Thập Niên 60: Chị Dâu Cả Trọng Sinh Trả Thù Nữ Chính Mệnh Cẩm Lý - Chương 856
Cập nhật lúc: 05/05/2026 21:11
“Cho dù chuyện này có vấn đề thì có phải Hữu Đức vẫn nên nói cho bọn con trước không? Con không thể chứng minh chuyện này không liên quan tới con trai con nhưng cũng không tin Hữu Đức vô tội. Cha, Hạ Thiên không thể ở lại đây, nếu cha muốn ở lại thì ở, không muốn thì đi theo bọn họ đi.”
Hạ Chí Phi kiên quyết đuổi Hạ Thiên ra khỏi nhà. Hạ Hữu Đức dạy hư Hạ Minh cùng Hạ Thành, còn khiến con trai lớn xa cách ông ta như vậy, con trai của Hạ Hữu Đức tuyệt đối không thể ở lại trong nhà, bằng không Nghênh Nghênh sẽ không thể nào chấp nhận nổi!
Hạ Toàn không ngờ đã nói tới mức độ này mà Hạ Thiên vẫn không thể ở lại.
Sắc mặt của Hạ Thiên vô cùng khó coi, trong lòng hận Vương Thanh Hòa tới c.h.ế.t. Đều là vì đứa con hoang đó, nếu không thì địa vị của anh ta ở nhà bác cả sẽ không biến thành thế này. Hiện tại phải bồi thường đồng hồ cũng thôi đi, còn bị đuổi ra ngoài. Anh ta đã sắp theo đuổi được con gái của xưởng trưởng, còn hẹn người ta tuần sau tới nhà chơi, bây giờ còn tới đâu nữa? Phải tới đâu chứ?
“Hạ Minh, con giúp Hạ Thiên thu dọn đồ đạc. Cha, cha có ở lại không?” Hạ Chí Phi nhìn Hạ Toàn. Hạ Toàn nhìn con lớn rồi lại nhìn con nhỏ, quyết định không hề do dự: “Con còn chịu nhận người cha này sao?”
“Nếu cha muốn ở lại thì trong nhà cũng không thiếu một chén cơm.” Thái độ của Hạ Chí Phi cũng không còn cung kính như trước, ông ta nguyện ý để cha ở lại là vì khi nãy vừa mở miệng đuổi người ông ta đã hối hận chứ không phải là do nghe mấy người này quanh co, nhưng Hạ Thiên chắc chắn phải đi.
“Được, cha ở lại.” Hạ Toàn thở dài.
Nếu có thể thì ông ta rất muốn đi theo đứa con nhỏ, nhưng nếu đi theo con trai nhỏ thì sẽ tạo thêm gánh nặng cho nó, hơn nữa nếu ông ta không ở đây thì còn có ai có thể mật báo cho nhà con trai nhỏ, còn ai có thể gắn kết hai nhà lại với nhau>?
Đồ đạc của Hạ Thiên đã được Hạ Minh thu dọn nhanh ch.óng, Hạ Thiên thất hồn lạc phách, anh ta không cam lòng nhìn về phía Hạ Chí Phi: “Bác cả, cháu...”
“Cháu ở nơi này nhiều năm như vậy, hiện tại cháu đã lớn rồi, nên trở về nhà mình đi thôi.” Thái độ của Hạ Chí Phi vô cùng kiên quyết, Hạ Thiên thấy không thể cứu vãn được nữa thì mới không cam lòng đi theo Hạ Hữu Đức.
Vừa ra khỏi cửa đại viện, Hạ Thiên đã không nhịn được trách móc Hạ Hữu Đức: “Cha, cha và ông nội làm trò gì vậy? Không phải đã nói sẽ giúp con giải quyết tên phiền phức Vương Thanh Hòa sao, hai người giải quyết thế này sao? Đúng là giải quyết, nhưng là giải quyết con đây này!”
Hạ Thiên nói xong thì cảm thấy bản thân rất đen đủi, anh ta đã nói mà, từ đầu đã cảm giác không ổn.
Lần trước cha thề non hẹn biển, nói sẽ giúp anh ta giải quyết đứa con hoang này, bảo anh ta không cần lo lắng gì cả thì trong lòng anh ta đã xuất hiện suy nghĩ như vậy.
Cha vừa hứa hẹn chưa được bao lâu thì Vương Thanh Hòa đã tới tỉnh thành, lần này cha lại hứa hẹn, kết quả là anh ta bị đuổi đi.
Hạ Hữu Đức cũng phát sầu: “Tiểu Thiên, con nghe cha giải thích. Chuyện này là sự cố ngoài ý muốn, cha cũng không ngờ là bị bắt gặp.”
“Bây giờ nói mấy lời này thì có ích gì? Vương Thanh Hòa không biến mất thì cuộc sống của con không thể trở về như trước kia nữa.” Trong mắt Hạ Thiên lóe lên một tia oán độc, anh ta không muốn trở lại nhà mình! Tất cả mọi thứ trong nhà anh ta đều quá ngột ngạt.
Hiện tại Hạ Tuệ Tuệ đã có thể sống yên lành, dựa vào đâu mà anh ta phải quay về cuộc sống cực khổ trước kia?
Hạ Hữu Đức hoang mang nhưng cũng thấy anh ta nói có lý.
“Con nói đúng, nhà họ Vương thật ngu xuẩn, làm hỏng chuyện lớn, phải bắt bọn họ giải quyết hậu quả!”
