài thì đối với chuyện ăn diện hoa phục trang sức lại chẳng mấy để tâm; bảo không thích thì cũng không đúng, mỗi lần nhận được ban thưởng của Vạn tuế hay Thái hậu thì nàng đều vui mừng khôn xiết, nhưng sau đó lại cất hết vào kho. Tóm lại, đó là một sự tồn tại khá mâu thuẫn. “Đi đi.” Dịch Dao hài lòng gật đầu. Đã hứa là sẽ luyện chữ hẳn hoi, Dịch Dao thấy bản gốc Lạc Thần Phú đã về tay thì mình cũng phải luyện tập thôi. Dùng bản sao là được rồi, nàng chẳng nỡ mang bản gốc ra đâu. Đông Tuyết vội vã chạy vào báo: “Chủ t.ử, Trương Đắc Thọ vừa báo, nghe nói Mã Giai Thứ phi ở cung Chung Túy phát động rồi ạ.” Tay Dịch Dao run lên, một giọt mực rơi xuống giấy loang ra, tờ này lại hỏng rồi, nàng dứt khoát gác b.út lông xuống, nhận lấy khăn tay Đông Nguyệt đưa tới để lau tay. “Nhanh vậy sao! Có nghe ngóng được thêm chuyện gì khác không?” “Dạ không, Mã Giai Thứ phi lần này chắc là phát động bình thường thôi ạ.” Dịch Dao gật đầu: “Giờ Hoàng thượng lại không có ở trong cung, mong là đừng xảy ra rắc rối gì.” Hoàng thượng đi Nam Uyển đi săn rồi, nghe nói còn mang theo cả Nội đại thần, Đại học sĩ, e là nhất thời chưa về ngay được. “Đông Nguyệt, em đích thân đi tìm Thị Thư – đại cung nữ của Chiêu phi, nhờ cô ấy chuyển lời tới Chiêu phi nương nương là ta bỗng cảm thấy cơ thể không khỏe, muốn nghỉ ngơi vài ngày, xin cáo lỗi với nương nương một tiếng.” Giờ bụng nàng đã lớn, hôm nay cung Chung Túy người đông mắt tạp, ngộ nhỡ bị ai đó tính kế thì khổ, cẩn tắc vô ưu, nàng vẫn nên ít ra ngoài thôi, đứa trẻ trong bụng là quan trọng nhất. “Chủ t.ử yên tâm, nô tỳ đi ngay đây.” Đông Nguyệt đáp một tiếng rồi vén rèm đi ra ngoài. Tại cung Chung Túy, cung nữ thái giám hầu hạ Mã Giai thị đã trải qua nhiều lần đại cảnh tượng thế này rồi, nhưng trong lòng vẫn căng thẳng, chỉ sợ chủ t.ử có mệnh hệ gì thì đám người hầu hạ như họ cũng chẳng được yên. Khi Đông Nguyệt đến nơi, nàng nhìn thấy đám cung nữ bận rộn chạy ra chạy vào, bưng chậu đồng khăn mặt vội vã qua lại, nàng cẩn thận nhường đường cho họ, kéo một tiểu thái giám đang trực ở cửa lại, nhét vào tay một mẩu bạc vụn hai tiền: “Công công này, tôi là cung nữ ở cung Khởi Tường, phiền ông gọi giúp tôi Thị Thư tỷ tỷ ở cung Vĩnh Thọ ra đây một lát, chủ t.ử nhà tôi có lời muốn chuyển tới Chiêu phi nương nương.” Tiểu thái giám nắn nắn túi tiền trong tay, cười híp cả mắt, đon đả nói: “Tỷ tỷ chờ chút, tôi đi truyền lời cho Thị Thư tỷ tỷ ngay đây.” Trong chính điện, Chiêu phi đang ngồi ở vị trí cao nhất để trấn giữ việc sinh nở, vẻ mặt nghiêm nghị, trong lòng đang phiền muộn vì chuyện Mã Giai thị bị khó sinh. Bà không phải lo cho Mã Giai thị, mà là lo cho vị tiểu A ca chưa chào đời, kể từ khi Chu Thái y chẩn đoán là A ca, Hoàng thượng rất mong chờ có thêm một vị A ca khỏe mạnh. Nhưng Mã Giai thị lại khó sinh, lần này mọi biện pháp phòng hộ đều đã sẵn sàng, Mã Giai thị đã sinh năm đứa con rồi, đến đứa thứ sáu này mà vẫn khó sinh, lẽ nào đây là ý trời sao? Vẻ nghiêm nghị của Chiêu phi khiến các Thứ phi trong điện đều không tự chủ được mà hạ thấp giọng nói, sợ đụng phải họng s.ú.n.g.
