Thanh Xuyên: Nghe Nói Đồng Quý Phi Thể Nhược Nhiều Bệnh - Chương 366:"
Cập nhật lúc: 07/03/2026 13:04
"Đồng đại nhân, ngài mau khuyên can Hoàng thượng đi a!"
...
Đồng Quốc Duy nghe có người gọi mình, bèn giả điếc làm ngơ. Long Khoa Đa đã rỉ tai cho ông biết rồi, cái vụ cấm bó chân này là do đại khuê nữ (con gái lớn) nhà ông đề xướng, ông có thể mở miệng phản đối được sao?
Khang Hi thấy hai nữ t.ử bên dưới bị đám quan viên dọa cho sợ khiếp vía, đứng c.h.ế.t trân một chỗ không dám nhúc nhích, liền đưa mắt ra hiệu cho Lương Cửu Công. Lương Cửu Công bước lên một bước, cao giọng quát: "Tất cả im lặng!"
Giọng nói lanh lảnh vang vọng khắp điện, lập tức áp đảo tiếng ồn ào của đám đông. Bên dưới nháy mắt im phăng phắc, quần thần vội vàng chấn chỉnh lại y phục, không dám ho he tiếng nào nữa.
Hai gã thái giám bê hai chiếc ghế ra giữa điện. Hai nữ t.ử rụt rè ngồi xuống, nhấc chân lên. Dưới ánh mắt soi mói của mọi người, thái giám bắt đầu cởi bỏ đôi hài thêu tinh xảo, tiếp đến là lớp giày mềm, rồi cuối cùng là lớp vải bó chân quấn c.h.ặ.t chẽ. Theo từng lớp vải được tháo gỡ, đôi bàn chân dị dạng rốt cuộc cũng gỡ bỏ lớp mạng che mặt, phơi bày trần trụi trước mắt mọi người.
Có những quan viên tự xưng là chính nhân quân t.ử, lập tức ngoảnh mặt đi, căn bản không thèm nhìn. Cũng có người bị đôi bàn chân bó dọa cho kinh hãi, giống như lần đầu tiên trong đời được chiêm ngưỡng bộ mặt thật của "nhị thốn kim liên" nằm ẩn dưới lớp hài thêu xinh đẹp.
Nhìn từ phía trước, cả bàn chân chỉ là một cục thịt bèo nhèo, chỉ thấy duy nhất một ngón chân cái, thấp thoáng mới nhận ra phần móng. Các ngón chân khác và gót chân đã bị bẻ gãy gập vào trong, lòng bàn chân và gót chân dính c.h.ặ.t lấy nhau, mu bàn chân nhô cao vặn vẹo. Nhìn ngang, nó trông chẳng khác nào một chiếc giày cao gót làm bằng thịt người.
Khang Hi lạnh mặt quan sát muôn hình vạn trạng biểu cảm của quần thần bên dưới.
Sau khi để hai nữ t.ử cho mọi người nhìn rõ, Khang Hi lại yêu cầu họ kể lại quá trình mình bị bó chân ra sao.
...Dùng vải quấn c.h.ặ.t lấy bàn chân, dùng sức siết c.h.ặ.t ép xương thịt cuộn tròn lại thành một cục. Muốn có được đôi chân nhỏ xíu, trước tiên phải để bàn chân thối rữa. Lúc bó chân, người ta còn nhét thêm cả gạch ngói vụn, đá dăm, mảnh sứ sành vào bên trong vải quấn. Để nặn ra được một đôi "kim liên" vừa vặn nằm gọn trong lòng bàn tay, nữ t.ử phải chịu đựng sự t.r.a t.ấ.n bẻ gân bẻ cốt, ngày đêm đau đớn tột cùng, chịu đủ mọi giày vò, căn bản không thể tự mình bước đi...
Chuyện bó chân vốn chẳng phải bí mật gì to tát, các triều thần ít nhiều cũng từng nghe qua. Thế nhưng ban nãy vừa tận mắt nhìn thấy đôi bàn chân dị dạng, giờ lại nghe chính nạn nhân thuật lại quá trình đẫm m.á.u đó, một số người chợt rùng mình cảm thấy như chính bản thân đang nếm trải, mồ hôi lạnh vã ra ướt đẫm sống lưng.
Cuối buổi chầu, Khang Hi còn "ban thưởng" cho mỗi triều thần một món đồ. Đó chính là mô hình đôi bàn chân bó dị dạng do thợ thủ công Nội Vụ phủ điêu khắc. Mô hình được làm theo tỷ lệ thật một - một, hình dáng muôn hình vạn trạng vô cùng chân thực.
Tan triều, có kẻ vừa mở hộp ra, nhìn thấy đôi bàn chân bên trong thì hai chân lập tức nhũn ra, suýt chút nữa tè ra quần, đ.á.n.h rơi cả chiếc hộp xuống đất.
May mà vẫn còn chút lý trí sót lại, gã vội vàng luống cuống nhặt chiếc hộp lên.
Những quan viên khác mở hộp ra, nhìn thấy thứ bên trong, cảm giác như đang cầm củ khoai lang phỏng tay, chẳng biết phải xử lý thế nào. Đồng thời, họ cũng thấu hiểu rõ quyết tâm của Khang Hi trong lần cấm đoán này.
Đồng Quốc Duy cau mày nhìn chiếc hộp của mình. Cái thứ xúi quẩy này cầm trên tay đúng là quá kiêng kỵ. Nghĩ vậy, ông xoay người lại chặn đường Khâu Ngự sử: "Khâu đại nhân, hạ quan đối với cái 'nhị thốn kim liên' này thực sự không có hứng thú. Nếu Khâu đại nhân đã thích thú như vậy, hạ quan xin tặng lại cho ngài!"
Nói xong, không đợi Khâu Ngự sử kịp cự tuyệt, ông đã nhét thẳng chiếc hộp vào l.ồ.ng n.g.ự.c gã.
Khâu Ngự sử trừng lớn mắt: "Đồng đại nhân, ngài... cái này..."
Đồng Quốc Duy chẳng thèm để ý đến gã, xoay người sải bước rời đi.
"Khâu đại nhân, ngài thích cái thứ này sao không nói sớm! Của hạ quan cũng tặng ngài luôn này!" Mạc Nhĩ Căn lập tức thuận nước đẩy thuyền, nhét luôn chiếc hộp của mình vào tay Khâu Ngự sử.
Khâu Ngự sử không thể tin nổi vào mắt mình: "Mạc Nhĩ Căn, ngài...!"
Đáng tiếc người ta đã nhanh chân chuồn mất dạng, gã có gọi khản cổ cũng chẳng thấy bóng dáng đâu.
Các quan viên khác thấy vậy, mấy kẻ vốn có tư thù không ưa Khâu Ngự sử cũng nhân cơ hội đó, thi nhau dúi hộp vào tay gã.
"Khâu Ngự sử, ta là Mãn thần, cái 'nhị thốn kim liên' này là truyền thống của người Hán các ngài, thứ này cứ để ngài giữ làm kỷ niệm đi."
"Khâu đại nhân, nhà ta chẳng ai bó chân cả, thứ này nhìn mà rợn tóc gáy. Đám người đọc sách các ngài lại thích thú đến vậy, chậc chậc! Quả thực bội phục!~"
"Khâu đại nhân, hộp của ta cũng cho ngài luôn. Ta nhìn rồi, 'kim liên' trong hộp của ta đẹp hơn của mấy người kia nhiều, ngài lấy không thiệt đâu."
...
Đợi đến khi đám đông tản đi hết, xung quanh Khâu Ngự sử vương vãi một đống hộp. Gã ngơ ngác nhìn bóng lưng quần thần xa dần, uất ức gào lớn: "Đây là ngự tứ chi vật (đồ do Hoàng thượng ban), sao có thể tùy tiện xử trí như vậy!"
Đồng Quốc Duy giả vờ như không nghe thấy. Đồ ban thưởng cũng có loại này loại kia, có loại tự nhiên không thể tùy tiện xử lý, nhưng cũng có loại thì khác biệt.
Tiếp đó, Thái Hoàng Thái hậu và Hoàng hậu cũng lần lượt hạ ý chỉ, khuyên răn nữ t.ử không nên bó chân, hãy tự biết trân quý bản thân mình. Nam nhân không nên bản mạt đảo trí (coi trọng cái ngọn mà bỏ quên cái gốc), lấy vợ phải chọn người hiền đức, chứ không phải chọn người vì đôi bàn chân nhỏ. Đồng thời, hậu cung nghiêm cấm nữ t.ử bó chân bước vào thỉnh an, yết kiến.
Hành động lần này của Khang Hi quả thực đã chấn nhiếp được không ít kẻ.
Tuy nhiên trong dân gian, vẫn có một bộ phận những kẻ ủng hộ "kim liên" cuồng nhiệt cảm thấy cách làm này của triều đình là vô cùng hoang đường. Họ thi nhau làm thơ viết văn kháng nghị. Có kẻ tọc mạch, còn đem việc Thanh triều "giới triền túc" (cấm bó chân) lần này đ.á.n.h đồng với lệnh "thế đầu lưu biện" (cạo nửa đầu để b.í.m tóc) trước kia, cho rằng đây là một thủ đoạn nhằm đàn áp bách tính người Hán. Luận điệu này lan truyền vô cùng rộng rãi, khiến không ít người nhẹ dạ cả tin. Đối với những kẻ đầu óc u mê không tỉnh táo này, bọn chúng nghiễm nhiên trở thành món mồi ngon dâng tận miệng cho quan viên địa phương lập công. Nhân cơ hội đó, Khang Hi cũng ngấm ngầm tóm gọn được không ít dư nghiệt tiền triều đang lợi dụng cơ hội để kích động dân chúng, gây rối trật tự.
Đồng An Ninh khi nghe được chuyện này, thậm chí còn sinh lòng hoài nghi, tự hỏi cái tin đồn thất thiệt liên kết giữa "cấm bó chân" và "cạo nửa đầu để b.í.m tóc" kia, ban đầu liệu có phải do chính Khang Hi tung ra để "câu cá chấp pháp" (giăng bẫy bắt người) hay không.
"Câu cá chấp pháp!" Khang Hi bật cười thành tiếng, "Từ này nghe thú vị đấy!"
Đồng An Ninh tò mò hỏi: "Hoàng thượng biểu ca, muội đoán rốt cuộc có đúng không?"
"Nàng tự đoán đi!" Khang Hi cười đến là cao thâm khó lường.
Đồng An Ninh trực tiếp ném cho hắn một nụ cười lấy lệ: "Huynh đoán xem muội có thèm đoán không!"
Nàng đâu có ham hố muốn biết. Có vài chuyện chỉ cần dùng đầu ngón chân suy nghĩ cũng đoán ra được. Cho dù nàng có gặng hỏi, Khang Hi cũng chưa chắc đã chịu nói thật.
Khang Hi: "..."
Ngay sau đó, Lương Cửu Công đứng một bên liền nghe thấy giọng điệu mang đầy tính cảnh cáo của Khang Hi cất lên: "Đồng! An! Ninh!"
Đồng An Ninh một tay bịt lỗ tai lại: "Muội! Ở! Đây!"
Người ta vẫn thường nói bậc đế vương "hỉ nộ bất hình vu sắc" (mừng giận không biểu hiện ra mặt), thế mà sao mỗi lần tức giận, Khang Hi lại cứ thích gào to tên nàng lên làm gì không biết.
Tên của nàng đâu phải là cái túi trút giận của hắn.
"Nàng cứ thế này, bảo trẫm phải làm sao với nàng đây!" Nhìn bộ dạng xấc xược của nàng, Khang Hi có chút bất lực nói.
"Có chuyện gì thì cứ từ từ nói là được mà!" Đồng An Ninh cảm thấy da gà da vịt trên tay lại nổi rần rần.
Khang Hi dùng ánh mắt "chỉ tiếc rèn sắt không thành thép" lườm nàng, ngàn vạn lời muốn nói cuối cùng chỉ hóa thành một tiếng thì thầm đầy dung túng: "Nàng đó!"
Đồng An Ninh dứt khoát thi triển kỹ năng giả ngốc bẩm sinh, giương đôi mắt vô tội xen lẫn mờ mịt nhìn hắn chằm chằm.
