Thập Niên 60: Chị Dâu Cả Trọng Sinh Trả Thù Nữ Chính Mệnh Cẩm Lý - Chương 842
Cập nhật lúc: 05/05/2026 11:05
“Cô có bệnh hả?” Bạch Tú Tú hỏi lại cô ta, Chu Kiều Kiều hẳn là điên rồi, cô lấy đồ của cô ta khi nào? Nhưng mà đời trước Chu Kiều Kiều trộm vòng tay của cô... khoan? Không phải Chu Kiều Kiều nói cái này chứ?
Vận khí của cô ta tốt đến quỷ dị, hẳn là cô ta đã cảm nhận được gì đó nhỉ? Nghĩ đến này khả năng, Bạch Tú Tú càng thêm cạn lời, người này muốn trộm đồ của cô mà còn nói đến hợp tình hợp lý.
Chu Kiều Kiều vốn muốn thử xem có phải Bạch Tú Tú lấy thứ gì đó của cô ta hay không nhưng nhìn thái độ của Bạch Tú Tú giống như không biết gì cả, Chu Kiều Kiều lại càng buồn bực.
Bạch Tú Tú dời mắt nhìn ra cổng, lập tức thấy được chồng mình, cô né tránh Chu Kiều Kiều đi về phía cổng lớn.
Cả ngày nay, kế hoạch của Chu Kiều Kiều hoàn toàn thất bại, thấy Bạch Tú Tú đi ra cửa, cô ta cũng liếc nhìn sang thì trông thấy Vương Thanh Hòa, cô ta càng khó chịu hơn, đã đến tỉnh thành rồi, tại sao hai người này vẫn dính nhau như vậy? Chu Kiều Kiều quan sát xung quanh, gương mặt lập tức tối sầm lại, Vương Thanh Kỳ không tới đón cô ta!
Bạch Tú Tú nhanh chân bước về phía chồng mình, bên cạnh Vương Thanh Hòa chính là Hạ Minh cùng đi theo xem náo nhiệt.
Lúc này tâm tình của Vương Thanh Hòa trông có vẻ tốt hơn hôm qua một chút, Bạch Tú Tú có hơi tò mò: “Hôm nay đã xảy ra chuyện tốt gì vậy?” Vương Thanh Hòa đặt đồ đạc của cô vào giỏ xe, thấy cô phát hiện ra hôm nay anh vui vẻ thì lại càng phấn khích.
“Hôm nay lại có trò hay, có một đám nhân công thời vụ mới tới, trong đó có hai người quen.” Vương Thanh Hòa nói xong thì thoáng nhìn qua Chu Kiều Kiều đang dùng ánh mắt oán độc nhìn vợ anh, anh lập tức chặn tầm mắt cô ta.
“Chị dâu không biết đó chứ, hôm nay người nhà họ Vương tới nhà máy, là chú ba dắt tới đó, chính mắt em nhìn thấy! Chuyện này lúc về nhà em phải nói với cha mẹ mới được. Bọn họ thật quá đáng! Mà hai người kia còn gây phiền toái cho anh cả nữa, đặc biệt là cái tên Vương Thanh Kỳ kia, anh ta cố ý bưng một đống đồ đạc đ.â.m vào anh cả, muốn khiến anh cả té ngã, khiến anh cả mắc lỗi, kết quả anh cả vẫn đứng vững vàng, anh ta lại ngã chổng vó, náo loạn đến mức cả nhà máy đều lộn xộn. Hôm nay là ngày đầu tiên anh ta đi làm mà đã bị phạt một trận. Em thấy anh ta đúng là có bệnh mà!”
Hạ Minh nhắc lại chuyện hôm nay là lại không nhịn được muốn cười. Thật sự là quá buồn cười! Người này đ.â.m sầm tới như lao vào một bức tường vậy, anh cả lại không chút sứt mẻ, thật là lợi hại.
Bạch Tú Tú nghe vậy cũng cười, nhưng vẫn có chút lo lắng: “Thanh Hòa, anh không sao thật chứ?”
Tuy sức lực anh lớn nhưng con người không phải sắt thép, cũng sẽ có lúc bị thương.
Vương Thanh Hòa nhìn ánh mắt quan tâm của vợ, đừng nói là bị thương, bây giờ anh cảm thấy bản thân tràn trề sức lực, nhẹ nhàng nói: “Anh không sao, cậu ta thì có bao nhiêu sức lực chứ?”
“Vậy là tốt rồi, chúng ta về nhà trước đi.” Bạch Tú Tú trèo lên xe đạp, chờ chồng lên xe rồi đưa tay ôm lấy eo anh.
Hạ Minh thấy hình ảnh anh cả đèo chị dâu thì vô cùng hâm mộ. Tới lúc nào cậu ta mới có thể đèo Manh Manh trên xe đạp như vậy chứ?
Hôm qua cậu ta vốn muốn chia đồ hộp cho Manh Manh cùng ăn, kết quả tất cả đều bị Manh Manh cầm đi, lại ném cho cậu ta một bộ mặt lạnh như băng. Không phải là Manh Manh không thích cậu ta đó chứ? Nghĩ đến khả năng này, Hạ Minh vô cùng sợ hãi.
