Thập Niên 60: Chị Dâu Cả Trọng Sinh Trả Thù Nữ Chính Mệnh Cẩm Lý - Chương 313
Cập nhật lúc: 16/04/2026 18:03
Bạch Tú Tú nhìn thấy ba người họ thì lập tức lui về sau mấy bước, mấy người kia chỉ có thể chụp vào không khí.
“Mẹ nó! Thật là đen đủi! Ông đã đợi ở đây mấy ngày rồi, để xem lần này mày có còn trốn được hay không?” Tên đại ca đen mặt, hùng hùng hổ hổ lên tiếng.
Bạch Tú Tú cố ý lớn tiếng dò hỏi: “Mấy người các người là ai? Muốn bắt tôi để làm gì?”
Người đàn ông trung niên được gọi là đại ca kia cười lạnh: “Tao là ai không quan trọng, quan trọng là mày đã đắc tội người ta, sau này mày sống hay c.h.ế.t thì cũng đừng trách anh em tụi tao. Thằng hai thằng ba, mau ch.óng trói người lại đi.”
Ba người lập tức bao vây Bạch Tú Tú, chỉ là bọn chúng còn chưa kịp tới gần thì ánh sáng đèn pin lập tức rọi tới.
“Tất cả không được nhúc nhích!” Dương Truyền Văn hô to, những người khác sớm đã ẩn nấp xung quanh đó từ lâu lập tức ào tới.
Người đàn ông trung niên thấy tình huống này thì âm thầm mắng một câu, muốn xông tới bắt Bạch Tú Tú nhưng tay gã ta còn chưa kịp chạm vào cô thì gã đã bị người ta đ.á.n.h ngã.
Vương Thanh Hòa vốn đang đứng sau lưng Bạch Tú Tú, anh nhanh ch.óng kéo người vào trong l.ồ.ng n.g.ự.c.
“Đại ca không sao chứ?” Hai người còn lại nhào lên muốn đỡ lấy gã đàn ông đang ngã sóng soài dưới đất, Vương Thanh Hòa lại dùng một chân dẫm lên đầu đại ca bọn chúng.
“Không được tới đây.” Đôi mắt gã ta trông rất hung ác, dáng người lại cao, hơn nữa những người khác cũng đang vây tới khiến hai gã kia không dám làm gì, cảm thấy nếu dám làm gì đó thì không chừng người sẽ bị đ.á.n.h c.h.ế.t ngay.
Người trong thôn mau ch.óng trói cả ba gã kia lại, mấy cái đèn pin đều rọi tới, Dương Truyền Văn nhìn đám người này, vô cùng ghét bỏ: “Mẹ nó! Thật đúng là mẹ mìn, thế mà lại dám tới thôn chúng ta bắt người. Đội trưởng, bây giờ chúng ta làm gì đây?”
“Mang tới đang đội trước đi, hỏi thử xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, đã mấy năm rồi những thôn xóm dưới trướng đại đội chúng ta chưa từng xuất hiện mẹ mìn. Sao bây giờ lại chạy tới chỗ chúng ta? Lại còn nói là có thù oán gì đó với Tiểu Bạch, chờ chúng ta hỏi rõ ràng rồi thì sẽ đưa người tới cục cảnh sát.” Đại đội trưởng Trần Tráng Thực nói theo những lời đã sớm thương lượng với Bạch Tú Tú.
Trước tiên phải đưa người về đại đội, chuyện này phải làm thật kín đáo.
Vào đại đội, tất cả mọi người đều nhìn rõ mặt mũi của ba gã này. Tên đại ca kia là một người đàn ông trung niên, tóc rẽ đôi, có một vết sẹo ở chỗ chân mày, nhìn có phần hung ác.
Cả người gã ta hôi hám, gương mặt gã ta cũng đầy vết thương do bị ngã.
Hai người còn lại, một người trông có vẻ hơi béo phì, lúc này đang vô cùng hoảng sợ.
Người gầy hơn cũng sợ tới mức run bần bật không dám nói lời nào.
Trong phòng, người mai phục xung quanh thôn và nhóm người Bạch Tú Tú đều ở đó.
“Tiểu Bạch à, những người này muốn bắt cháu, cháu tra hỏi bọn chúng đi.” Đại đội trưởng vốn chỉ nói với những người khác là phát hiện tung tích của mẹ mìn chứ không nói chuyện là người nào tìm mẹ mìn tới đây, tránh cho có người lỡ miệng để lộ tiếng gió, hiện tại màn kịch này cũng hạ màn rồi.
Bạch Tú Tú nhìn tên mặt sẹo kia: “Lúc nãy anh nói có trách thì phải trách tôi đắc tội người ta, vậy thì tôi đã đắc tội ai? Là ai sai đám người các anh tới đây bắt người?”
Hai người kia nhìn đại ca của bọn chúng, ba người không nói một lời.
“Sao? Mấy người cho rằng không nói là có thể an toàn rời khỏi nơi này sao?” Trần Kim Hoa nhìn thấy bộ dáng của bọn chúng thì tức sôi m.á.u.
“Thím à, đừng nóng giận.” Bạch Tú Tú khuyên nhủ Trần Kim Hoa, ánh mắt lại nhìn sang đám người kia.
“Tôi biết các anh hẳn là đang nghĩ rằng nếu cứ tiếp tục yên lặng thì biết đâu chuyện này sẽ được cho qua như vậy. Chân tướng của chuyện này hẳn là do có một bên khác xúi giục các anh có đúng không?
Mấy người có gan bắt người như thế, chẳng lẽ không hề có tiền án hay sao? Chỉ cần tôi báo án thì mấy người có chạy đằng trời cũng không thoát.
Mấy người vào tù rồi thì cũng thật là hời cho người thuê mấy người. Hơn nữa... chẳng lẽ mấy người không thắc mắc vì sao người trong thôn chúng tôi lại mai phục ở đây à?”
