Thanh Xuyên: Cuộc Sống "cá Mặn" Nơi Hậu Cung - Chương 59: Thập Nhất A Ca Chào Đời Và Những Toan Tính Thầm Lặng
Cập nhật lúc: 02/02/2026 00:00
Đối với lần sinh nở này của Mã Giai thị, trong điện ngoại trừ đám cung nữ thái giám hầu hạ nàng ta, e rằng chỉ có Chiêu phi là thực lòng mong nàng ta bình an sinh hạ A ca. Các phi tần khác hận không thể bớt đi một đối thủ cạnh tranh; còn Thanh Lan thì vẫn thong dong ngồi một bên uống trà, tùy hứng cùng Vương Giai thị tán gẫu vài câu cho có lệ. Thị Thư đứng bên cạnh Chiêu phi, thấy tiểu thái giám canh cửa ra hiệu, liền xin phép nương nương một tiếng rồi vội vã lui ra ngoài. Nhìn thấy Đông Nguyệt của cung Khởi Tường đang đợi ở đó, nàng mang theo vẻ mặt đầy nghi hoặc tiến lại gần. Một lát sau, Thị Thư vén rèm bước vào, ghé tai Chiêu phi nói nhỏ vài câu, Chiêu phi khẽ gật đầu ra hiệu đã biết. Vương Giai thị tò mò liếc mắt nhìn, rồi quay đầu lại hỏi khẽ Thanh Lan: "Sao Triệu Giai Thứ phi lại không tới vậy?" "Dao Dao m.a.n.g t.h.a.i cũng sáu tháng rồi, chắc là tiểu bảo bối trong bụng lại quậy phá nàng ấy đây mà..." Thanh Lan nhẹ nhàng đáp. Thực ra nàng biết rõ lý do, vì lúc nàng định ra khỏi cửa, tiểu nha đầu Đông Tuyết đã sang nói với nàng rồi, có điều chuyện này cũng không nhất thiết phải nói thật với Vương Giai thị làm gì. "Cũng đúng, bụng nàng ấy giờ cũng lớn như vậy rồi." Vương Giai thị gật đầu tán thành.
Từ giữa trưa cho tới đêm khuya, ngay lúc Mã Giai thị sắp kiệt sức, cuối cùng cũng sinh hạ được một vị tiểu A ca. Sau khi được Thái y bắt mạch và xác nhận hai chữ "khỏe mạnh", Mã Giai thị mới thực sự trút được gánh nặng trong lòng, rồi lịm đi vì mệt. Chiêu phi vui mừng khôn xiết, vội vã sai người tới Nam Uyển báo hỷ cho Hoàng thượng, đồng thời cũng sai người tới cung Từ Ninh và cung Ninh Thọ bẩm báo. Trái tim đang treo lơ lửng của nàng cuối cùng cũng được hạ xuống, xem như không phụ sự kỳ vọng của Hoàng thượng, Thập nhất A ca đã bình an ra đời. Các Thứ phi đang chờ đợi cũng lần lượt nói lời cát tường, còn trong lòng họ thực sự nghĩ gì thì chỉ có bản thân họ mới rõ.
Đồng Giai thị trở về cung Thừa Càn, mặt mày không vui nhìn chằm chằm vào bụng của Ô Nhã thị. Vốn dĩ sự sủng ái dành cho Ô Nhã thị thời gian qua đã khiến nàng không hài lòng, nay lại bị chuyện Mã Giai thị sinh hạ tiểu A ca kích động, nhìn cái bụng bằng phẳng của Ô Nhã thị, nàng càng thấy chướng mắt. Ô Nhã thị không dám thở mạnh, cúi đầu thấp nhất có thể, nàng biết vì mình được sủng ái mà đã trở thành cái gai trong mắt, cái gai trong thịt của Đồng Phi. Nhưng chẳng còn cách nào khác, muốn trèo lên cao thì vẫn phải dựa vào Hoàng thượng và con cái; còn dựa vào Đồng Phi? Nàng chưa từng nghĩ tới, Đồng Phi không "qua cầu rút ván" đã là tốt lắm rồi. Thời gian gần đây, Đồng Phi cứ dùng ánh mắt vô cảm nhìn chằm chằm vào bụng nàng. Nàng cũng chẳng biết nói gì, nàng mới nhận sủng chưa đầy một tháng, dù có m.a.n.g t.h.a.i ngay ngày đầu tiên thì giờ cũng chưa chắc chẩn đoán ra được, nhưng Đồng Phi là chủ t.ử vị Phi, nàng chỉ có thể c.ắ.n răng chịu đựng. "Ở đây không cần ngươi hầu hạ, lui ra đi!" Đồng Giai thị phất tay cho Ô Nhã thị lui xuống.
"Ma ma, bà nói xem nước cờ này của bản cung có phải đã đi sai rồi không?" Đồng Giai thị có chút hối hận. Nàng vốn định đưa một cung nữ ra để "mượn bụng sinh con", nào ngờ lại tự tạo ra cho mình một đối thủ cạnh tranh, giờ số lần Hoàng thượng đến cung Thừa Càn để thăm Ô Nhã thị cũng chẳng kém gì đến chỗ nàng. "Lão nô cũng không ngờ, vị Ô Nhã thị kia nhìn thì có vẻ thành thật, ai dè bên trong lại tâm cơ như vậy." Tống ma ma cũng tức giận vô cùng, bà cảm thấy bất cứ ai đe dọa đến chủ t.ử đều là kẻ thù. "Nhưng nương nương yên tâm, Ô Nhã thị dù có được sủng ái đến đâu cũng chỉ là xuất thân cung nữ Bao y, Hoàng thượng cùng lắm là yêu chiều vài phần chứ chẳng đời nào để nàng ta leo lên đầu người ngồi đâu." Thực ra khi nói câu này, chính Tống ma ma cũng không dám chắc chắn. Xuất thân ở trong hậu cung này nói quan trọng thì rất quan trọng, mà nói không quan trọng thì cũng chẳng là gì, chủ yếu vẫn là nhìn vào tâm ý của Hoàng thượng. Bà chỉ không muốn chủ t.ử vì chuyện này mà nảy sinh mâu thuẫn với Hoàng thượng. Kể từ khi cất nhắc Ô Nhã thị, Hoàng thượng đối đãi với chủ t.ử rõ ràng không còn như trước, chẳng qua là nể mặt Cừu Hòa Thái hậu và tình nghĩa bầu bạn nhiều năm nên mới giữ cho chủ t.ử vài phần thể diện mà thôi. "Nương nương, hay là người hãy cất nhắc thêm một vị cung nữ khác, biết đâu có thể chia bớt sự sủng ái của Ô Nhã thị, nếu nàng ta có thể sinh hạ cho người một vị tiểu A ca thì càng tốt." "Ma ma, để ta suy nghĩ thêm đã." Việc chia bớt sủng ái của Ô Nhã thị khiến nàng rất tâm đắc, nhưng kể từ lần trước nàng đẩy Hoàng thượng sang chỗ Ô Nhã thị, thái độ của Hoàng thượng đối với nàng luôn rất nhạt nhẽo. Hơn nữa, dáng vẻ thịnh nộ của Hoàng thượng khi đó như vẫn còn ngay trước mắt, nàng thực sự không dám cất nhắc thêm vị cung nữ nào vào lúc này. Đồng Giai thị biết mình đang rất mâu thuẫn, vừa mong Ô Nhã thị sớm m.a.n.g t.h.a.i long tự, vừa không cam lòng thấy Hoàng thượng quá sủng ái nàng ta.
Dịch Dao ngủ một mạch đến tận khi trời sáng rõ mới tỉnh, tâm trạng vui vẻ rời khỏi chiếc chăn ấm áp. Đông Tuyết và Đông Nguyệt vừa hầu hạ nàng trang điểm, vừa nhỏ giọng báo cáo tình hình đêm qua: "Chủ t.ử, đêm qua Mã Giai Thứ phi đã bình an sinh hạ một vị tiểu A ca, Thái y nói tiểu A ca cơ thể khỏe mạnh ạ." "Vậy thì tốt quá." Dịch Dao thản nhiên đáp, rồi bỗng nhớ tới chuyện tặng lễ: "Đông Nguyệt, lát nữa em đi lật lại danh sách quà tặng lúc Ngũ Cách cách chào đời, để đến lễ Tẩy tam còn biết đường đáp lễ cho Mã Giai Thứ phi." Lúc Ngũ Cách cách sinh ra, tuy vì tang lễ của Nhân Hiếu Hoàng hậu mà không tổ chức rầm rộ nhưng các cung đều có gửi lễ vật. "Tìm thấy rồi ạ chủ t.ử, Mã Giai Thứ phi lúc đó tặng Ngũ Cách cách một đôi vòng tay vàng bình an." Đông Nguyệt lấy danh sách quà tặng từ kho ra. Dịch Dao suy nghĩ một chút rồi nói: "Vậy thì tặng lại một chiếc khóa vàng trường thọ, không cần họa tiết quá cầu kỳ, chạm khắc vài đám mây lành là được." Nàng quyết định rồi, sau này tặng lễ cứ theo quy chuẩn này mà làm, toàn bộ đều tặng đồ trang sức bằng vàng bạc như khóa trường thọ, vòng bình an. Có thể hơi tục khí một chút nhưng những món quà này không dễ bị giở trò, lại mang ý nghĩa bình an là tốt nhất. "Haiz, tự dưng thấy nhớ tiểu Bảo An quá, nhưng mình đã lỡ cáo bệnh với Chiêu phi rồi, giờ mà chạy sang cung Ninh Thọ thăm con bé thì chẳng khác nào tự vả vào mặt mình."
Cũng đang đau đầu vì chuyện tặng lễ là cung Dực Khôn, Trân Châu hỏi Quách Lạc La thị: "Chủ t.ử, tiệc Tẩy tam của Thập nhất A ca, chúng ta nên tặng lễ gì đây?" Quách Lạc La thị vào cung đến nay mới lần đầu gặp chuyện tặng lễ này nên trong lòng cũng không chắc chắn: "Ngươi sai người đi nghe ngóng xem các Thứ phi ở cung khác tặng lễ thế nào, hoặc nghe ngóng xem lễ vật dành cho các A ca trước đó cũng được." Dù nàng luôn xây dựng hình tượng trương dương, nhưng trong chuyện tặng lễ này thì vẫn nên quy củ, đi theo đại đa số mọi người là tốt nhất.
