Thập Niên 60: Chị Dâu Cả Trọng Sinh Trả Thù Nữ Chính Mệnh Cẩm Lý - Chương 314
Cập nhật lúc: 16/04/2026 18:03
Bạch Tú Tú hỏi lại tên đại ca.
Người đàn ông trung niên vừa nghe nói vậy thì lập tức thay đổi sắc mặt: “Mày có ý gì?”
“Không có gì, chỉ là có người báo tin cho tối nên tôi mới biết được. Anh nói tôi nghe thử xem, chẳng lẽ mấy chuyện như thế này mà mấy người không thảo luận một cách bí mật sao? Hay là có người cố ý để lộ bí mật với một việc vốn phải giữ kín? Rốt cuộc người tôi đắc tội là ai?”
Bạch Tú Tú hỏi lại bọn chúng.
Đám người này vừa nghe như thế thì lập tức xanh mặt.
Đáng c.h.ế.t, không phải lại bị đám người kia lừa sao?
Lưu Nhị Hổ càng nghĩ càng cảm thấy rất có khả năng, dù sao chuyện bọn chúng tới thôn này vốn là một chuyện không có ai biết, nếu không phải bọn chúng tự mình nói ra thì sẽ không có ai biết được
Làm sao có thể đổ hết cho bọn chúng được?
Hai ngày nay gã ta vẫn luôn dặn dò hai ông bà già c.h.ế.t tiệt kia quan sát tình huống cho gã, gã chỉ sợ chuyện này thất bại.
Kết quả lần này vẫn xảy ra chuyện?
Diện mạo của Lưu Nhị Hổ vốn dĩ đã rất dọa người, hiện tại toàn thân gã ta còn tỏa ra khí lạnh.
Dù sao bọn chúng cũng đã bị bắt, xác suất được thả ra là vô cùng thấp.
Nếu thật là bị hai ông bà già kia lừa thì còn không bằng khai bọn họ ra.
“Là một hộ gia đình họ Vương trong thôn mấy người, nhà đó có hai người già, hai người kia nói cô là con dâu của bọn họ, lúc cô và chồng cô ra riêng đã lấy đi không ít tiền của bọn họ. Số tiền trong tay hai người vô cùng lớn nên mới bảo chúng tôi tới đây bắt cóc con của hai vị, sau khi xong việc sẽ cho chúng tôi nửa số tiền đó. Sau đó hai đứa con của cô cũng không tới nữa nên bọn họ đã đổi đối tượng cần bắt cóc thành cô.
Vừa muốn tiền vừa muốn bán cô đi, đợi đến lúc hai đứa con nhà cô không còn mẹ thì chúng tôi lại ra tay.
Đây chính là kế hoạch của bọn họ, vì để thúc giục chúng tôi mau ch.óng hành động mà bên đó còn đồng ý chia cho chúng tôi thêm một phần.”
Lưu Nhị Hổ nói hết toàn bộ sự việc.
Những người khác nghe vậy thì bị dọa không nhẹ.
“Nhà ai? Nhà họ Vương sao?” Dương Truyền Văn là người đầu tiên thốt lên, quan hệ giữa anh ấy và thằng hai nhà họ Vương cũng không tệ, sao nhà cậu ta có thể làm ra loại chuyện mất nhân tính như thế?
Tuy hai ông bà già họ Vương kia bình thường xử sử bất công nhưng cũng đâu đến mức này chứ.
Đừng nói là anh em nhà họ Dương, kể cả những người có mặt ở đó cũng trố mắt kinh ngạc, sôi nổi ném cho Vương Thanh Hòa và Bạch Tú Tú ánh mắt đồng tình.
Hai người này đúng là quá t.h.ả.m mà!
Vương Thanh Hòa đứng bên cạnh Bạch Tú Tú nãy giờ vẫn không lên tiếng Vương Thanh, lúc này lại quay sang thỉnh cầu đội trưởng: “Đội trưởng, chú phải cho cháu và vợ cháu một đáp án công bằng, cũng phải cho cả thôn một lời giải thích, bọn họ gọi mẹ mìn vào thôn, cứ cho là cháu và vợ cháu không sao nhưng trong thôn này vẫn còn nhiều trẻ nhỏ như vậy, bọn họ làm như vậy là hại cả thôn không được sống yên ổn. Cháu phải đi báo án, xin mọi người hãy làm chứng cho cháu. Nếu không phải bọn cháu may mắn thì thật không biết bây giờ đã xảy ra chuyện gì đâu.”
Hốc mắt của Vương Thanh Hòa phiếm hồng.
Ngày thường anh ở trong thôn trầm mặc ít nói, làm nhiều nói ít, thấy anh ấm ức như vậy thì người trong thôn đều cảm thấy như bản thân mình đang đau xót.
Nếu đổi thành bọn họ thì sao, trước thì mất vợ, sau lại mất con à?
Thật là khiến người ta c.h.ế.t tâm mà!
“Cháu yên tâm, chuyện này mọi người đều sẽ làm chứng cho cháu. Truyền Văn, cháu đi gọi người nhà họ Vương tới đây. Hôm nay tuyệt đối không thể cho chuyện này qua đi dễ dàng như vậy.”
Tuy đại đội trưởng đã biết trước tình huống nhưng khi nghe chính miệng ba kẻ này nói đây là kế hoạch của người nhà họ Vương thì ông ấy vẫn không nén được cơn giận.
“Được, cháu đi ngay đây.”
