Thập Niên 60: Chị Dâu Cả Trọng Sinh Trả Thù Nữ Chính Mệnh Cẩm Lý - Chương 841
Cập nhật lúc: 05/05/2026 11:05
“Có, Chu Kiều Kiều này thật đúng là thiên tài. Tôi nghĩ cả nửa ngày cũng không rõ tại sao cô ta lại dám đến đây làm việc dưới tình huống bị cô nắm nhiều nhược điểm như vậy, hơn nữa còn muốn gây sự với cô. Cô có thấy thái độ của chủ nhiệm khi nãy không, rõ ràng đã nhìn ra Chu Kiều Kiều này không phải người an phận. Tôi thấy sau này cô ta không dám giở trò nữa đâu.” Vương Quỳnh cười ra nước mắt.
Bạch Tú Tú nhớ tới hành động của Chu Kiều Kiều cũng cảm thấy buồn cười.
Nhưng nếu Vương Quỳnh biết loại thủ đoạn buồn cười này của Chu Kiều Kiều đã thành công không biết bao nhiêu lần, vào đời trước, Chu Kiều Kiều đã dựa vào chút bản lĩnh này mà leo lên đỉnh cao của đời người thì cô ấy sẽ không cười được nữa.
Cô đã đ.á.n.h Chu Kiều Kiều được một hồi lâu mà cũng không có dấu hiệu gặp xui xẻo, xem ra Chu Kiều Kiều càng xa thôn xóm thì vận khí của cô ta sẽ càng kém, ít nhất là trước khi Chu Kiều Kiều đạt được một thành công gì đó thì cô ta vẫn sẽ như thế này.
“Chỉ là khi nãy nghe mấy người đó nói, tôi thấy cô và chồng cô đúng là xui xẻo nên mới đụng phải nhà họ Vương, quả thật là một đám quỷ hút m.á.u.”
Vương Quỳnh làm việc ở khu phố đã được mấy năm, cũng đã thấy rất nhiều gia đình cực phẩm nên dù Bạch Tú Tú chỉ nói vài lời nhưng cô ấy đã hình dung ra được tình huống của nhà họ Vương.
“Ai nói không phải đâu? Tôi không ngờ cô ta chạy tới tỉnh thành chỉ là vì muốn khiến tôi ngột ngạt.” Bạch Tú Tú thuận miệng nói một câu.
“Không nhắc tới cô ta nữa, hôm nay vẫn giải quyết mấy hộ của cô trước rồi đến hộ của tôi.” Vương Quỳnh thấy Bạch Tú Tú cũng không quá để tâm đến chuyện của Chu Kiều Kiều nên yên tâm lái sang chuyện công việc. Bạch Tú Tú nhìn danh sách công việc của mình, không có gì quá khó khăn nên cũng đồng ý: “Được.”
Bạch Tú Tú và Vương Quỳnh bận rộn làm việc suốt cả buổi chiều, Chu Kiều Kiều ở lại văn phòng khu phố, cả một buổi đều trải qua trong sự nhục nhã.
Cô ta vốn đã không phải nhân viên chính thức, hơn nữa vào ngày đầu tiên tới đây đã nháo ra chuyện khó coi như vậy nên bây giờ không ai muốn làm quen với cô ta. Ngay cả Tiểu Trần được yêu cầu giúp đỡ Chu Kiều Kiều làm quen công việc cũng không cho cô ta sắc mặt tốt. Điều này khiến cho Chu Kiều Kiều trước nay vẫn luôn thuận buồm xuôi gió cảm thấy khó chịu hơn cả c.h.ế.t.
Cô ta nhìn Tiểu Trần chằm chằm, cả đám người trong văn phòng, những người này đều là cỏ đầu tường, một giây trước còn tin tưởng cô ta, giây tiếp theo đã không thích cô ta nữa. Những người này đáng gặp xui xẻo!
Nếu không phải gần đây vận khí của cô ta không bằng trước kia thì bọn họ đã sớm gặp chuyện xúi quẩy rồi! Cả Bạch Tú Tú nữa, lại dám đ.á.n.h cô ta, thế mà không gặp xui xẻo. Chu Kiều Kiều thật muốn khóc, rõ ràng cô ta rất may mắn mà, nếu không làm gì có chuyện tâm tưởng sự thành, nói muốn tới tỉnh thành là tới. Nhưng nếu là trước kia, nói không chừng cô ta đã có được một công việc chính thức? Quả nhiên là Bạch Tú Tú đoạt đi những thứ thuộc về cô ta.
Chu Kiều Kiều cũng không biết phải nói thế nào nhưng vào ngày thứ hai cô ta gả tới nhà họ Vương thì cô ta đã có suy nghĩ đó.
Bạch Tú Tú đoạt đồ vật của cô ta! Tuy không biết đó là thứ gì nhưng cô ta biết thứ đó rất quan trọng. Nếu không phải vì thứ đó thì cô ta sẽ rất may mắn chứ không thất thế tới mức này.
Trời chập tối, Bạch Tú Tú và Vương Quỳnh trở về phòng làm việc, lưu trữ tài liệu xong xuôi thì tan làm cùng những người khác.
Lúc này Chu Kiều Kiều đột nhiên đuổi tới, chắn đường Bạch Tú Tú, không cho cô rời đi. Lúc này Bạch Tú Tú mới nhìn cô ta: “Cô cản đường tôi làm gì?”
Chu Kiều Kiều c.ắ.n răng, ánh mắt cũng càng thêm oán độc: “Cô lấy đồ của tôi.”
