Thập Niên 60: Bệnh Nhân Ung Thư Lười Giai Đoạn Cuối Mang Theo Game Phòng Bếp - Chương 61: Dạy Trẻ Nấu Cơm
Cập nhật lúc: 02/04/2026 17:42
"Được, vậy không xào món khác nữa."
Đối với việc này, Thím Chín cũng không có ý kiến gì.
"Ăn tiết kiệm chút, nếu không thì lãng phí miếng thịt này."
Ông còn không quên tiếp tục đưa ra điều kiện.
"Biết rồi biết rồi, ông lo mà chăm sóc con ch.ó cho tốt vào, đừng có xin lỗi bữa thịt này đấy."
Thím Chín cầm thịt đi về phía phòng bếp, lời trong lời ngoài lộ ra sự coi trọng đối với con ch.ó gầy.
Hoàn toàn không còn cái giọng điệu ghét bỏ như hai ngày trước lúc mới mang nó về nữa.
Rốt cuộc trước khi nuôi lớn được nó, trong nhà còn phải tốn một chút đồ ăn.
"Cái này tôi còn lạ gì, tôi đã nói nuôi một con ch.ó tuyệt đối sẽ không thiệt mà."
Chú Chín lẩm bẩm, nhưng nhìn thấy bà bạn già đang đứng ở cửa sổ phòng bếp nhìn mình, ông liền ngậm miệng lại.
Chỉ đành xoay người lầm bầm lầu bầu với con ch.ó.
Lại Gia Hân cũng không biết sau khi cô rời đi, Chú Chín và Thím Chín lại có cuộc đối thoại đáng yêu như vậy.
Chú Chín Thím Chín kỳ thật cũng không phải là trưởng bối họ hàng gì của cô, chỉ là ông ấy vừa lúc đứng hàng thứ chín, mọi người gọi quen miệng rồi thành thói quen.
Tên cụ thể là gì thì đám con cháu cũng chưa chắc đã biết.
Bất quá chuyện này cũng không quá quan trọng.
Lại Gia Hân lúc này đang bận rộn chuẩn bị cơm chiều.
Khéo chính là, nhà cô hôm nay cũng làm món bí đao xào thịt.
"Cốc Phong, Hòa Diệp."
Một tiếng gọi vang lên, hai đứa trẻ lên tiếng đáp lại rồi tách ra hành động, mỗi người đi ra sân trước sân sau hái ít lá ngải cứu.
Hòa Hoa ở một bên trông chừng Cốc Vũ và Cốc Sinh, tránh cho hai đứa nhỏ này ở trong bếp làm ra hành động nguy hiểm gì.
Mạ tắc thì nhìn động tác của Lại Gia Hân, cô bé hiện tại đã bắt đầu học tập nấu cơm.
Những món mặn có độ khó lớn một chút, Lại Gia Hân không định để cô bé học ngay lập tức.
Một cái không cẩn thận làm hỏng thì dễ dàng phí hoài cả một món ăn.
Giữ vững tâm lý tiết kiệm, cho dù không thiếu thịt cũng không thể lãng phí.
Đây đều là lương thực trân quý, đều là tiền cả đấy.
Lại Gia Hân không đưa ra yêu cầu quá cao, chỉ cần bình thường khi các cô bé tự ăn cơm trưa, có thể xào được món rau xanh và nấu món chính là được.
Tổng không thể chỉ ăn mỗi tinh bột, lâu dài sẽ thiếu chất xơ.
"Lúc cầm d.a.o nhất định phải cẩn thận, bình thường con thái dày một chút cũng không sao, hoặc là xào mấy loại như cải trắng thì trực tiếp dùng tay bẻ là được."
Thời tiết nóng bức, đồ ăn không để được lâu, nếu không Lại Gia Hân đã xào nhiều một chút từ tối hôm trước, ngày hôm sau các cô bé chỉ cần hấp nóng lại là xong.
"Mỡ ở trong tủ bát, nồi nóng rồi thì phải nhớ cho mỡ vào, nếu không sẽ bị dính nồi."
"Đừng có tiếc rẻ, nếu không ngược lại còn lãng phí đồ ăn hơn."
Trong tay động tác không ngừng, Lại Gia Hân nói một ít chi tiết cần chú ý.
"Sợ bị mỡ b.ắ.n vào người thì lấy nắp nồi che chắn."
Chính bản thân Lại Gia Hân mỗi lần nấu ăn là nhất định phải giơ nắp nồi lên che.
"Còn Cốc Vũ và Cốc Sinh thì phải dụ đi chỗ khác trước, miễn cho chúng nó gây thêm phiền toái cho con."
"Các con chị em với nhau phải giúp đỡ lẫn nhau, bảo chúng nó phụ giúp con một tay."
Đừng có mà một mình làm hết mọi việc.
Biết Mạ đặc biệt hay chiều chuộng các em, Lại Gia Hân cố ý dặn dò thêm một câu.
Thỉnh thoảng thì có thể không sao, nhưng nếu để hình thành thói quen từ nhỏ, kia cũng không phải là một chuyện tốt.
Mạ cẩn thận lắng nghe, thỉnh thoảng gật gật đầu, đôi mắt cũng vẫn luôn quan sát động tác của Lại Gia Hân.
Kỳ thật sau khi lên 6 tuổi cô bé đã bắt đầu đứng lên ghế đẩu để nấu cơm, cơ bản xào rau cũng biết làm.
Rốt cuộc lúc ấy cha phải đi làm việc, cô bé chẳng những phải chăm sóc các em, còn phải phụ trách việc nhà.
Đã sớm tự mày mò ra được một ít kinh nghiệm.
Bạn bè cùng trang lứa cũng đều không sai biệt lắm là như thế này.
Nhưng nghe cô cô tinh tế dạy dỗ, Mạ nghe rất nghiêm túc, một chút cũng không cảm thấy phiền.
Cũng không nói ra chuyện bản thân đã biết làm, cô bé thực thích dáng vẻ này của cô cô.
Trong lòng thật cao hứng, đôi mắt cũng sáng lấp lánh.
Nếu Lại Gia Hân lúc này ngẩng đầu lên là có thể phát hiện, ngay cả Hòa Hoa ở bên kia cũng đang dỏng tai lên cẩn thận nghe.
Bầu không khí trong nhà một mảnh ấm áp, mùi thịt xào thơm nức cũng theo đó tràn ngập khắp nơi.
Hạnh phúc ước chừng chính là như thế này.
Trong lòng mấy đứa trẻ, định nghĩa về từ này chính là như vậy.
Bình thường lại không tầm thường.
......
Tháng sáu đã đến, cảm nhận lớn nhất mang lại cho mọi người chính là nhiệt độ không khí tăng cao.
Trừ bỏ sáng sớm và chiều tối, những lúc trời nắng tốt, ngay cả trẻ con cũng chỉ mặc độc một cái yếm chạy khắp nơi.
Mà đối với trong thôn, từ tháng 5 đã bắt đầu vụ thu hoạch lúa mì và gieo trồng vụ hè, vẫn cứ ở vào một trạng thái cực kỳ bận rộn.
Có khi Lại Gia Hân đi sớm về trễ nhìn thấy cảnh tượng ấy đều không khỏi dấy lên một sự mong chờ.
Bị không khí bận rộn vì thu hoạch của mọi người lây nhiễm, cô đi qua cũng không còn giữ dáng vẻ tản bộ nhàn nhã nữa, liên tiếp mấy ngày đều tới huyện thành sớm hơn mười mấy phút.
Tin tức tốt là, tốc độ đi bộ nhanh hơn hẳn.
Một cái tin tức khác cũng coi như là tốt chính là, cô cảm giác bắp chân mình săn chắc hơn rồi.
Xem ra rèn luyện có hiệu quả a.
Lại Gia Hân không quên tự trêu chọc chính mình.
Thấy thời gian còn sớm, Cung Tiêu Xã tạm thời còn chưa mở cửa, cô liền đi dạo một vòng quanh đó.
Thuận đường nhìn xem hôm nay cửa hàng thực phẩm phụ cùng tiệm cơm quốc doanh có cung ứng món gì.
Ước chừng là do gần đây quá mức bận rộn, người trong thôn cũng có nhu cầu ăn chút đồ tốt để bồi bổ thân thể.
Đã có vài người tìm tới cửa nhờ cô đổi phiếu thịt, hoặc nhờ cô để ý kiêm mua thịt giúp.
Lại Gia Hân không cự tuyệt, chỉ nói là tiện đường thôi, nhưng không cam đoan nhất định có thể mua được.
Người nhờ vả tự nhiên không có ý kiến, hầu như đều để lại chút đồ vật làm quà.
Phần lớn là rau dưa nhà mình trồng, cá biệt có người đã đưa tiền trước cho cô, Lại Gia Hân muốn từ chối một chút cũng từ chối không xong.
