Thập Niên 60: Bệnh Nhân Ung Thư Lười Giai Đoạn Cuối Mang Theo Game Phòng Bếp - Chương 62: Xếp Hàng Mua Thịt Và Quà Tết Đoan Ngọ
Cập nhật lúc: 02/04/2026 17:42
Trong khoảng thời gian ngắn nhà cô nhưng thật ra không thiếu rau dưa ăn, vườn rau trong nhà cũng là một mảnh sinh cơ bừng bừng.
Bất quá nghe Phượng T.ử nói, nhà cô ấy cũng có người tìm tới cửa.
Rốt cuộc chính mình chuyên môn đi một chuyến đã lãng phí thời gian lại không xác định hay không có thể trùng hợp đuổi kịp, còn không bằng nhờ người đang đi làm ở huyện thành.
Gia đình Vương Minh sống lâu dài ở huyện thành thì không tính, hai nhà các cô tự nhiên tiện hơn nhiều.
Còn chưa tới cửa hàng thực phẩm phụ, cô liền xa xa thấy được một hàng người xếp dài dằng dặc.
'Lại có hàng về à?'
Lại Gia Hân bước chân khựng lại, không đứng vào cuối hàng mà chạy lên đằng trước xem cụ thể là cung ứng cái gì.
Bởi vì rõ ràng không phải chen ngang, mọi người cũng không ngại có người chạy lên xem bảng thông báo.
"Tảo tía (rong biển) và thịt heo."
Đọc ra chữ viết trên bảng, Lại Gia Hân không nghĩ tới thế nhưng còn có cả tảo tía.
Thật là hiếm có.
Hơn nữa gần đây tần suất cung ứng thịt heo càng ngày càng cao, nói không chừng lại qua một thời gian nữa sẽ ổn định, duy trì cung ứng dài hạn cũng nên.
Giờ phút này Lại Gia Hân còn không biết, sự thật đúng như cô suy đoán.
Tuy rằng đối với tảo tía có chút ý tưởng, nhưng suy xét đến việc cô có xếp hàng cũng chưa chắc mua được, thậm chí còn sẽ bị muộn giờ làm, Lại Gia Hân không hề nhìn thêm, xoay người rời đi.
Chỉ là trong lòng suy tư hôm nay cô có nên lấy thịt heo từ trong không gian ra hay không, nếu lấy thì nên lấy bao nhiêu.
Lần trước lấy ra là năm ngày trước.
Bởi vì lúc đi đến nhà Chú Chín có rất nhiều người nhìn thấy, cũng biết nguyên nhân, thậm chí hàng xóm còn ngửi được mùi thịt.
Nếu nói nơi ở nào dư dả nhất thì chính là đầu thôn, tiếp theo chính là cuối thôn, nơi đông đúc nhất là trung tâm thôn.
Nhưng so với đầu thôn, đại đa số người càng nguyện ý ở gần trung tâm thôn hơn một chút.
Ví dụ như cuối thôn.
Cho nên hàng xóm láng giềng gần nhà Chú Chín ngửi thấy mùi cũng rất gần.
Hơn nữa lại có danh nghĩa chính đáng, không giống Lại Gia Hân thường xuyên ăn mảnh phải lén lút, nhà Chú Chín cố kỵ cũng không nhiều như vậy.
Cô phía trước đã cùng người trong thôn đổi hai lần phiếu thịt, một lần là Phượng Tử, một lần là nhà đại đội trưởng.
Vợ đại đội trưởng đều đã tới cửa hỏi thăm, vì tạo ân tình, Lại Gia Hân đem hai lạng phiếu thịt cuối cùng vốn định giữ lại đổi đi.
Tính cả Chú Chín, chính là ba lần.
Theo lý mà nói, nếu cô trong tay còn có phiếu thịt thì sẽ rất làm người ta kinh ngạc.
'Không thích hợp a.'
Lại Gia Hân trong lòng thở dài, sự cẩn thận khiến cô giống như đang sở hữu một kho báu nhưng lại không thể để lộ ra quá nhiều.
'Lại qua mấy ngày nữa đi, chờ phát tiền lương rồi tính.'
Không thể vì cái nhỏ mà mất cái lớn.
Thực mau liền có phương pháp ứng đối, thậm chí còn có một ý niệm ban ơn lấy lòng càng dễ dàng hơn.
Đầu óc xoay chuyển, Lại Gia Hân lại bình tĩnh trở lại.
"Gia Hân, thật là em a, chị liền nói vừa mới nhìn thấy giống lắm."
Lưu Lan bước đi vội vàng, đang bình ổn lại hơi thở, rõ ràng là vội vàng chạy tới.
"Sao mà gấp thế, mau ngồi xuống nghỉ chút đi."
Lại Gia Hân nghi hoặc mà nhìn qua, nhưng khi nhìn thấy cái rổ Lưu Lan đặt dưới ghế, trong mắt hiện lên vẻ hiểu rõ.
"Chị Lan, chị mua được thịt rồi à."
Ngữ khí khẳng định, âm điệu lại không cao, có thể nói là thì thầm.
"Đúng vậy, ra cửa vừa lúc thấy được, có thể không xếp hàng sao."
"Trễ chút chị muốn đem nó đưa về nhà, em đến lúc đó giúp chị trông quầy một lát nhé."
Tính toán mượn cớ đi vệ sinh để đem thịt về nhà, Lưu Lan nói nhỏ.
Để ở đây cả ngày, mùi thịt dễ bị ôi.
"Được."
Chút việc nhỏ này, Lại Gia Hân tự nhiên sẽ không cự tuyệt.
Tiện người tiện ta mà.
"Vừa mới nãy chị liền nói nhìn giống em, bộ quần áo này thật không tồi, em sửa khéo thật đấy."
Tầm mắt đảo qua bộ quần áo mới Lại Gia Hân mặc hôm nay, Lưu Lan còn rất thích.
"Tâm tư thật khéo léo."
Trong mắt xẹt qua một mạt suy tư.
"Này không phải nghĩ không thể làm mất mặt Cung Tiêu Xã chúng ta sao, ở nhà thế nào cũng được, ra cửa vẫn là muốn gọn gàng một chút."
"Là cái lý này."
Lưu Lan cười đầy ẩn ý.
Hai người đơn giản trò chuyện một hồi, thấy người đã đến đông đủ, hai người am hiểu sâu sắc đạo lý "giữ mình điệu thấp" đều ăn ý không nói thêm gì nữa.
Chuyên tâm kiểm kê quầy hàng của mình.
Chờ tới khoảng 9 giờ, Lưu Lan nháy mắt ra hiệu cho Lại Gia Hân, liền ôm bụng nói là có chút không thoải mái, đi ra ngoài.
Nhưng những người khác thấy cô ấy đi vệ sinh còn xách theo cái rổ, kia còn có thể không biết sao.
Ánh mắt lóe lên, nhưng lại không ai nói cái gì, trong lòng đều có suy đoán.
"Vẫn là chị Lan vận khí tốt, tốc độ thật nhanh."
Chu Tuệ Tuệ lẩm bẩm, cô ấy buổi sáng biết tin quá muộn.
Nếu không phải Lại Gia Hân đứng gần thì thật đúng là chưa chắc đã nghe rõ ràng.
"Ai, Gia Hân em đến cũng rất sớm mà."
Câu chuyện xoay chuyển, ý ngoài lời là sao em không đi mua?
Nhàn rỗi không có việc gì lại bắt đầu bát quái.
"Sớm cũng vô dụng a, hàng dài như vậy phải xếp tới khi nào, càng đừng nói em trong tay ngay cả phiếu thịt đều không có."
Lại Gia Hân giả vờ bất đắc dĩ mà buông tay, khiến cho Chu Tuệ Tuệ đồng cảm.
"Ai nói không phải chứ."
"Chỉ hy vọng qua mấy ngày nữa phát tiền lương có thể có một hai trương phiếu thịt đi."
Đây đại khái là suy nghĩ của tất cả công nhân.
Khéo chính là, lần này ngày phát tiền lương đúng vào ngày Tết Đoan Ngọ.
Vì thế, Với Anh cố ý bảo kế toán là chị Phương phát tiền lương trước một ngày, lại thích hợp điều chỉnh lịch nghỉ.
Muốn nghỉ ít nhất đều có thể nghỉ buổi sáng.
Cụ thể xem tình hình nghỉ phép, nếu nhân sự đầy đủ, nghỉ cả một ngày cũng có thể.
Đi làm ngày này tự nhiên còn có trợ cấp, tạm thời không nói, mọi người đều hiểu rõ.
Trừ bỏ chị Mã cùng Chu Tuệ Tuệ ra, những người còn lại đều lựa chọn nghỉ nửa ngày.
