Thập Niên 60: Chị Dâu Cả Trọng Sinh Trả Thù Nữ Chính Mệnh Cẩm Lý - Chương 840
Cập nhật lúc: 05/05/2026 11:04
Chu Kiều Kiều đứng phía sau cúi đầu, cô ta không dám nhìn những người đang ở đây. Ngày thường ở nhà, cô ta nói một là một, hai là hai, cho dù là lúc đi làm, chỉ cần cô ta có tiền thì chủ nhiệm Đỗ Quyên kia cũng sẽ coi trọng cô ta, đồng nghiệp cũng không dám nói gì cô ta. Đây là lần đầu tiên cô ta gặp phải chuyện xấu hổ như thế này. Tất cả đều là Bạch Tú Tú sai!
Mặt Chu Kiều Kiều đỏ như m.á.u, cứ vùi đầu làm phần công việc mà chính cô ta cũng không rõ. Bây giờ đến cả Tiểu Trần ngồi bên cạnh cô ta cũng không dám nhìn, cứ cảm giác ánh mắt Tiểu Trần nhìn cô ta lúc này không hề có thiện ý.
Bạch Tú Tú cũng không thèm quan tâm tình huống của Chu Kiều Kiều, bản thân cô còn đang bận rộn đây.
Mãi cho đến buổi chiều, lúc chủ nhiệm Cao tìm tới thì bầu không khí trong văn phòng vẫn còn rất kỳ lạ. Mọi người đều an tĩnh dọa người. Chủ nhiệm Cao cảm thấy khó hiểu nhưng bà ấy cũng không phải người thích để ý tiểu tiết, chỉ mỉm cười cổ vũ mọi người cùng nhau làm việc. Lúc nhìn thấy Chu Kiều Kiều an tĩnh ngồi phía sau, bà ấy cũng quan tâm hỏi: “Tiểu Chu, đã quen với công việc chưa?”
“Vẫn ổn.” Chu Kiều Kiều run rẩy, tron cứ như rất tủi thân khiến cho chủ nhiệm Cao càng nghi hoặc, đã có chuyện gì xảy ra rồi?
“Nếu vẫn ổn thì cố gắng làm việc đi. Tuy cô chỉ được điều động tạm thời nhưng tôi cũng sẽ không vì cô chưa quen thuộc với công tác ở đây mà khoan dung với cô. Chúng tôi vào thời điểm cuối năm này vốn đã rất bận, theo lý thuyết thì năng lực của cô không phù hợp với tiêu chí tuyển dụng của chúng tôi, chỉ là vì lượng công việc quá nhiều nên tôi mới tạm thời chấp nhận. Cô đừng có gây phiền toái đấy.”
Chủ nhiệm Cao nghiêm túc nói, nhớ đến trận phong ba nho nhỏ Chu Kiều Kiều gây ra sáng nay thì trong lòng bà ấy lại không thoải mái. Tuyển cô ta vào là để giảm tải lượng công việc cho mọi người chứ không phải để cô ta tới gây chuyện. Nếu có chuyện gấp cần giải quyết thì cứ âm thầm nói riêng với nhau, căn bản không cần gióng trống khua chiêng nói ở chỗ làm việc, khiến cho nhiều người chú ý như vậy.
Chu Kiều Kiều vốn đã không vui, bây giờ tâm trạng lại càng kém. Cô ta đen mặt, đáng c.h.ế.t, lần này cô ta tính sai rồi, rõ ràng lúc trước cô ta có làm gì thì cũng thành công mà. Lần này... tại sao lần này lại thất bại? Ngay cả chủ nhiệm này cũng ghét bỏ cô ta. Những người bị Bạch Tú Tú thu mua sao? Xem ra phải thay đổi kế hoạch rồi, không thể bịa đặt nói bậy chuyện của Bạch Tú Tú được, chỉ có thể nghĩ cách khác, Chu Kiều Kiều bắt đầu sốt ruột tìm cách.
Chủ nhiệm Cao thấy cô ta cứ cúi đầu không nói lời nào, cho là cô ta đã nghe lọt tai nên không nói nữa.
Buổi chiều, Bạch Tú Tú và Vương Quỳnh ra ngoài làm việc, Chu Kiều Kiều thấy cô không ở văn phòng thì lại muốn nói bậy, cô ta quay đầu nhìn về phía Tiểu Trần: “Anh Trần, thật ra tôi...”
“Đừng, cô cứ gọi tôi là Tiểu Trần như những người khác đi, có chỗ nào không hiểu cứ hỏi nhưng cô ngàn lần đừng nói bậy về Tiểu Bạch với tôi, tôi không thích nghe mấy chuyện đó.” Tiểu Trần còn chưa hết xấu hổ vì chuyện sáng nay đâu, anh ta không muốn tiếp tục nghe Chu Kiều Kiều nói bậy.
Sắc mặt Chu Kiều Kiều cứng đờ, suýt thì không cười nổi, cô ta xấu hổ nói: “Tiểu, Tiểu Trần, chỗ này tôi không hiểu.”
Vương Quỳnh cùng Bạch Tú Tú rời khỏi văn phòng, vừa ra tới bên ngoài thì Vương Quỳnh đã không thể kìm nén được nữa, bắt đầu cười to, cười đến mức ôm bụng: “Ai da, không được rồi, tôi đau bụng quá.”
“Buồn cười như vậy sao?” Bạch Tú Tú mờ mịt khó hiểu.
